Cuộc đối thoại diễn ra tại studio của Hà Trí Hiếu và Hà Nguyên Long, nơi di sản và nghệ thuật vận động hàng ngày. Dù nổi danh độc lập trong và ngoài nước, ít ai biết họ còn là cha con, với những chia sẻ về nghề nghiệp, đời sống và nghệ thuật đầy thân mật và thú vị
Chúng tôi ngồi cùng nhau, ghi lại buổi trò chuyện thân tình giữa hai thế hệ thực hành nghệ thuật - họa sĩ Hà Trí Hiếu và con trai anh là Hà Nguyên Long - một người là họa sĩ thế hệ tiên phong, một người là đạo diễn sân khấu, kiêm nhà kế không gian và giám đốc nghệ thuật. Cùng theo dõi dòng chảy di sản, nhìn vào sự “kết-nối” và cách mọi thứ sẽ “tiếp-diễn” khi nhắc đến nghệ thuật trong tương lai.
Từ lâu, cộng đồng nghệ thuật đã biết đến tên tuổi Hà Trí Hiếu gắn liền với nhóm Năm người – Gang of Five trong thời kỳ lịch sử, xã hội, và văn hóa Việt Nam đầy biến động của những năm 90. Anh có thể chia sẻ về con đường sáng tác nghệ thuật của mình cũng như cách anh không ngừng tìm tòi sáng tạo để vượt qua thành công của bản thân không?
Hà Trí Hiếu (HTH): Quang cảnh nông thôn là chủ đề phổ biến trong sáng tác của các họa sĩ Việt Nam thời bấy giờ. Tôi quan niệm nếu mình chỉ nhìn thấy nông thôn qua phong cảnh đơn thuần thì đã rất nhiều thế hệ hoạ sĩ thành công ở thời kỳ trước. Thời điểm đó, là một nghệ sĩ trẻ, tôi cố gắng tìm tòi con đường khác và có lẽ duyên đến khi tìm ra được một không gian riêng biệt để vẽ.
Bạn bè hay hỏi tại sao chúng tôi chịu khó thay đổi. Tôi nghĩ đối với một nghệ sĩ, chữ “tự tìm” trong mình rất quan trọng, để không ngừng học hỏi qua việc đọc, nghe, xem, tương tác với xã hội, cộng đồng trong nghề nghiệp cũng như các ngành nghề khác. Tuy nhiên, tất cả những ảnh hưởng, tri thức, trải nghiệm này đọng lại trong mỗi người theo cách khác nhau. Mình phải tự biết gạn lọc, chiết tách, tìm tòi từ trong chính nội hàm của bản thân. Với tôi, nó là cội nguồn, và cội nguồn ấy bao gồm cha anh, ông bà tổ tiên, nói chung là cả dân tộc này.
Xem thêm: Chuyển động của nghệ thuật đường phố tại Việt Nam
Năm 2017, để chuẩn bị cho triển lãm “Gang of Five Lạc bước tân kỳ”, tôi bắt đầu thay đổi, vẽ theo một dạng thuyết và tư duy mới. Tôi hay gọi đùa đó là “ly thân” - quá trình chuyển giao cái thay đổi, tự diễn biến, hay tự biến đổi cái gen tích cực thành loại thuyết mới. Năm 2023, tôi vẽ bộ “Tôi và tôi”, ý muốn kết thúc trong tinh thần hội họa cũ, những điều làm nên tên tuổi của mình với hội hoạ Việt Nam, một hoạ sĩ Hà Trí Hiếu gắn với nông thôn, hình ảnh con bò, bụi tre hay người đàn bà nông thôn.
Không nói đến va chạm và xung đột của thế hệ trước và thế hệ sau trong vận động nghệ thuật, trong chính con người mình cũng luôn tồn tại sự thôi thúc chuyển đổi. Tuy nhiên, không phải người nghệ sĩ nào cũng muốn sự thay đổi. Có những nghệ sĩ có thể suốt cuộc đời theo đuổi một dòng tư duy sáng tác, nhưng với cá nhân mình, mình luôn muốn tìm kiếm sự mới mẻ. Điều quan trọng là thay đổi thế nào để người xem thấy rằng đó vẫn là sự tiếp diễn chứ không chỉ là sự ngắt quãng ngẫu hứng.

