Có một sự thật ít người biết về vị trí Tổng Quản Lý trong ngành khách sạn: không phải tất cả họ đều khởi đầu từ ngành dịch vụ
Khi InterContinental Phu Quoc Long Beach Resort lần đầu đạt doanh thu kỷ lục vào năm 2024, tăng trưởng ấn tượng 28% so với năm trước đó và là một cột mốc chói lọi sau 6 năm vận hành, sự chú ý nhanh chóng đổ dồn về nữ lãnh đạo góp phần lớn sau thành công ấy, đó là Ghislaine - Gigi Lê, nữ Tổng Quản Lý mang theo mình một trái tim của người đi xa trở về, và tầm nhìn của một nữ lãnh đạo hiểu rõ xuất phát điểm của mình.
Có thể bạn quan tâm:
Jane Goodall: Biểu tượng viết nên di sản hy vọng cho nhân loại và thiên nhiên
“Tôi luôn mang trong mình cả phô mai và nước mắm”


Có lẽ phải mất nhiều năm sống, làm việc và lắng nghe thật nhiều, Ghislaine Lê mới thấm thía được rằng: bản sắc không phải là thứ chúng ta phải luôn ra sức thể hiện. Nó nằm sẵn ở đấy, trong cách mình nhìn người khác, cách mình yêu thương và dẫn dắt đội ngũ.
Trên căn Bridge Suite đẹp nhất khu nghỉ dưỡng, ngồi đối diện tôi, Ghislaine Lê mở đầu cuộc trò chuyện bằng hồi ức tuổi thơ trong một gia đình việt kiều, nơi việc chào đón khách, chuẩn bị những bữa cơm tối thịnh soạn là điều tự nhiên như hơi thở. “Từ bố, tôi học được tinh thần kỷ luật. Từ mẹ, tôi thấm nhuần sự ấm áp và cách chăm sóc người khác như gia đình. Đội ngũ của tôi thường bất ngờ khi thấy tôi nắm bắt rất nhanh cách vận hành công việc tại Việt Nam, bởi những điều ấy gần gũi như chính ký ức tuổi thơ của tôi. Họ nhận ra: ‘'À, vì chị là người Việt.’' Đúng vậy - dù bố mẹ tôi rời đi từ lâu, nhưng văn hóa ấy vẫn chưa từng rời khỏi tôi.” Là một người phụ nữ Việt Nam lớn lên trong môi trường quốc tế, Ghislaine Lê từng chông chênh khi nhiều lần người ta hỏi rằng: “Chị có thực sự là người Việt không?”.
“Tôi nghĩ mình là cả hai. Tôi sinh ra ở Pháp, trong gia đình có bố mẹ là người Việt, học trường Pháp và được sống trong môi trường đa văn hóa từ nhỏ. Ở nhà tôi, bạn sẽ thấy nước mắm đặt cạnh bánh phô mai, và điều đó nói lên tất cả. Tôi thừa hưởng sự hòa hợp đặc biệt này, và tôi trân trọng điều đó.”

Một người cố vấn từng nói với cô rằng: “Người Việt có điều gì đó rất đặc biệt.” Cô hiểu, đó là tinh thần được truyền qua bao thế hệ, từ lịch sử, từ những ngày tháng không dễ dàng. Nhưng phải đến khi làm việc và gặt hái được thành công ở Việt Nam như hôm nay, khi được mời phỏng vấn với tư cách một nữ lãnh đạo người Việt, cô mới thực sự xúc động. “Tôi không làm việc này vì danh tiếng. Tôi không cần một “cái tôi” lớn lao. Tôi hạnh phúc khi được đội ngũ gọi bằng hai chữ “chị cả” - điều giản dị mà đầy tự hào, và cũng rất… Việt Nam. Điều này còn đáng quý hơn bất kỳ chức danh nào.”
Đúng vậy, nhân viên ở đây thường gọi cô bằng hai tiếng thân thương ‘chị Gigi’ hay ‘chị cả’ - một danh xưng phản chiếu sự thân tình và gắn kết đặc trưng trong văn hóa Việt. Và tất cả đều có lí do. Bởi vì ở khu nghỉ dưỡng, người ta luôn thấy cô hiện diện ở khắp nơi, mỗi ngày, từ tiền sảnh sang nhà bếp, từ hồ bơi đến phòng kỹ thuật. Sự hiện diện của người lãnh đạo phải là lời cam kết: đội ngũ cần biết họ được thấy, được nghe, và quan trọng nhất là cảm thấy được trao quyền.
