Hai mươi năm sau câu thoại kinh điển “A million girls would kill for this job”, bộ phim The Devil Wears Prada 2 đã vượt ra ngoài sự hào nhoáng của giới thời trang để vẽ ra bức tranh thị trường lao động mà ai cũng có thể tìm thấy mình trong đó, từ cấp quản lý đến intern mới chập chững vào nghề
The Devil Wears Prada 2 do David Frankel đạo diễn và Aline Brosh McKenna chấp bút, đang tạo nên cơn sốt phòng vé toàn cầu với doanh thu cán mốc 433 triệu USD chỉ sau 2 tuần công chiếu. Bên cạnh ánh sáng rực rỡ của ngành thời trang với những thảm đỏ và sàn runway hào nhoáng, bộ phim cũng phác họa 5 bức chân dung nhân sự trong bức tranh toàn cảnh khắc nghiệt của thị trường công việc đầy biến động, chạm đến đúng “nỗi đau” hiện sinh của giới văn phòng ở nhiều ngành nghề.
Bài viết có tiết lộ một phần nội dung phim
Bộ phim mở đầu với cảnh nhân vật chính do Anne Hathaway thủ vai, Andy Sachs, đứng trên sân khấu một buổi lễ trao giải báo chí danh giá, chuẩn bị nhận giải thưởng xứng đáng sau nhiều năm cống hiến thì nhận được tin nhắn sa thải qua điện thoại. Lí do sa thải chỉ vỏn vẹn do tờ báo “không còn tạo ra đủ doanh thu để duy trì hoạt động”. Đây không phải là tình tiết hư cấu mà là điều đã và đang thực sự xảy ra.
Ngành truyền thông và báo chí đang trải qua một cuộc suy thoái trầm lặng nhưng khắc nghiệt. Condé Nast - tập đoàn sở hữu Vogue, Vanity Fair, GQ và hàng loạt tạp chí danh tiếng khác đã thực hiện nhiều đợt cắt giảm nhân sự liên tiếp kể từ năm 2023. Các đợt cắt giảm đã xóa sổ nhiều vị trí biên tập cấp trung - những người đóng vai trò quan trọng trong quy trình sản xuất tạp chí. Tổng cộng 33 nhân sự đã bị sa thải chỉ trong vòng 5 tháng, bao gồm các nhân sự tại Glamour, Self và Condé Nast. Tập đoàn Hearst (sở hữu Elle Decor, Veranda, Town & Country) cũng công bố một đợt sa thải khiến hàng chục nhân viên lâu năm của Elle Decor mất việc.

Above Ngành truyền thông và báo chí đang trải qua một cuộc suy thoái trầm lặng nhưng khắc nghiệt
Không chỉ ngành truyền thông, ngành công nghệ cũng đối mặt với những vấn đề tương tự. Chỉ riêng trong năm 2025, hơn 244.000 nhân sự trong các tập đoàn công nghệ toàn cầu đã mất việc làm vì các công ty đang tái cơ cấu toàn diện xung quanh mô hình vận hành lấy AI làm trung tâm. Không giống như những đợt sa thải sau đại dịch xuất phát từ việc tuyển dụng dư thừa, làn sóng mới này mang tính tái cơ cấu sâu sắc hơn, các vị trí bị xóa bỏ vĩnh viễn và gần như không có khả năng được mở tuyển trở lại.
Đó là bức tranh toàn cảnh mà The Devil Wears Prada 2 đang bước vào.
“Yêu nữ” Miranda Priestly tái xuất bản lĩnh
Nếu ở phần 1, Miranda Priestly là biểu tượng bất khả xâm phạm, bà ném áo khoác vào trợ lý, yêu cầu bản thảo của phần sách Harry Potter chưa xuất bản hay thậm chí không thèm nhớ đến tên Andy thì ở phần 2, khán giả bất ngờ khi thấy hình ảnh tổng biên tập khét tiếng tự treo áo lên móc và gọi đúng tên cô trợ lý Amari của bà. Trong bối cảnh ngành tạp chí không còn vị thế như xưa, Miranda Priestly đã học cách mềm mỏng và khiêm nhường hơn để trở thành người lãnh đạo phù hợp với thời cuộc.

Cảnh phim khi Miranda “trả giá” từng trang tạp chí với đối tác nắm gần 20% nguồn tiền quảng cáo phản ánh đúng tình hình phụ thuộc của các tạp chí thời trang vào ngân sách quảng cáo ngày càng eo hẹp. Về mặt nội dung, Runway giờ đây cũng phải làm nội dung clickbait và short-form để đáp ứng thói quen mới của độc giả trong thời đại digital và mạng xã hội lên ngôi.
“Yêu nữ” Miranda đại diện cho thế hệ lãnh đạo dày dặn kinh nghiệm đang cố gắng thích nghi trong một cuộc chơi hoàn toàn mới. Khi công thức thành công cũ không còn bảo đảm được tương lai, những quản lý cấp cao như Miranda phải đối mặt với nguy cơ lỗi thời và bị thay thế. Tuy nhiên, khán giả cũng thấy được ở Miranda một tinh thần thích nghi và cập nhật tư duy không ngừng để cuối cùng không chỉ giữ được vị trí mà còn cứu Runway khỏi một cuộc sa thải nhân sự.

