Nằm trên con đường nhộn nhịp nhất với một lịch sử đáng chú ý tại thành phố biển Vũng Tàu, quán phở Thủy Nguyên vẫn giữ nguyên những giá trị truyền thống và cổ điển của nó, từ kiến trúc nhà kiểu miền Nam hiện đại những năm 50-90, đến hương vị món phở truyền thống của người miền Bắc
Con đường Bacu (tên cũ là Nguyễn Thái Học) - nơi tọa lạc của quán phở Thủy Nguyên, lại mang trong mình một câu chuyện thú vị gắn liền với lịch sử ngành dầu khí Việt Nam.
Vào đầu thập niên 1960, Việt Nam bắt đầu hợp tác với các chuyên gia Liên Xô để thăm dò tiềm năng khai thác dầu khí. Năm 1966, tám sinh viên Việt Nam đầu tiên được cử sang Học viện Hóa học & Dầu khí ở Baku, Azerbaijan tu nghiệp. Hai mươi năm sau, Vũng Tàu trở thành trung tâm dầu khí của cả nước, sánh ngang với thủ đô Baku. Để ghi nhận mối quan hệ hữu nghị này, Vũng Tàu đã chọn đường Nguyễn Thái Học - một trong những trục đường chính dẫn thẳng ra biển từ trung tâm thành phố - thành đường Bacu, và thủ đô Baku cũng có một con đường mang tên Vũng Tàu.
Khám phá: Đi du lịch như Lisa Blackpink: Từ Paris hoa lệ đến Bangkok đầy sắc màu
Giữa con phố sầm uất bậc nhất, quán phở Thủy Nguyên hiện lên như một nốt trầm bình yên, cổ kính. Nét dung dị của nó dường như đối lập hoàn toàn với nhịp sống hối hả xung quanh.
Kiến trúc nhà miền Nam độc đáo

Above Mặt tiền căn nhà cũ theo phong cách modernist từ những năm 1960 thế kỷ trước
Công trình mang đậm dấu ấn kiến trúc hiện đại miền Nam những năm 50 đến 90 của thế kỷ trước. Thời bấy giờ, Modernist Architecture (phong cách kiến trúc hiện đại) là một kiểu kiến trúc phổ biến ở Sài Gòn, sau lan rộng ra khắp các tỉnh thành khác trải dài từ Đà Nẵng, Quy Nhơn đến Mỹ Tho, Vĩnh Long, Cần Thơ,... Hướng đến sự tối giản và công năng, nhưng các kiểu nhà này ở Việt Nam lại có một sức sống khác biệt, mới mẻ, vừa giữ nguyên nguồn gốc ban đầu của lối kiến trúc hiện đại truyền thống ở phương Tây là các khối hộp sắc lạnh khổng lồ.
Dạo quanh Sài Gòn, người ta thường để ý đến những tòa nhà theo phong cách Pháp biểu tượng, thường là các văn phòng trung tâm, mà không để ý phần lớn nhà của người dân đều mang phong cách miền Nam hiện đại. Những công trình này thường có chiều rộng từ ba đến năm mét và cao từ ba đến năm tầng. Các kiến trúc sư thời kỳ này đã sớm chú ý đến sự cách điệu trong đường nét, mặt phẳng, khối tích, khoảng trống, vật liệu, hoa văn, kết cấu và màu sắc, khiến cho mỗi công trình nhà Modernist đều mang một vẻ đặc trưng khác biệt. Đặc biệt hơn nữa, kể từ thời đó, kiến trúc sư đã quan tâm đến lối kiến trúc xanh và bền vững. Họ đã đưa vào những tầng mở hoặc không gian giếng trời trong nhà, biến những công trình này từ những hang động thành những ngôi nhà nhiệt đới thực sự cho phép nhiều trải nghiệm trong nhà - ngoài trời hơn.
Vì thế, khi bước vào quán phở này, thực khách sẽ nhận ra đây không phải một quán phở bình thường, nhờ vào không gian mang đậm nét kiến trúc nhà miền Nam xa xưa.
Đọc thêm: Di sản kiến trúc nhà phố Malaysia: Sự giao thoa văn hóa giữa các quốc gia kề cận
Gạch bông xanh lá, ô cửa mái vòm dẫn từ nhà trước ra nhà sau, những sợi dây bằng nhựa đủ màu thay cho rèm cửa, chiếc cầu thang bằng đá đúc nguyên khối chạy chỉ ngầm tinh tế thay cho họa tiết, những mảng tường ốp gạch men trắng xanh đường kính 10-15cm,... Lại còn chiếc quạt trần bằng sắt và ô tủ gỗ vuông vắn treo tường, đựng những lon nước ngọt xanh xanh đỏ đỏ. Tất cả gợi lên một cảm giác thân thuộc, gần gũi và cho thấy quán phở này đã tồn tại từ rất lâu đời.
Người ra kẻ vào nhộn nhịp trong một buổi sáng Chủ nhật. Khách ghé đến thuộc rất nhiều nhóm người khác nhau - có gia đình nhỏ, nơi người cha đang dỗ dành đứa con bằng một phần thưởng nhỏ nếu ăn ngoan; có những người đi cặp, như thể tiệm phở này là điểm dừng đầu tiên cho buổi sáng Chủ nhật thư thả mở dài trước mắt họ. Có một nhóm khách đặc biệt đến từ thành phố Huế. Họ vào Vũng Tàu rước dâu và vì có người quen giới thiệu nên đã ghé đến Thủy Nguyên dùng điểm tâm. Tất cả tạo nên một bức tranh sinh động mà bình yên về cuộc sống thường nhật.
Phải mất một lúc quan sát, người viết mới có dịp trò chuyện với chủ quán và được biết thêm về câu chuyện đặc biệt của nơi này.
60 năm phở gia truyền
Người viết được trò chuyện cùng cô Nhung (sinh năm 1966), một trong 7 người con đang cùng nhau vun vén cho quán phở này. Cô Nhung kể, tiệm phở ra đời từ năm 1964 khi cô mới 2 tuổi. Mẹ cô là cụ Bùi Thị Thiện (sinh năm 1932), một người từ Hải Phòng theo chồng vào miền Nam. Để nhớ về quê hương, bà mở tiệm phở lấy tên là Thủy Nguyên theo tên của một huyện thuộc thành phố Hải Phòng.

