Ẩm thực fine dining thường gắn liền với những món ăn cao cấp, bài trí cầu kỳ và ẩn chứa câu chuyện hấp dẫn của các đầu bếp. Từ bò wagyu, trứng cá tầm, rau củ hữu cơ đến những loại trái cây hiếm có, tất cả đều được tuyển chọn kỹ lưỡng để chiều lòng các thực khách sành sỏi. Thế nhưng, đôi khi chính những món ăn bình dị nơi vỉa hè như phở, bún hay bánh bèo lại có cơ hội “thăng hoa”, bước lên bàn tiệc fine dining và khoác lên mình diện mạo mới đầy tinh tế
Một tối tháng Sáu oi ả, tôi ngồi trước một đĩa “phở” trên bàn của một nhà hàng fine dining. Trên đĩa sứ trắng tinh là một dải bánh phở cắt mảnh, một lát thịt bò chín tới, một giọt demi-glace (nước xốt kiểu Pháp) thơm mùi quế hồi, đi kèm vài nhánh rau mùi rắc lưa thưa. Trông giống một bức tranh hơn là một tô phở chúng ta quen thuộc. Lúc đó, trong đầu tôi vang lên câu hỏi: Liệu phở, bún, bánh bèo và những món ăn dân dã khác của Việt Nam đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình tại lãnh địa fine dining? Đây không còn là câu hỏi chỉ về ẩm thực, mà còn là một vấn đề văn hóa, thẩm mỹ, và cả niềm tự hào dân tộc. Khi những món ăn dân dã được đặt lên bàn tiệc sang trọng, điều gì sẽ còn lại? Và điều gì sẽ mất đi?
Fine dining - Lãnh địa của sáng tạo và chuẩn mực
Fine dining không đơn giản là câu chuyện của giá cả đắt đỏ hay không gian sang trọng, mà là sự trải nghiệm nghệ thuật trong ăn uống. Khái niệm này bắt nguồn từ Pháp trong giai đoạn ẩm thực hiện đại (tiền thân của ẩm thực đương đại ngày nay), khi những nhà hàng cao cấp đầu tiên được giới quý tộc ưa chuộng. Ở đó, mỗi bữa ăn là một “vở kịch” với thực khách là khán giả, trong khi bếp trưởng hóa thân thành đạo diễn. Món ăn phải được chuẩn bị công phu, trình bày đẹp mắt, dịch vụ chỉn chu, không gian thanh lịch, nguyên liệu chọn lọc, thậm chí cả âm nhạc và ánh sáng cũng được tính toán kỹ lưỡng.
Những chuẩn mực khắt khe ấy đã tạo nên bản sắc của fine dining trong nhiều thế kỷ. Thế nhưng, khi thế giới không ngừng xoay vần, fine dining cũng không đứng yên, mà tự mình lột xác để trở nên gần gũi và đầy tính sáng tạo hơn. Nó bắt đầu mở rộng biên giới, hòa mình vào dòng chảy của những nền văn hóa khác. Như đầu bếp René Redzepi (Noma, Đan Mạch) từng nói: “Fine dining là cách chúng ta kể lại câu chuyện về những thứ bình dị, theo một ngôn ngữ mới”. Chính sự dung hòa giữa truyền thống và đổi mới này đã biến fine dining thành một hành trình khám phá, nơi mỗi món ăn không chỉ để thưởng thức, mà còn để lắng nghe và cảm nhận.
Xem thêm: Triết lý quyền lực đằng sau bữa sáng của 6 quốc gia châu Á
Ẩm thực đường phố trên bàn tiệc fine dining
Từ lâu, các món như phở, bánh bèo, bún… đã xuất hiện trong các nhà hàng cao cấp, nhưng chỉ dừng lại ở việc nâng cấp nguyên liệu và hình thức trình bày, chưa thực sự lột tả được câu chuyện văn hóa hay sự sáng tạo vượt qua ranh giới truyền thống. Mãi cho đến cuối thế kỷ 20, những món ăn này đã bắt đầu xuất hiện trong thực đơn của các nhà hàng cao cấp, đặc biệt là các nhà hàng Việt Nam ở nước ngoài. Dần dần, chúng được các nhà hàng cao cấp “chọn mặt gửi vàng” giới thiệu, như một món ăn mang đậm bản sắc văn hóa Việt Nam.
