Cùng Tatler Việt Nam gặp gỡ một trong ba nhân vật trang bìa ấn phẩm số Tháng 3/2026 - ba nét chấm phá để Tatler khắc họa một vẻ rực rỡ chung của những hành trình phụ nữ kiến tạo sự nghiệp: vượt lên trên những danh xưng và khuôn mẫu “mặc định”, họ chủ động định hình con đường riêng bằng bản lĩnh, ý chí và lòng kiên định bền bỉ.
Có nhiều hơn một danh xưng để nói về Ngọc Mỹ: đại diện của thế hệ kế cận đầy nội lực tại Việt Nam trong "Kỷ nguyên vươn mình", người phụ nữ theo đuổi tinh thần dung hòa những khác biệt giới, một nhà lãnh đạo nhân trị, một người vợ và gần đây nhất - một người mẹ.
Mỗi danh xưng gọi tên đều có một trách nhiệm lớn song hành nhưng Ngọc Mỹ chưa bao giờ muốn bỏ cuộc vì điều đã chọn. Cô gọi đó là lẽ sống, là chí hướng, là cách bản thân để lại cho mai sau một hình ảnh đẹp về nữ chí đương thời.
Hành trình ấy đã được cô chia sẻ trong lần gặp gỡ với Tatler Việt Nam vào tháng 3 vừa qua.
Xem thêm: Khí chất, bản lĩnh và di sản: Chia sẻ từ những người phụ nữ tiên phong (Kỳ 2)
Dung hòa: Bản lĩnh của nhà lãnh đạo

Năm 2022, UN Women châu Á – Thái Bình Dương vinh danh chị là “Lãnh đạo trẻ cam kết thúc đẩy bình đẳng giới”. Nhìn lại hành trình từ du học đến khi trở về Việt Nam, chị đã dung hòa những khác biệt về văn hóa, giới và thế hệ như thế nào để hình thành hệ giá trị lãnh đạo của mình?
Nguyễn Ngọc Mỹ: Những năm cuối tại Đại học Boston, tôi học lớp Women Studies và bắt đầu tiếp cận các vấn đề về vai trò của giới. Lúc đó với tôi, qua gần chục năm du học ở Mỹ, câu chuyện bất bình đẳng giới là cảm xúc rõ ràng nhưng chưa rõ rệt, chưa có đủ những câu chuyện, trải nghiệm.
Trở về Việt Nam, qua hành trình khẳng định mình trong công việc và cuộc sống, tôi dần đối diện nhiều hơn với những định kiến và giới hạn đặt lên phụ nữ. Chính những va chạm đó khiến tôi kiên định theo đuổi các thông điệp về bình đẳng giới, và chủ động lan tỏa chúng trong những vai trò mà mình đảm nhiệm.

Giải thưởng của UN Women châu Á – Thái Bình Dương đến với tôi khá bất ngờ, bởi tôi không có hoạt động trực tiếp với tổ chức này. Có lẽ, sự hiện diện của tôi trong các diễn đàn và dự án đã phần nào tạo được sự cộng hưởng nhất định.
Trong nhiều năm, thông điệp tôi theo đuổi không chỉ dừng lại ở sự thấu cảm với phụ nữ, mà rộng hơn là tinh thần dung hòa các khác biệt (inclusivity), bao gồm cả việc lắng nghe giới trẻ như tôi từng chia sẻ tại Đại hội Doanh nhân trẻ lần thứ VII.
Từ trải nghiệm làm việc trong nhiều môi trường văn hóa khác nhau, tôi nhận ra rằng không phải bài toán nào cũng có một đáp án tuyệt đối. Nhưng nếu biết lắng nghe, chúng ta có thể tìm ra những lựa chọn gần với giá trị cốt lõi nhất, và vì thế, ít tạo ra tranh biện hơn.
Nghe có vẻ lý thuyết, nhưng đó thực sự là cách tôi đưa ra quyết định: mình sẽ lắng nghe như thế nào để hiểu. Bởi trong mỗi sự chia sẻ luôn có mục tiêu, hướng đi chung, lẫn những giá trị mà mỗi người gửi gắm.