Với Gigi, trước tiên, người lãnh đạo phải thực sự cam kết và xem nơi mình làm việc như là “nhà”. “Hãy tưởng tượng đây là doanh nghiệp của bạn. Bạn có đang lãng phí thời gian của chính mình không? Không hề. Vì vậy, hãy trân trọng nó như chính mình đang làm chủ.”
Đọc thêm: Nhà sáng lập Namia River Retreat: “Tôn vinh truyền thống Việt Nam là cốt lõi trong bản sắc”

Phong cách lãnh đạo của Gigi cũng phản chiếu rõ tinh thần Việt, và cô mang điều đó vào công việc mỗi ngày, đơn giản thôi, “chào đón mọi người như thành viên trong gia đình.” Gigi kể cho tôi nghe về “cuộc cách mạng thay đổi” mà cô cho rằng chỉ là “nho nhỏ” của mình: “Ngày đầu nhậm chức, tôi đi dọc bãi biển và đếm được rất nhiều nhân viên không chào mình. Họ nghĩ im lặng là phép lịch sự và tôn trọng. Nhưng tôi bảo, không đúng - tôn trọng là phải chào hỏi tất cả mọi người, dù là ai. Kể cả nếu trong một ngày bạn phải nói “Xin chào” 20 lần với cùng một người, cũng không sao cả. 20 lần mở lời chào với cùng một vị khách, đó không phải là thừa thãi - mà là 20 lần đội ngũ của cô gửi đi thông điệp: “Chúng tôi rất vui được phục vụ bạn”. Giờ đây, ngay cả đội ngũ chăm sóc cảnh quan của khu nghỉ dưỡng - những người cả ngày quen việc cắt tỉa cây cỏ, cũng bắt đầu thấm nhuần và lan tỏa tinh thần đó.
Với Gigi, “lãnh đạo từ trái tim”, phương châm mà cô theo đuổi, là một khái niệm đẹp; nhưng trong thực tế, ranh giới giữa sự thấu cảm và việc bị xem là “mềm yếu” vẫn còn hiện diện đâu đó. Trong thế giới ngành dịch vụ đầy những quy chuẩn khắt khe, Gigi dám khác biệt bằng triết lý "Imperfectly Perfect" - sự chân thành được đặt lên trên sự hoàn hảo máy móc. “Khi bạn dám đầu tư vào con người và bản sắc, kết quả sẽ tự đến.” - Câu nói ấy khiến tôi hiểu vì sao cô, một người con Việt từng sống ở nhiều quốc gia, lại chọn Phú Quốc là “nơi để trở về”, và vì sao dưới bàn tay của một nữ quản lý, InterContinental Phu Quoc lại lan tỏa năng lượng tích cực và nguồn sáng bền bỉ dù đã bước vào năm vận hành thứ 7.
Cần chia sẻ thêm, ‘chị Gigi’ không bắt đầu từ ngành dịch vụ được đào tạo bài bản, mà bắt đầu với vị trí đầu tiên là nhân viên vệ sinh khu vực công cộng tại khách sạn Disneyland ở Pháp. Đó chỉ là một công việc mùa hè thôi, để kiếm thêm chút tiền tiêu vặt. Nhưng thấm thoát đã 20 năm trôi qua… Vì lẽ đó, cô hiểu rõ, mọi vai trò dù là nhỏ bé đều góp phần không thể thiếu trong cỗ máy vận hành khách sạn to lớn.

Above Một trong những yếu tố làm nên thành công của InterContinental Phu Quoc là “tinh thần địa phương” (sense of place)
Yếu tố khác lạ nữa ở InterContinental Phu Quoc là “tinh thần địa phương” (sense of place). Cô gieo mầm cho tinh thần văn hóa lớn mạnh trong tư tưởng những người cộng sự của mình, khiến họ hiểu rằng họ cần phải tự hào về nơi mình đang làm việc. Cô chỉ cho các bạn nhân viên trẻ - nhiều người chưa từng ra khỏi đảo, cách kể câu chuyện Việt Nam qua từng chi tiết nhỏ: bức tường cát gợi nhớ bãi biển dài 20km, những chiếc ghế bể bơi lấy cảm hứng từ thùng ướp chượp nước mắm của ngư dân, thậm chí là cách gấp khăn ăn thành hình hoa sen. Những chi tiết ấy không tự nhiên mà khách cảm nhận được, chúng ta phải giải thích, phải kể cho họ nghe, để họ hiểu và trân trọng văn hóa nơi đây. Điều đó đến từ công lao rất lớn của trái tim một người phụ nữ Việt đã thổi hồn vào từng góc nhỏ, để mỗi vị khách rời đi đều mang theo một phần tình cảm - thứ tài sản quý giá hơn cả những con số lấp lánh.