Tại Sài Gòn, Anan Saigon do đầu bếp Peter Cuong Franklin dẫn dắt, từng phục vụ món phở “caviar” - nước dùng cô đặc thành thạch, bày trên chiếc thìa sáng lấp lánh cùng những hạt trứng cá muối, bánh phở cắt mảnh như ruy băng, thịt bò thái mỏng cuộn lại như một bông hoa. Trong khi đó, nhà hàng Lamai (Hà Nội) của bếp trưởng Trung Trần lại phục vụ món phở chua ngon lành, hay nhà hàng Gia mời thực khách thưởng thức món bánh cuốn Thanh Trì phiên bản fine dining. Hay cũng tại Sài Gòn, món mì Quảng cùng sò điệp nướng mỡ hành dân dã của ẩm thực miền Trung Việt Nam đã xuất hiện trong thực đơn nhà hàng Upstairs Tasting Room do bếp trưởng Hiệp Trương sáng tạo.
Trên trường quốc tế, đầu bếp David Thompson (Nahm, Bangkok) đã lấy cảm hứng sáng tạo món ăn từ món bánh cuốn và gỏi cuốn Việt Nam. Trên bàn ăn fine dining, David giữ nguyên vị chua ngọt đặc trưng của nước chấm và vận dụng cấu trúc mịn mượt của chúng cho các món ăn của mình. Song song đó, tại Paris, Alain Ducasse cũng từng dành lời ca ngợi bánh bèo Huế là “một dạng amuse-bouche (món ăn vui đầu bữa) hoàn hảo”.
Việt Nam đang tiến rất nhanh trên lộ trình đưa ẩm thực đường phố vào không gian fine dining. Bằng chứng rõ nét là các đầu bếp trẻ ở Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng đã và đang biến những món ăn vỉa hè quen thuộc thành trải nghiệm đa giác quan. Phở không chỉ là món ăn, mà là một câu chuyện, bún được nâng tầm thành một “concept” nghệ thuật, còn bánh bèo lại trở thành dấu chấm câu tinh tế trong thực đơn. Điều này cho thấy rằng chúng ta đã mạnh dạn bước chân vào “lãnh địa” của sự sáng tạo, nơi ẩm thực không chỉ để no lòng mà còn để khám phá.

Above Ảnh: Rhythms Restaurant

Above Ảnh: What To Cook Today
Không quá đỗi ngạc nhiên trong tương lai chúng ta còn chứng kiến nhiều món ăn vỉa hè như cháo sườn, chè bưởi, ốc luộc…xuất hiện trong thực đơn nhà hàng cao cấp. Tuy nhiên, hành trình này vẫn còn nhiều thách thức và cần được chuẩn bị kỹ lưỡng để thực sự thuyết phục được thực khách khó tính.
Lối chơi nào cho sự sáng tạo?
Một trong những thách thức lớn nhất của việc đưa món ăn vỉa hè vào fine dining là đánh mất bản sắc. Trong ký ức của nhiều người, phở vốn dĩ là món ăn nóng hổi, bốc khói, thơm nức mùi quế hồi và mỡ bò. Khi bị “giải cấu trúc” thành một đĩa lạnh, không khói, không hương, dù đẹp mắt đến đâu, cũng khó lòng chạm tới cảm xúc. Tôi đã từng thử một đĩa phở được nâng cấp như vậy. Dù diện trên mình chiếc áo bóng bẩy, nhưng hương vị lại nhạt nhòa, thiếu đi sự ấm áp và thân thuộc.