Cuối phim, câu thoại lắng đọng của Miranda “Because people should know there’s a cost. But boy, I love working. I really do. Don’t you?” (tạm dịch: Tôi yêu công việc hơn bất cứ thứ gì, dù có phải trả giá thế nào) đã trở thành lời khẳng định truyền cảm hứng về niềm đam mê nghề không đổi thay của một thế hệ cống hiến cho công việc gần như cả đời.
Andy Sachs và nỗ lực của thế hệ Millennial
Andy Sachs đại diện cho thế hệ Millennial tin vào công thức thành công nhờ vào thực lực và chăm chỉ. Tuy nhiên, bấy nhiêu cũng không đủ để bảo vệ cô khỏi tin nhắn sa thải lạnh lùng từ bộ phận nhân sự. Andy - một biên tập viên giỏi, nhanh nhạy với thời cuộc - chính là chân dung của khủng hoảng trung niên trong sự nghiệp khi có năng lực, có kinh nghiệm nhưng vẫn thấy mình mong manh trước thay đổi lớn của thị trường lao động. Thực tế là việc cô quay lại làm ở Runway cũng khiến một biên tập lâu năm khác mất việc, như một vòng tuần hoàn không hồi kết.


The Devil Wears Prada 2 tiếp tục cho thấy một Andy thông minh, tháo vát và có thêm phần sắc sảo, tinh tế của một người làm báo chân chính. Giữa ngành báo chí đầy những bài viết câu view và nội dung tối ưu thuật toán, Andy vẫn giữ nguyên đạo đức nghề báo của mình. Cô từ chối lời mời xuất bản sách trị giá 350.000 đô la về Miranda Priestly khi nhận ra cuốn sách có thể làm tổn hại đến danh tiếng của bà. Và chính mối quan hệ tin tưởng được xây dựng từ đạo đức nghề báo với một nữ doanh nhân thành đạt là thứ sau này sẽ cứu vãn cả tờ Runway.

Cuối phim, hình ảnh Andy xuất hiện trong văn phòng, mặc áo len xanh cerulean - màu biểu tượng từ phần 1 - như ngầm nhấn mạnh cô vẫn là người sát cánh hết lòng vì nghề. Sau tất cả, những gì còn đọng lại chính là niềm tin vào những giá trị thật của việc làm nghề chân chính.
Đọc thêm: Khi AI trở thành “đồng nghiệp”, nhân sự ngành giải trí thế kỉ số nên thích ứng ra sao?
Emily Charlton đầy tham vọng
Emily Charlton là hình ảnh của một nhân sự khôn ngoan, nhiều tham vọng và biết tận dụng mọi cơ hội. Hai mươi năm sau, trong khi Andy còn chật vật bám trụ với nghề báo, thì Emily đã trở thành nhân sự cấp cao của hãng thời trang cao cấp, là người có quyền quyết định từng đồng ngân sách quảng cáo của Runway. Ở phần phim này, Emily xuất hiện như một nhân tố đối trọng, đe dọa vị trí tổng biên tập của Miranda khi cố gắng mua lại Runway bằng nguồn tài chính hùng hậu từ bạn trai tỷ phú.

Tuy nhiên, điểm yếu của Emily là thiếu tầm nhìn chiến lược. Cô mải mê suy tính cách mình xuất hiện trên trang bìa nếu trở thành tổng biên tập mà không nghĩ đến hướng đi lâu dài cho tờ báo. Đối diện với tham vọng của Emily, Miranda đáp trả đanh thép “I’m sorry but you’re not a visionary. You’re a vendor” (tạm dịch: Cô không phải là người có tầm nhìn, cô chỉ là một con buôn), ám chỉ Emily vẫn mắc kẹt trong tư duy bán hàng, thiếu tầm lãnh đạo của một người đứng đầu tạp chí.
Những người như Emily đại diện cho thế hệ nhân viên sales/marketing sắc sảo, biết tận dụng mối quan hệ và cơ hội, nhưng đối mặt với thử thách phát triển tư duy chiến lược và học cách dẫn dắt, nếu không sẽ mãi chỉ là “nhân tố phụ” trong bàn cờ doanh nghiệp.
Người cộng sự ấm áp Nigel Kipling
Nigel Kipling là nguyên mẫu của những nhân sự cốt cán dày dặn kinh nghiệm nhưng thường đặt mục tiêu của lãnh đạo lên trước mình. Ở phần 1, ông hy sinh tham vọng cá nhân để bảo vệ tương lai của Miranda. Đến phần 2, ông vẫn đứng sau lưng bà, là người đầu tiên phát hiện ra khủng hoảng và bí mật sắp xếp Andy đến cứu nguy cho tạp chí.