Dần dà, đội ngũ hiểu rằng “cao cấp” không đồng nghĩa với “xa lạ” - mà là nâng tầm những giá trị của tình thân như sự chăm sóc, tôn trọng và gắn bó của gia đình lên một chuẩn mực mới.
“Ở Việt Nam, chúng ta vốn sống khiêm nhường. Chỉ cần bữa ăn ngon và gia đình bên cạnh là đủ đầy,” cô nói. “Điều đó thật đẹp. Nhưng nếu muốn bước vào thế giới dịch vụ xa xỉ, muốn khẳng định vị thế trên bản đồ quốc tế, chúng ta cần học cách thể hiện sự lịch thiệp, không phải để phô trương sự giàu có, mà là để thể hiện sự tinh tế, có phong cách và có chiều sâu văn hóa.”
Và hạnh phúc của người lãnh đạo như Gigi, là “khi thấy các em - những người con Phú Quốc chân chất, đang chỉ dẫn thế giới cách thưởng thức vẻ đẹp của chính quê hương mình”.
Dẫn dắt bằng sự hiện diện


Lãnh đạo đôi khi đi kèm những quyết định khó khăn. Nhưng Gigi chưa bao giờ cảm thấy đơn độc. Với cô, vai trò một Tổng Quản Lý không đồng nghĩa với việc ra quyết định từ trên cao hay duy trì khoảng cách quyền lực. “Tôi muốn hiện diện - không phải như một người giám sát, mà như một người đồng hành,” cô nói nhanh, nhưng ánh mắt đầy thuyết phục.
Thật vậy, trong mọi quyết định được đưa ra tại InterContinental Phu Quoc Long Beach Resort – nơi cô đã góp phần dẫn dắt đến doanh thu kỷ lục năm 2024, Gigi luôn đặt mình vào tâm thế của người kết nối. Cô không bao giờ đơn độc quyết định. Mỗi hành động, mỗi định hướng đều được bàn bạc kỹ lưỡng với ban điều hành, dựa trên bối cảnh rõ ràng, và với sự tôn trọng sâu sắc dành cho chủ đầu tư – những người đặt giấc mơ của mình vào từng chi tiết của khu nghỉ dưỡng này.
“Đó là tài sản của họ, là tầm nhìn của họ. Tôi có trách nhiệm biến nó thành hiện thực, nhưng tôi không thể làm điều đó một mình.” Cô tin vào đối thoại, vào sự đồng thuận, và hơn hết, là sự hiện diện: hiện diện về mặt vật lý, tinh thần và cảm xúc.
Là một lãnh đạo, tôi muốn hiện diện - không phải như một người giám sát, mà như một người đồng hành.
Triết lý ấy dường như đi ngược dòng với một thế giới quản trị ngày càng số hóa, nơi mọi thứ được đo bằng KPI và báo cáo theo quý, cùng những cuộc họp dồn dập. Nhưng ở Gigi, đó lại là cốt lõi: sự hiện diện của người lãnh đạo là lời cam kết với đội ngũ - rằng họ được thấy, được lắng nghe, và được trao quyền.
Khi tôi hỏi: “Liệu phụ nữ lãnh đạo có nên mềm mỏng?” - Gigi mỉm cười. “Tôi không nghĩ chúng ta yếu mềm. Đôi khi, chúng ta còn nghiêm khắc hơn, chỉ là chúng ta mỉm cười khi đưa ra quyết định.”
Câu trả lời nhẹ nhàng, nhưng lại mở ra một khía cạnh sâu sắc hơn về cách cô sống với vai trò của mình. Gigi không giấu những cảm xúc riêng. “Tôi cũng yếu đuối chứ, và tôi không che giấu điều đó. Ngay bây giờ, khi trò chuyện với bạn, tôi cũng đang xúc động.”
Đó chính là điểm khác biệt. Cô không cố gắng trở thành một cỗ máy hoàn hảo. “Tôi nói với các cộng sự rằng tôi cũng là con người, và vì thế, tôi thông cảm khi họ phạm sai lầm.”
Cách cô xử lý sai sót cũng đặc biệt. Không vội vàng trách phạt, không lạnh lùng xử lý. “Tôi nhìn vào mắt họ. Nếu họ nhìn thẳng và nói ‘em xin lỗi’, tôi sẽ chấp nhận. Nhưng nếu họ lảng tránh, tôi biết đó chưa phải sự trung thực.”