Above Họa sĩ Hà Trí Hiếu và nghệ sĩ Hà Nguyên Long
Là con của họa sĩ Hà Trí Hiếu, Hà Nguyên Long hiện hoạt động với tư cách đạo diễn sân khấu, nhà thiết kế không gian và giám đốc nghệ thuật của XPLUSX Studio – studio độc lập chuyên nghiên cứu thiết kế không gian và nghệ thuật biểu diễn tại Pháp và Việt Nam. Lớn lên giữa những tác phẩm nghệ thuật của bố và sớm tiếp xúc với những bạn bè văn nghệ sĩ của bố mẹ, phải chăng con đường nghệ thuật đã luôn gắn liền với đời sống và những mơ ước thuở nhỏ của Long? Thời điểm bạn thực sự bước chân vào sáng tác nghệ thuật là khi nào?
Hà Nguyên Long (HNL): Khao khát làm nghệ thuật đến với tôi khá muộn, trong quãng thời gian học trường ĐH Mỹ Thuật Việt Nam. Tôi biết tất cả mọi người xung quanh mình đều làm nghệ thuật, nhưng tôi chưa mường tượng được mình làm nghệ thuật về cái gì ngoài những thứ mà mình xem. Tôi chưa bóc tách được và chưa hiểu được tầm quan trọng của nó. Tôi chưa kết nối được nó với bản thể của mình. Mãi đến khi mình vào môi trường mà tôi thực sự tạo ra một cái gì đó bằng tay, cảm giác ấy mới lớn dần, và những kỷ niệm kia vang vọng lại. Lúc ấy, tôi cảm thấy điều mà mọi người hay gọi là thôi thúc sáng tạo, như việc tạo ra thứ gì đó cho bản thân mình bằng một ngôn ngữ mới.
Đọc thêm: Family & Legacy - Ấn phẩm đầu tiên định hình sự hiện diện của Tatler tại Việt Nam
Lớn lên trong môi trường theo nghĩa đen là có rất nhiều tranh, tôi có nhiều kỷ niệm, kỷ niệm lớn nhất là lần đầu tôi cảm thấy mình có thể trở thành ai đó khác mà không đơn thuần là mong muốn tạo ra nghệ thuật. Cảm giác ấy xuất hiện khi tôi đứng trước một bức tranh khổ lớn mà bố để lại. Hồi đó, tôi chỉ khoảng bảy hoặc tám tuổi, lần đầu tiên tôi vẽ một cách tự do mà không phải là bài tập trên lớp. Đó là một cảm giác choáng ngợp, bị thu hút vào không gian nơi mình cảm thấy rất nhiều thứ, và bắt đầu tạo ra những hình ảnh đầu tiên. Lúc ấy, tôi sử dụng màu đen trắng lỏng như tranh thủy mặc, tô những giọt nước chảy xuống tạo thành một mẫu hình, không gian nào đó mình chưa bao giờ nhìn thấy, kể cả trong trí tưởng tượng. Tôi ở trước bức tranh, cảm tưởng mình ở trong không gian đó, tự thu nhỏ trong từng giọt nước. Tôi nhận ra cảm giác này tạo cho mình cách thức tưởng tượng, một lối tư duy nằm giữa không gian hai chiều và ba chiều. Sau này khi nhìn lại, tôi cảm thấy kỷ niệm này có lẽ là bước ngoặt rất lớn trong cách nhìn nhận thế giới, ít nhất là liên quan đến nghệ thuật của “cậu bé” Long ngày ấy.