Ở cả hai phần phim, người xem vẫn thấy Nigel lưỡng lự giữa khát khao phát triển nghề nghiệp cá nhân với việc trung thành tuyệt đối với hướng đi của Miranda. Ông là người lui về bóng tối, tạo nên ánh sáng cho người khác bằng tất cả tâm huyết, trong khi câu hỏi về con đường của chính mình vẫn còn bỏ ngỏ. Từ phần 1 đến phần 2, ông vẫn tận tình hỗ trợ Andy, từ những bước đầu ở Runway cho đến cuối cùng, chỉ với câu nói “Forever my girl, Andy” và nụ cười ấp áp thường trực.
Thế hệ trẻ: Amari, Charlie và Jin Chao
Ở phần 2, bộ phim giới thiệu các nhân vật đại diện cho thế hệ Gen Z - những người trẻ sinh ra trong thời đại số khi công nghệ thâm nhập vào mọi ngóc ngách. Amari, do Simone Ashley thủ vai, toát lên phong thái tự tin và là người dám nói “không” với Miranda Priestly ngay giữa cuộc họp.

Above Trợ lí 1 của Miranda - Amari
Charlie “the chair” là cậu trợ lý mới vào nghề, luôn không rời ghế của mình vì phải trực điện thoại. Charlie là hình ảnh của những người trẻ đang học cách đặt ra ranh giới và tồn tại trong một hệ thống vẫn chưa thật sự thay đổi.

Above Cậu trợ lí Charlie “the chair”
Và cuối cùng là Jin Chao - cô bé thực tập lanh lợi, thông minh khi tốt nghiệp cử nhân với GPA gần như hoàn hảo. Biên kịch Aline Brosh từng chia sẻ Jin Chao là kiểu nhân vật mà nhiều người đánh giá thấp nhưng cuối cùng đã “lập công” bằng cách thu âm lén cuộc họp của Miranda cho Andy nghe.

Above Cô bé thực tập Jin Chao
Ba nhân vật này không phải là “thế hệ thiếu trách nhiệm” hay “lười biếng” theo định kiến về nhân sự Gen Z. Trái lại, họ đại diện cho lứa nhân sự được đào tạo bài bản, có học thức, hiểu công nghệ và đồng thời mang theo áp lực chứng minh bản thân trong một thị trường lao động khắc nghiệt.
Góc nhìn nghề nghiệp đa chiều
The Devil Wears Prada 2 chạm đến nhiều khán giả vì nó không chỉ là câu chuyện của riêng ngành thời trang hay truyền thông. Người làm báo chí thấy đồng cảm với sự suy thoái của báo in, lượng độc giả giảm và ngân sách quảng cáo thu hẹp. Người làm agency gật gù với áp lực phải thích nghi liên tục với thuật toán và những định dạng nội dung mới. Nhân sự trong các tập đoàn nhận ra nỗi lo bị thay thế bởi AI hoặc bởi một ứng viên trẻ hơn, rẻ hơn, thành thạo công nghệ hơn. Người làm sáng tạo thấy chính mình trong câu chuyện của Andy: có tài năng, có đạo đức nghề nghiệp nhưng phải tranh đấu trong một hệ thống không trao thưởng cho điều đó.

Tất cả các tuyến nhân vật, từ lãnh đạo cấp cao như Miranda đến nhân viên giàu kinh nghiệm như Andy, từ nhân viên tham vọng như Emily đến cốt cán như Nigel, và cả các bạn trẻ như Amari, Charlie, Jin, đều cho thấy nỗ lực phát triển bản thân và đại diện cho một nhóm người trong công ty, với cơ hội lẫn thách thức riêng.
Cuối cùng, cái kết đẹp cho tất cả nhân vật cũng gửi đi một thông điệp tích cực về khả năng thích nghi trong thời đại mới, về việc mỗi người, dù ở vị trí nào trong guồng máy công sở, vẫn có thể học cách tái định vị giá trị của mình, bước qua khó khăn và tìm lại bản lĩnh lẫn niềm tin vào con đường sự nghiệp phía trước.
ĐỌC THÊM
9 chương trình truyền hình thực tế về vận động thể chất giúp bạn 'lên dây cót' tinh thần năm mới
Khi đưa AI vào đồ chơi, liệu định nghĩa về “giờ chơi” của trẻ có còn như trước?




