Hủy diệt và cứu rỗi hay Cứu rỗi và hủy diệt, thứ tự của hai thứ đó có ý nghĩa ra sao?
Tên của bản dịch tập sách gồm các bài giảng của nhà văn Viet Thanh Nguyen đã được TS Trần Xuân Thảo nhận định, phản ánh mối quan hệ biện chứng của văn chương và quyền lực - có lẽ là một mối quan hệ kinh điển trong lịch sử chữ nghĩa. Nhưng văn chương vốn dĩ vậy, từ những mô thức quen thuộc, tìm cách khiến người đọc thu được nhận thức mới.
Tôi không phải là tín đồ của các bài luận chứa nhiều thuật ngữ hóc hiểm, vốn đôi khi vẫn được cho là đồng nghĩa với phẩm chất hàn lâm. Tập sách của Viet Thanh Nguyen nếu không khiến tôi chú ý trước hết bởi vị thế tác giả hay đề tài thì tôi liệu có quan tâm vì là các bài giảng ở trường Harvard không?
Tất nhiên thủ phạm có thể là sự trỗi dậy của ý niệm về chủ nghĩa tinh hoa mà tôi khá e ngại khi nó lẩn khuất trong không khí sách vở gần đây. Chủ đề di dân, chiến tranh, xung đột ý thức hệ có thể là liều thuốc độc cho độc giả.
Đọc thêm: Đọc “Về miền Bí ẩn” của tôn sư Tenzin Priyadarshi Rinpoche: Để tự hỏi ta có đang sống trọn vẹn?

Above Tác giả Viet Thanh Nguyen
Trong các bài viết, các câu chuyện suy tư về căn tính bản thể giữa một xã hội đa nguồn gốc được Viet Thanh Nguyen đặt ra như một đặc điểm để nhận diện văn chương của chính mình. Trong lời tựa, tác giả đã nói đến vị thế của người bên lề, những người viết xuất thân từ cộng đồng nhập cư. “Cảm giác lẻ loi của thân phận bên lề, cũng như đặc thù của công việc sáng tác, có thể mang đến sự tột cùng cô đơn. Nhưng cô đơn khác với đơn độc, vốn là niềm an ủi mà người viết và người đọc thường tìm kiếm. Tình yêu với những câu chuyện, vốn thường nảy sinh trong cõi riêng tư, nghịch lý thay, lại mở ra khả năng hình thành cộng đồng văn chương khi ta rời khỏi sự cô độc ấy” (Tr. 23-24). Sự cám dỗ của nỗi cô lẻ là rất lớn.
Định danh mình như thế nào cũng là một vấn đề đáng kể được Viet Thanh Nguyen đào xới, thậm chí có phần thách thức. Tác giả đối chiếu trường hợp của mình với những tác giả có gốc gác nhập cư khác trong thế giới văn chương và học thuật Tây phương. Họ tự xếp mình vào đâu trong một hệ thống từ ngữ phức tạp để gọi cộng đồng di thực?

Above Tên của bản dịch tập sách gồm các bài giảng của nhà văn Viet Thanh Nguyen đã được TS Trần Xuân Thảo nhận định, phản ánh mối quan hệ biện chứng của văn chương và quyền lực - có lẽ là một mối quan hệ kinh điển trong lịch sử chữ nghĩa
Viet Thanh Nguyen bắt đầu với trường hợp Edward Said, một học giả người Palestine đã xác lập tên tuổi với khái niệm Orientalism (Đông phương luận). Với một cây cao bóng cả và có ảnh hưởng đến chính mình như vậy, Viet Thanh Nguyen quan tâm xem Said dùng cụm từ nào, “người tị nạn”, “người lưu vong”, để định danh bản thân người viết?
Khi dẫn ra những lời Said viết, rằng ông thích thuật ngữ “người lưu vong” hơn là “người tị nạn”, rằng “’người lưu vong’ mang theo một chút đơn độc và tinh thần” (tr. 31), Viet Thanh Nguyen có tinh thần phê phán việc “người lưu vong có khả năng trở thành một nhân vật nổi tiếng, một nhà văn hoặc một học giả, trong khi các nhà văn và học giả thà thường là những kẻ lưu vong hơn là người tị nạn” (tr. 31). Thách thức hơn nữa, Viet Thanh Nguyen nhận xét: “Trong văn xuôi của Said, những người lưu vong thường tỏa ra mùi hương lãng mạn, hào nhoáng” (tr. 31). Đó là vì học giả này, cũng như nhiều người viết thuộc các nhóm “thiểu số” khác, đã được tôn vinh và gia nhập vào dòng chính thống, tựa như sự tưởng thưởng cho nỗ lực hòa nhập vào xã hội phương Tây.
Đọc thêm: Bền vững từ tri thức bản địa: Bài học từ hành trình của Julia Babcock

Above 6 bài giảng với những vấn đề khá nóng bỏng và dễ gợi ra các tranh luận sôi sục: Palestine và châu Á, sự nhập nhằng giữa cái gọi là phương Đông nhất thể hóa trong ý hệ thực dân và một vùng châu lục rộng lớn, đa dạng, vị thế của người thiểu số…
Nhưng chính Viet Thanh Nguyen cũng cho thấy, ông sớm nhận ra qua chính văn bản của Said khi phơi bày góc độ riêng tư hơn qua hồi ký, rằng mặc dù thuộc dòng chính thống, nhưng “lạc lõng, hoang mang trong vùng biên giới của kẻ ngoại cuộc trong lĩnh vực nhân văn và nghệ thuật” (tr. 32). Sự đồng cảm xảy ra khi chính Viet Thanh Nguyen đối diện với việc viết về tha nhân, “viết từ vị trí của kẻ khác. Thay vì giả vờ rằng tự truyện và thân thể của tôi tách rời khỏi phê bình, tôi thừa nhận gốc gác tị nạn của mình” (tr. 37).
Cuộc đối diện này diễn ra xuyên suốt các bài viết. Viet Thanh Nguyen kể về cha mình, một người Công giáo di cư từ miền Bắc vào Nam năm 1954, rồi đến Mỹ năm 1975, chỉ trở về quê hương sau bốn mươi năm, dài gấp đôi hành trình của Ulysses. Tác giả tìm kiếm mối đồng cảm ở những hành trình tương tự ở nhiều tác giả di cư khác, để rồi dường như câu chuyện bên lề và thiểu số đối với không gian chính thống phương Tây lại là một nét phổ quát. Tác giả đòi hỏi sự nhìn nhận nghiêm túc đối với số phận các nạn nhân của chủ nghĩa đế quốc, của bạo lực và sự nuốt chửng họ của các định nghĩa từ các quyền lực hàn lâm.
6 bài giảng với những vấn đề khá nóng bỏng và dễ gợi ra các tranh luận sôi sục: Palestine và châu Á, sự nhập nhằng giữa cái gọi là phương Đông nhất thể hóa trong ý hệ thực dân và một vùng châu lục rộng lớn, đa dạng, vị thế của người thiểu số… nhưng giọng văn của Viet Thanh Nguyen khá chừng mực và thông tuệ. Sự điềm tĩnh trong việc kể lại các biến cố và hơn thế là khả năng gợi mở suy tư về bản chất khiến các bài giảng văn chương này là những tiểu luận có độ cộng cảm lớn. Ở đó, câu chuyện riêng tư cá nhân không độc đáo vì nó khác thường mà vì nó gợi ra đối thoại, bằng công cụ quyền lực tri thức, cất lên tiếng nói của những thân phận thiểu số.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 02/2026