Xem thêm: Triết lý lãnh đạo đáng học hỏi của nữ CEO vừa chia tay Sacombank
Tôi yêu ngành bất động sản vì lĩnh vực này hướng tới loại sản phẩm trường tồn: 50 năm sau thế hệ con, cháu vẫn có thể nhìn thấy.
Chị thường có mặt ở những công trình bê tông khổng lồ để sát sao với dự án. Xin chị chia sẻ một câu chuyện cụ thể mà ở đó, việc lắng nghe và dung hòa các quan điểm khác nhau đã giúp chị tháo gỡ một bài toán khó trong quá trình triển khai?
Nguyễn Ngọc Mỹ: Dự án tôi tâm huyết nhất là quần thể Alphora Sa Pa, tại Lào Cai quê hương tôi. Trong bối cảnh “tấc đất tấc vàng”, áp lực tối ưu mật độ xây dựng để đảm bảo hiệu quả tài chính là rất lớn. Tuy nhiên, tôi đã thuyết phục hội đồng và các đối tác điều chỉnh mô hình, đầu tư kỹ lưỡng hơn vào thiết kế để vừa đạt mục tiêu lợi nhuận, vừa giữ được giá trị tự nhiên của khu vực.
Nếu không đủ kiên định với những giá trị dài hạn, rất dễ bị cuốn theo những con số hay các phương án tối ưu ngắn hạn.
Xem thêm: Hiệu trưởng Trường Đại học Fulbright Việt Nam: Khai phóng để hạnh phúc

Khi đặt mình giữa di sản gia đình và áp lực vận hành cùng các tập đoàn lớn với tiêu chuẩn quốc tế khắt khe, chị đã dung hòa như thế nào để vừa giữ được hệ giá trị cá nhân, vừa đáp ứng những yêu cầu cao của kinh doanh?
Nguyễn Ngọc Mỹ: Tôi bắt đầu bằng việc lựa chọn kỹ lưỡng đối tác, những người ngay từ đầu đã có hệ giá trị song hành. Có những dự án khách sạn, tôi gặp hàng chục kiến trúc sư ở nhiều quốc gia, chỉ để tìm ra người có thể phác lên đúng những gì tôi hình dung.
Với các đối tác vận hành, tôi dành nhiều thời gian để chia sẻ rõ những gì Alphanam theo đuổi: từ bài toán kinh tế, định hướng phát triển, đến kỳ vọng dành cho ngành du lịch và đội ngũ nhân sự. Từ đó chúng tôi mới cùng nhau xây dựng từng bước tiếp cận rồi thực thi.
Tôi là người lắng nghe nhưng cũng quyết đoán. Có lẽ, điều này khá thuận lợi vì tôi là người phụ nữ có thiên hướng chia sẻ rõ những gì mình mong muốn.
Lấp đầy những khoảng trống tinh thần
Từ việc phát triển bất động sản cao cấp quốc tế đến quản trị nhân sự tập đoàn, dường như chị luôn nhất quán trong việc tạo ra những không gian mang lại cảm giác “như ở nhà”. Phải chăng việc kiến tạo giá trị để lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn và tinh thần con người hiện đại chính là “mã gen”dịch vụ mà chị muốn định hình cho thương hiệu của mình?
Nguyễn Ngọc Mỹ: Câu hỏi thú vị, thực sự tôi chưa nghĩ tới cái gì là “signature” của mình. Nhưng tất cả những gì tôi tạo ra, tôi đều đặt mình vào vị trí khách hàng trước tiên.
Trong vận hành doanh nghiệp, tôi tự hỏi: mình muốn cảm nhận điều gì khi đi làm? Từ đó, tôi xây dựng văn hóa tương ứng: một môi trường thoải mái, nơi mỗi người cảm thấy được chăm sóc, được đồng hành, và có thể chia sẻ với nhau những góc cạnh khác của cuộc sống. Với khách sạn cũng vậy. Là người từng có những giai đoạn bay hàng trăm chuyến mỗi năm, tôi xem khách sạn như một “ngôi nhà thứ hai”. Vì thế, tôi hiểu được cảm giác của một vị khách khi bước chân vào khách sạn, không hề chỉ gói gọn trong những tiêu chuẩn 5 sao được định sẵn.