Above Bát phở ngon nằm ở nước dùng
Ban đầu, quán không khang trang, to rộng với mặt tiền chiếm gần ba căn nhà như hiện tại mà chỉ là phần nhỏ nhất, nơi bây giờ chỉ đặt vừa đủ một nồi nấu nước cùng vài ba vật dụng và một chiếc tủ sắt nhỏ. Cô Nhung kể: “Việc kinh doanh ngày ấy rất thuận lợi, quán luôn đông khách. Chủ của căn nhà hiện tại sau đó muốn bán nhà để về quê sinh sống nên cửa tiệm được mở rộng ra. Từ đó đến nay, tiệm phở đã trải qua nhiều lần sửa chữa nhưng kiến trúc cũ hầu hết vẫn được giữ lại”.
Được mẹ truyền nghề nấu phở từ khi còn nhỏ nên tay nghề của các chị em đã trở nên thành thạo trước khi họ bước qua tuổi hoa niên. Bây giờ, khi cả cha và mẹ đều đã mất, họ vẫn cùng nhau duy trì quán ăn và gìn giữ hương vị gia truyền. Ở Thủy Nguyên chỉ có phở bò tái nạm chứ không chạy theo xu hướng với các món như bò viên, bò chả… Nhờ hương vị ngon với bánh phở mềm dẻo, nước dùng trong ngọt và những miếng thịt mỏng tang và mềm mại mà quán luôn được lòng khách gần xa.

Above Cô Bùi Thị Kim Cúc, con gái cụ Bùi Thị Thiện
Tô phở Thủy Nguyên chinh phục thực khách bởi sự tinh tế trong từng chi tiết đã được cụ Thiện gìn giữ và truyền lại cho từng người con, từ khâu chuẩn bị nguyên liệu đến khâu chế biến. Một bát phở ngon quan trọng nhất là nước dùng. Tại Thủy Nguyên, nước dùng được ninh từ xương và giữ lửa liên tục suốt từ trưa hôm trước đến sáng hôm sau để không bị chua mà lại có độ trong. Quán có nhiều khách quen cũng vì hương vị nước đặc biệt - vừa ăn, không quá béo, không quá đậm mà vẫn lôi cuốn không thôi.
Kế đến là bánh phở. Thoạt nhìn đã thấy bánh phở của quán lạ hơn những nơi khác. Hỏi ra mới biết, vì được đặt từ lò sản xuất không dùng chất bảo quản nên bánh phở không trắng tươi mà hơi ngà ngà. Đổi lại, bánh phở dai và mịn, không bị rỗ mà bóng lên dưới lớp dầu anh ánh. Nhúng vào nước dùng, sợi bánh lập tức mềm ra, hòa vào nước dùng thanh thanh mà đượm vị.