Không riêng phở, bún cũng gặp vấn đề tương tự. Một đĩa bún chả với vỏn vẹn vài sợi bún uốn lượn, vài viên thịt nhỏ như đồng xu, nước chấm được cô đặc thành xốt. Món ăn trông đẹp mắt nhưng trở nên xa lạ. Bánh bèo cũng không ngoại lệ. Chúng được “nâng tầm” thành bánh “mousse” có vị mặn, đựng trên thìa bạc, không còn cảm giác bột mịn tan trong miệng và hơi ấm từ chén gốm nhỏ.

Above Ảnh: Anan Saigon
Dường như, phở, bún, bánh bèo trở thành “vật liệu” để thể hiện kỹ thuật. Chúng dần mất đi bản sắc và trở nên xa lạ với chính những người đã yêu mến từ thuở nhỏ. Vấn đề đặt ra là việc sáng tạo nhưng vẫn giữ được hồn cốt món ăn có đang bị xem nhẹ khi cả thực khách lẫn đầu bếp đều luôn tìm kiếm sự đột phá? Liệu những món ăn truyền thống trên những chiếc đĩa “fine dining” bóng loáng có phải là những bước đi vững vàng, hay lại đầy chông chênh?
Đọc thêm: Có một quán phở vị Bắc trong ngôi nhà miền Nam
Dễ dàng nhận thấy, ranh giới mong manh giữa sáng tạo và gìn giữ bản sắc là một thử thách lớn đối với các đầu bếp hiện đại. Một mặt, họ khao khát đổi mới, tìm tòi những cách thể hiện độc đáo để mang đến trải nghiệm mới mẻ cho thực khách. Mặt khác, họ phải đứng trước áp lực giữ trọn vẹn hồn cốt của những món ăn truyền thống, để chúng không trở nên xa lạ và đánh mất đi giá trị văn hóa vốn có.
Đứng trước bài toán khó này, các đầu bếp đã tìm ra lời giải riêng. Đầu bếp Sam Trần (Gia Hanoi) từng chia sẻ: “Tôi không bao giờ thay đổi hương vị cốt lõi. Tôi chỉ làm nó trong hơn, tinh tế hơn, nhưng hương vị phải khiến người Việt cảm nhận được”. Tương tự, Peter Franklin (Anan Saigon) vẫn giữ trọn vị mắm nêm nồng nàn trong món bánh tráng cuốn, dù hình thức được tinh giản thành một miếng nhỏ gọn, vẫn đủ gợi nhớ trọn vẹn bản sắc quê nhà.
Thực tế, việc tinh chỉnh món ăn để phù hợp với không gian sang trọng là cần thiết, nhưng điều đó không nên đi kèm với việc hy sinh linh hồn của món ăn. Từ hương vị, kết cấu và quan trọng nhất là cảm xúc mà nó mang lại. Khó khăn nằm ở chỗ các đầu bếp cần phải giữ lại trọn vẹn tinh thần ấy trong khi vẫn đổi mới về mặt hình thức và kỹ thuật, tạo ra một trải nghiệm độc đáo nhưng không làm người thưởng thức cảm thấy xa lạ với chính ký ức ẩm thực của họ. Sự thành công của ẩm thực fine dining Việt Nam sẽ nằm ở khả năng cân bằng giữa việc tôn vinh di sản và chấp nhận sự thay đổi một cách tinh tế.
“Cuộc chơi” của sự liều lĩnh
Những món ăn này không chỉ đơn thuần là thực phẩm mà còn là tinh hoa văn hóa, là ký ức của nhiều thế hệ người Việt. Mỗi món ăn đều kể một câu chuyện về Việt Nam, con người và bản sắc của từng vùng miền. Khi được đưa vào không gian fine dining, chúng không chỉ thỏa mãn vị giác mà còn truyền tải những thông điệp văn hóa sâu sắc.