Thông qua các dự án như nhà ở xã hội (NOXH) Golden Square Nha Trang hay các hoạt động cộng đồng, Alphanam thường nhắc đến sứ mệnh “kiến tạo vì xã hội”. Với cá nhân chị, những dự án này giải quyết những thiếu hụt nào trong bức tranh phát triển chung của Việt Nam hiện nay?
Nguyễn Ngọc Mỹ: Qua các dự án như Golden Square Lào Cai hay Golden Square Nha Trang, Alphanam mong muốn đưa một số tiêu chuẩn và trải nghiệm từ phân khúc cao cấp vào NOXH.
Khi tham dự lễ khởi công, có lãnh đạo cao cấp của chính phủ từng thốt lên rằng các dự án này đã góp phần “thay đổi khái niệm, chất lượng và môi trường sống của NOXH”. Với chúng tôi, NOXH không đồng nghĩa với những không gian tối, chật hẹp hay bị giới hạn về tiêu chuẩn an toàn.
Đến nay, chúng tôi tự hào về từng không gian công cộng và thiết kế căn hộ đã hoàn thành, những yếu tố góp phần nâng cao chất lượng sống cho một cộng đồng cư dân đa dạng hơn.
Trong giai đoạn tới, Alphanam đặt mục tiêu phát triển hơn 10.000 căn NOXH trên toàn quốc.
Xem thêm: Louie Huynh, Tổng Quản lý Legacy Yen Tu - MGallery: Gìn giữ di sản trong di sản

Tại một doanh nghiệp có bề dày hơn 30 năm, việc tạo ra không gian để những “người cũ” và “người mới” cùng lắng nghe và bổ khuyết cho nhau là một thách thức. Chị làm thế nào để xây dựng sự giao thoa giữa kinh nghiệm của thế hệ đi trước và sức sống của thế hệ trẻ, khiến những khác biệt không còn là rào cản mà trở thành sự bổ khuyết hoàn hảo cho nhau?
Nguyễn Ngọc Mỹ: Với tôi, lời giải nằm ở văn hóa gia đình, giá trị mà Alphanam đã theo đuổi suốt hơn 30 năm.
Chúng tôi tạo ra một môi trường nơi các bạn trẻ không cần gượng gạo gọi những người đáng tuổi bố mẹ mình là “anh”, mà xưng hô đúng với vai vế và tuổi tác. Cá nhân tôi cũng xưng hô với đồng nghiệp dựa trên tuổi tác. Khi gọi một người lớn tuổi hơn đúng với vai vế xã hội, ta ghi nhận trải nghiệm và tôn trọng kinh nghiệm của họ.
Ngược lại, khi thế hệ đi trước gọi nhân sự trẻ là “em”, “cháu”, tự nhiên sẽ hình thành lòng thấu hiểu và bao dung, giống như trong một gia đình. Từ đó, họ sẵn sàng dẫn dắt, hỗ trợ và giúp thế hệ sau hoàn thiện mình.
Khi không dàn ngang hàng như những “đồng nghiệp”, mà thực sự hiểu nhau về tuổi tác, hoàn cảnh và vai trò, việc kết nối giữa “người cũ” và “người mới” trở nên tự nhiên hơn, để họ có thể ủng hộ, bổ trợ và cùng nhau phát triển.
Sinh ra và lớn lên trong những giai đoạn mà đất nước tái định hình mạnh mẽ, chúng tôi có nhiều cơ hội cùng kiến tạo một xã hội mà mình mong muốn, một tương lai mà mình tự hào, và để lại cho thế hệ sau này một môi trường tốt hơn nữa.