Above Các thành phần như bánh phở và thịt bò đều được tuyển chọn và sơ chế khéo léo
Thịt bò là thành phần tiếp theo tạo nên sự khác biệt độc đáo. Những lát thịt cả nạm cả tái đều được chủ quán thái tay. Vì theo cô Nhung chia sẻ, chỉ có thái bằng tay, thịt mới đạt được độ mỏng và cho hương vị thơm ngon, hơn hẳn thịt bò cắt bằng máy. Người viết có thể hiểu dưới góc độ làm chủ tiết diện miếng thịt, nhưng thái tay làm vị thịt bò ngon hơn thì quả thật lạ lùng, chỉ có thể lý giải rằng thợ cắt đã cho thêm “gia vị” là sự tâm huyết của mình. Miếng thịt dù mỏng như giấy với sắc màu nhàn nhạt nhưng lại có sức hút riêng, không hề bị lẫn đi trong vị của cả tô phở.
Một điều đặc biệt dành cho những ai thích ăn “hột gà”, một “thói tật” của người miền Nam khi ăn phở. Hột gà, hay chén trứng, là một chén nước dùng có đầy đủ gia vị và hành lá nhưng nhân chỉ có lòng đỏ trứng gà tươi. Độ nóng của nước làm chín phần ngoài, để lại kết cấu lòng đào vẫn còn lỏng ở bên trong trứng. Hột gà ở Thủy Nguyên cũng có sự khác biệt, vì khi dùng muỗng múc lên, viên trứng không mất đi kết cấu mà vẫn giữ nguyên là một khối đỏ tròn au, nhìn cứ tưởng đã chín cứng lại, nhưng húp vào mới thấy tan ngay trong miệng. Ngoài ra, quán còn phục vụ trà thơm đựng trong những chiếc bình nhôm và những ly thủy tinh nhỏ và hơi đục, gợi nhớ về một thời đã qua.

Above Nồi nước dùng đặt ở gian nhà là cửa hàng đầu tiên

Above Tiệm phở do cụ Bùi Thị Thiện người gốc Hải Phòng mở ở Vũng Tàu. Tên gọi được đặt theo tên một huyện ở Hải Phòng nhằm gợi nhớ đến quê hương.
Khách quen của tiệm có thể là ông lão 70, người đã ăn phở Thủy Nguyên từ khi còn trẻ và quán phở đã gắn bó với biết bao nhiêu kỷ niệm đáng nhớ trong đời ông, hay một phụ nữ tứ tuần xem tiệm phở là nơi để hẹn bạn bè hoặc gia đình như một thói quen khó bỏ. Thậm chí là những vị khách phương xa (như trường hợp của người viết), vô tình đến quán một lần và biết rằng mỗi khi có dịp đến Vũng Tàu, chắc chắn sẽ quay lại đây lần nữa.
Quán mở bán từ sáu giờ sáng để phục vụ cho những em học sinh đi học sớm và đóng cửa vào tầm hai giờ chiều. Sau đó là quá trình chuẩn bị cho buổi bán hôm sau. Cứ thế tuần tự từ ngày này qua ngày khác trong hơn nửa thế kỷ mà hương vị món phở vẫn không hề thay đổi.

Above Hơn cả một tiệm phở, Thủy Nguyên là nơi dừng chân của kỷ niệm và giá trị được lưu truyền
Nằm đối diện Thành ủy Vũng Tàu và giữa khu trung tâm nhộn nhịp, tiệm phở Thủy Nguyên vẫn giữ được nét đẹp riêng cổ kính, bình yên và dung dị như ngày đầu. Trong suốt hàng chục năm, các con và cháu của cụ Thiện vẫn tự hào gìn giữ hương vị từ xa xưa, bởi họ biết rằng điều mình có được hơn cả thu nhập hay danh tiếng của một quán phở lâu năm. Đó là giá trị của tình thân được gắn kết qua nhiều thế hệ.
Credits
Photography: Son Thai Nguyen