Phở, bún, bánh bèo tưởng chừng đơn giản nhưng ẩn chứa sự kỳ công mà chỉ người nấu mới hiểu. Phở cần được ninh xương cả đêm để có nồi nước dùng trong vắt mà vẫn đậm đà. Bún đòi hỏi kỹ thuật tráng và phơi khéo léo. Bánh bèo phải được đổ sao cho chín đều, không bị rỗ. Những kỹ thuật truyền thống này không thua kém bất kỳ món ăn phức tạp nào trên thế giới. Hơn nữa, những món ăn này có khả năng biến hóa linh hoạt, có thể được thu nhỏ, tái cấu trúc hoặc nâng tầm, miễn là người đầu bếp thực sự hiểu và tôn trọng giá trị cốt lõi của chúng.

Above Ảnh: Gia Restaurant
Sáng tạo không thể thành công nếu người đầu bếp chưa thật sự am hiểu món ăn gốc. Nhiều nhà hàng mắc sai lầm khi chỉ sao chép hình thức mà bỏ quên phần hồn cốt. Một đầu bếp, trước khi “giải cấu trúc” món ăn, cần học và thấm nhuần lịch sử, văn hóa và kỹ thuật truyền thống đằng sau nó. Bởi lẽ, những yếu tố làm nên bản chất sâu xa của hương vị là sợi dây kết nối món ăn với cội nguồn.
Không chỉ có đầu bếp, thực khách cũng cần được dẫn dắt. Ăn phở trên bàn fine dining không dừng ở việc “check-in”, mà còn để cảm nhận sự tinh tế, để lắng nghe câu chuyện ẩn sau mỗi hương vị. Nhà hàng có trách nhiệm kể câu chuyện đó, khơi gợi niềm trân trọng và sự tò mò ở người thưởng thức. Và trên hết, tất cả những điều này cần được giữ trong một thế cân bằng. Sáng tạo không có nghĩa là phá bỏ, làm mới chẳng đồng nghĩa xóa sạch quá khứ. Sự hài hòa giữa cũ và mới, đẹp mắt và ngon miệng, tinh tế và thân thuộc chính là đích đến đích thực.
Chậm nhưng chắc
Trở lại câu hỏi ban đầu rằng đã đến lúc phở, bún, bánh bèo… bước vào lãnh địa fine dining chưa? Câu trả lời có thể là đã đến lúc. Nhưng không phải để phô diễn hay trở thành trò chơi của các giác quan, mà là để các món ăn ấy được trân trọng, được kể lại bằng một ngôn ngữ mới mà không đánh mất bản chất. Fine dining có thể là sân chơi sáng tạo, nhưng vẫn nên là nơi phở vẫn nóng hổi, bún vẫn thơm, bánh bèo vẫn mịn, chỉ là dưới một ánh sáng khác, một hình thức khác và một câu chuyện đầy tự hào hơn.
Chúng ta đang cùng nhau quan sát và sáng tạo trong một thế giới F&B vô cùng thử thách, nhưng đừng đi quá nhanh để đánh mất những giá trị cốt lõi nhất của từng món ăn. Những món ăn bình dị ấy đã nuôi dưỡng bao thế hệ, giờ đây đã đến lúc chúng tỏa sáng trong không gian sang trọng với đúng vẻ đẹp nguyên bản và chiều sâu văn hóa mà chúng xứng đáng có.

Above The Soul of Nem. Ảnh: Belle Maison Parosand Danang Hotel

Above Cuốn n Roll. Ảnh: Lancengx Studio
Ẩm thực cao cấp không nằm ở giá tiền hay hình thức. Nó nằm ở cách ta trân trọng từng câu chuyện, từng hương vị. Và những món ăn đường phố kia đã, đang và sẽ còn kể những câu chuyện hay nhất của chúng ta.
ĐỌC NGAY:
“Ủ” - Khi phương pháp lên men kể chuyện trong căn bếp Việt
Quy tắc 1-3-5 mà mọi nhà hàng cần thuộc nằm lòng để níu giữ “cảm xúc” thực khách
Sakal Phoeung và câu chuyện thổi hồn nước Pháp vào ẩm thực Việt bằng trái tim không biên giới