Above Họa sĩ Hà Trí Hiếu và nghệ sĩ Hà Nguyên Long
Trong thời kỳ của Hà Trí Hiếu, khi đất nước còn chịu ảnh hưởng của chiến tranh và giai đoạn đóng cửa, anh thường nhấn mạnh đến việc giữ gìn văn hóa Việt và truyền thống dân tộc. Tuy nhiên, ngôn ngữ mà chúng ta tiếp thu lại chịu nhiều ảnh hưởng từ phương Tây, từ học viện hàn lâm mỹ thuật Pháp, bao gồm cả việc tiếp nhận sơn dầu như một phương tiện nghệ thuật. Trong bối cảnh như vậy, làm thế nào anh có thể duy trì sự cân bằng giữa việc bảo tồn truyền thống và phát triển một ngôn ngữ nghệ thuật mới? Trong quá trình dung hòa giữa cái cũ/truyền thống /phương Đông và cái mới/hiện đại/ phương Tây, anh đã gặp phải những thách thức nào?
HTH: Tôi thấy cái hiện đại phải xuất phát từ cội nguồn, dân tộc. Với tôi, dân tộc nằm trong cội nguồn của từng người. Sống tại Việt Nam, trong quá trình thực hành nghệ thuật, đương nhiên tôi dùng nhiều nguyên liệu học hỏi được từ các nước phát triển. Đó là phương pháp để tôi học hỏi và nghiên cứu. Nhưng cuối cùng, tôi nghĩ rằng nếu muốn đi ra thế giới, mình cần dùng ngôn ngữ hiện đại phương Tây truyền tải những đặc tính dân tộc để tiếp cận nhận thức, sự mong mỏi của công chúng nói chung, trong đó có cả công chúng người Việt lẫn người nước ngoài.
Đọc thêm: Chuyển động của nghệ thuật đường phố tại Việt Nam
Để nói lên việc tác phẩm có thành công hay không thì phải do mọi người công nhận. Nhưng quá trình có thích thú hay không là do cảm xúc của chính mình. Tác giả luôn luôn phải có cảm xúc trong mình, phải yêu chính công việc của mình và hài lòng với cái mình tìm tòi. Thực chất, để đạt được điều đó, họ phải truyền tải được điều từ trong cội nguồn hay cốt lõi của họ. Nói cách khác, họ phải để công chúng tìm hiểu thêm về mình, chứ không thể chỉ theo và chiều công chúng.
Mỗi tác giả phải có bản sắc riêng của mình, để công chúng thấy rằng có nhiều ngôn ngữ hội họa khác nhau trong cộng đồng hội họa Việt, và điểm khác nhau đó đã khiến các tác giả trở thành những tác giả lớn.

Above Nghệ sĩ Hà Nguyên Long
Sau khi tốt nghiệp trường Mỹ thuật Việt Nam, Hà Nguyên Long từng có thời gian tu nghiệp tại Pháp. Bạn có cho rằng nước Pháp ảnh hưởng rất nhiều đến hệ tư tưởng triết học, tiến trình nghệ thuật và thẩm mỹ tại Việt Nam không? Là một nghệ sĩ trẻ, tâm thế và quan điểm nghệ thuật của bạn đã thay đổi ra sao sau thời gian này?
HNL: Quãng thời gian ở Pháp cho tôi thấy khác biệt lớn nhất giữa hai môi trường nghệ thuật là khả năng truyền thừa. Tôi tạm thời không nói đến truyền thừa các di sản hay sản phẩm nghệ thuật của nghệ nhân tại Việt Nam, mà nói chung trong phạm vi nghệ thuật thì ở Pháp hay Châu Âu, khả năng truyền thừa rất tốt, được thể hiện chính từ những địa điểm nghệ thuật mang tính kinh viện như bảo tàng, trường mỹ thuật... Nhiều người có thể coi đó là một “gánh nặng” đối với nghệ sĩ địa phương, nhưng tôi cho rằng sự hiện diện một cách có hệ thống của các giá trị mang tính di sản hay truyền thống là điều rất cần thiết trong đời sống đương đại. Đó là thứ mà tôi cảm thấy khá thiếu thốn khi còn ở Việt Nam. Điều này cũng dẫn đến sự bơ vơ mang tính cá nhân và ảnh hưởng lâu dài đến tôi trong suốt quãng thời gian du học.