Trở về với bản lĩnh toàn cầu và lòng tự hào về cội rễ

Nhìn về thế hệ lãnh đạo trẻ, Gigi đưa ra lời khuyên: hãy cho mình thời gian. Thời gian để trải nghiệm, để nghe (thật sự lắng nghe) và để đối thoại trực tiếp. “Ngày nay, nhiều người cho rằng nhắn tin là đủ để gọi là ‘trao đổi’. Nhưng không phải vậy. Giao tiếp thực sự cần sự hiện diện. Khi bạn ngồi trước một người thật, năng lượng tạo ra sự kết nối là thứ không gì thay thế được.”
Với cô, ngành dịch vụ là ngành của cảm xúc, và nếu thế hệ lãnh đạo trẻ mất đi khả năng chạm tới cảm xúc người khác, thì họ cũng sẽ đánh mất cái hồn của ngành này. “Bạn có thể thành công trong ngắn hạn. Nhưng về dài hạn, bạn sẽ mất chính bản sắc của mình.”
Có lẽ chính vì thế mà Gigi vẫn say mê công việc này - một đam mê cô ví như rượu vang ngon, cần có thời gian để đạt đến độ chín muồi.
Họ vẫn hay nhắc đến cô như người đã giúp khách sạn đạt doanh thu cao nhất kể từ khi mở cửa. Nhưng điều đọng lại trong lòng đội ngũ không chỉ là con số, mà là năng lượng, là cảm giác về một ‘chị Gigi’ gần gũi, chân thật - họ bật cười vì đôi khi cô nói vài từ tiếng Việt, mà lúc đó cô như một đứa trẻ, nhưng rồi họ lại nhớ cô là người lãnh đạo vững vàng. Sự kết hợp đó - thật thà, chân thật, nhanh nhạy nhưng cũng biết điều chỉnh - là điều mà ‘chị Gigi’ thực sự trân quý.
Buổi trò chuyện dần khép lại, nhưng vẫn còn một điều thôi thúc tôi - như một mảnh ghép chưa đầy đủ trong bức tranh đẹp mà chị vừa vẽ nên: Vì sao hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam ở vị trí Tổng Quản Lý, giữa thế giới dịch vụ cao cấp toàn cầu, vẫn còn là điều hiếm hoi?
Thẳng thắn và chân thành, cô chia sẻ: “Khi có điều kiện, người Việt trẻ cần bước ra thế giới, đi, học hỏi và làm việc ở những nơi khác, rồi quay về. Khi ấy, họ mới thực sự biết được khả năng của mình đến đâu và giới hạn của mình xa cỡ nào”
Trong ngành dịch vụ cao cấp, cô tin rằng trải nghiệm quốc tế là điều bắt buộc - không nhất thiết phải là Âu, Mỹ, chỉ cần Đông Nam Á thôi cũng đủ để học hỏi và trưởng thành. Với Ghislaine Lê, hành trình ra thế giới không phải để rời bỏ cội nguồn, mà là để trở về với một tầm nhìn rộng mở hơn.
Khi có điều kiện, người Việt trẻ cần bước ra thế giới, đi, học hỏi và làm việc ở những nơi khác, rồi quay về. Hành trình ra thế giới không phải để rời bỏ cội nguồn, mà là để trở về với một tầm nhìn rộng mở hơn.
Nhưng dù đi xa đến đâu, cô vẫn luôn tin tưởng vào giá trị riêng biệt của người Á Đông, đặc biệt là trong ngành dịch vụ hiếu khách. “Tôi tin rằng ngành mến khách châu Á là môi trường tốt nhất thế giới. Bởi vì nó đến từ văn hóa được truyền lại lâu đời, từ sự tự nhiên, từ cách chúng ta được nuôi dạy: đón khách và khiến họ cảm thấy như đang ở trong chính ngôi nhà của mình.”
Và khi đã đi xa, cô tin, người Việt sẽ càng hiểu rõ hơn di sản quý giá mà mình thừa hưởng. Ra đi để trở về - mang theo bản lĩnh toàn cầu và sự dịu dàng của quê hương, đó cũng là hành trình đã làm nên một ‘Chị Gigi’ - nữ Tổng Quản Lý không chỉ vận hành một khu nghỉ dưỡng 5 sao, mà còn truyền cảm hứng cho một thế hệ người Việt mới: dám đi xa, dám khác biệt, mang bản lĩnh, sự thấu cảm, và sẵn sàng trở về để viết nên câu chuyện của chính mình.
Bài viết đăng tải từ nội dung gốc đăng trên ấn phẩm in Tatler Vietnam số tháng 08/2025
Credits
Photography: Andrea Stivala