Hình ảnh chị thường xuyên đưa con cùng đồng hành trong các chuyến công tác hay sự kiện đã truyền cảm hứng rất lớn về sự cân bằng. Nếu được nhắn nhủ một điều với thế hệ kế cận – mà con chị là đại diện – về trách nhiệm của một “người kiến tạo xã hội”, chị sẽ nói điều gì?
Tôi rất yêu gia đình và có lẽ cống hiến cho công việc cũng vì tình yêu đó. Mỗi gia đình chính là hạt nhân của xã hội. Khi luôn cố gắng để con và gia đình đồng hành cùng mình, tôi đặt niềm hy vọng vào các bạn trẻ – thế hệ sau hiểu được tầm quan trọng của gia đình, của những gốc rễ, nền tảng, mà không nền giáo dục ngoại quốc nào bù đắp được.
Nghe có vẻ lý tưởng, nhưng tôi mong muốn xã hội Việt Nam sẽ có thêm nhiều gia đình hạnh phúc, có thêm nhiều người con lớn lên đủ đầy về mặt cảm xúc cùng lòng nhân ái sẻ chia. Đầu tư vào những công dân có trách nhiệm, biết yêu nước và phấn đấu làm những gì tốt nhất cho gia đình, cho quê hương là cách kiến tạo tương lai bền vững nhất.
Cảm ơn chị về những chia sẻ sâu sắc dành cho Tatler Việt Nam!


Tatler số Tháng Ba, một ấn bản đặc biệt tôn vinh vai trò của người phụ nữ trong xã hội, được kết tinh trong hai chữ “Sắc Ngọc”.
Trong thi ca xưa, ngọc thường được ví với khuôn dung hay nét đoan trang. Giờ đây, “Sắc Ngọc” là cách Tatler hình dung về hành trình sống đẹp của người phụ nữ hiện đại, được bồi đắp bởi nỗ lực và ý chí, sự uyển chuyển và thấu cảm. Đó là vẻ đẹp của bản lĩnh và nội tâm - là Sắc, là Ngọc.
Ba gương mặt trang bìa của Tatler là ba viên ngọc sáng làm nên chân dung của người phụ nữ ngày nay: dám bước qua “danh xưng” và “bổn phận” mặc định để tự do kiến tạo con đường riêng, bằng sự vững chí, kiên tâm.
Đó là Nguyễn Ngọc Mỹ, nét nữ thanh nhã trong bức tranh nhân sự cấp cao của ngành bất động sản. Là Trần Viên Ngọc Trân, người chọn hành trình đón gió của riêng mình trong lĩnh vực thiết kế và kinh doanh nội thất. Và Đinh Thị Nam Phương, với cá tính của thế hệ kế cận tiên phong, dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để thử sức với những điều chưa từng biết.
Tatler trân trọng giới thiệu đến độc giả bộ ba câu chuyện, nơi “Sắc Ngọc” không còn là một ẩn dụ về vẻ đẹp, mà trở thành dấu ấn của Nữ Chí.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 03/2026.
CREDITS:
Editor-in-Chief: Nikita Chu
Art Director: Andy Trần
Style Director: Nga H Nguyen
Photographer: Tùng Salie
Stylist: Long Ngọc
Producer: Joanne Dao
Editor: Sovy Han
Videographer: Ha Minh Tuan Anh, Thiện Trung
Set Designer: Minh Đo
Designer: Chau Duong, Dinh Gia Kiet
Retoucher: Nguyễn Hoàng Hiệp
Marketing & Social: Joanne Dao, Pham Gia Khanh
Makeup: BunnySGn, VuWuan
Hair: HienKorea, Ngọc Phạm
Florist: Xoè by Trí Công
Production Assistant: Pham Gia Khanh
Lighting Assistant: Danny Do
Set Design Assistant: Minh Nhật
Gaffer: Tum Phạm
Stylist Assistant: Phúc Tín, Jayce
Jewelry: LUALA
Fashion: Gucci, Givenchy, Phan Huy
Location: Rêve Ho Chi Minh City, Vignette Collection by IHG
ĐỌC NGAY
Bền vững từ tri thức bản địa: Bài học từ hành trình của Julia Babcock