Hệ thống tại Pháp rất tốt và cho tôi khả năng thâm nhập dễ dàng. Vô hình trung, tôi đã dần dần trở thành người thuộc về thế giới nghệ thuật đó, nhưng thời gian trôi qua, cảm giác bơ vơ ấy lại quay lại. Lúc đó, tôi thấy sự khác biệt của mình so với những nghệ sĩ bản xứ, và tiếp tục tìm kiếm. Tôi quyết định về Việt Nam và quay lại tìm kiếm những câu chuyện cá nhân mang tính gia đình, để thực sự tìm hiểu được mình đã từng là ai. Hiện tại và tương ai có lẽ vẫn là một cánh cửa mở của những điều chưa biết.
Xem thêm: Biên niên sử kiến trúc Grand Palais qua những con số

Above Họa sĩ Hà Trí Hiếu
Giờ đây, anh Hiếu đã lên chức ông và Long đã lên chức bố. Cả hai nghĩ sao về việc sẽ tiếp nối và truyền lửa cho thế hệ sau?
HTH: Trước đây, nhà tôi cứ ăn cơm buổi trưa là lại hay kể chuyện, có Long, có con của họa sĩ Nguyễn Quốc Hội là họa sĩ Nguyễn Minh Quân. Tôi bình về tranh của người này người kia, về những cảm xúc và nhận thức của mình về tác phẩm, cứ như đài phát thanh. Tất cả những câu chuyện này thấm dần mỗi ngày, theo thời gian, vào trong tâm thức các bạn trẻ. Tôi cho rằng một người làm nghệ thuật thì cái tôi chính là nghệ thuật do mình làm ra, mang tính đương đại phản ánh tinh thần của thời đại đó. Có những tác phẩm, những nhân vật chỉ gây tiếng vang trong một thời gian nhất định rồi chìm khuất không ai còn biết tới. Vậy mình phải xác định được cái tôi đó nằm ở đâu, liệu có phải chỉ là cái danh đơn thuần? Trong bất kỳ ngành nghề nào cũng vậy, sự bùng lên rất nhanh rồi lại vụt tắt là điều hết sức bình thường. Nhưng là một người làm nghệ thuật và đặc biệt là hội hoạ, mình nghĩ rằng con đường mình đi phải lâu dài. Cũng không cần phải xưng danh khi cuối cùng chỉ vẫn là cuộc tìm kiếm nội tại: tôi đi tìm tôi. Có lẽ, đó mới là điều quan trọng nhất.
Có thể bạn bỏ lỡ: Một vòng quanh Tân Định: Từ lịch sử, nghệ thuật đến ẩm thực
HNL: Có một sự hạn chế trong thế giới nghệ thuật toàn cầu và quốc tế ngày nay với mong đợi về việc nếu ai đó thuộc vùng lãnh thổ, văn hóa nào thì họ phải đại diện vùng đất, con người nơi ấy. Tôi nghĩ đây là một định danh khá hạn hẹp và cứng nhắc. Với cá nhân tôi, việc tìm về di sản truyền thống bắt nguồn từ những điều hết sức gần gũi. Tôi đang tìm kiếm lại những mảnh ghép ký ức đến từ cha mẹ, ông bà, và từ từ dẫn mình đi sâu hơn, xa hơn. Ví dụ, tôi nhận ra việc mình yêu thích nghệ thuật tuồng chèo đến từ sự yêu thích không gian xem chung một chương trình TV với bà nội, từ đó hình thành tình yêu tự nhiên và thiêng liêng với truyền thống, di sản. Là người làm việc trong lĩnh vực sân khấu và hội họa, nhu cầu sáng tác của tôi luôn song hành với việc tiếp nhận những trải nghiệm, cảm xúc của đời sống xung quanh. Một đứa trẻ ra đời mang lại nhiều trải nghiệm cảm xúc mới mẻ, và thời gian sẽ mang tới câu trả lời và những cảm nhận cho chính con tôi và tôi.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm in Tatler Vietnam số tháng 10/2024 - Family & Legacy
Credits
Photography: Le Lai




