Ngược đến điểm đầu hành trình khởi nghiệp của Chloe Uyên Trần, ta sẽ thấy những ký ức tuổi thơ bình dị: là mùi biển, là chợ hải sản, là thói quen rất giản dị của mẹ – mua đồ secondhand, sửa lại quần áo cũ thay vì vứt đi. Ý niệm bền vững – trước khi đến với cô như ý tưởng khởi nghiệp, là tinh thần tiết kiệm và trân trọng tài nguyên đã ngấm vào bản thân từ rất sớm
Năm 2012, Chloe Uyên Trần theo học thiết kế thời trang tại trường Parsons (New York, Mỹ) danh tiếng. Tại đây, những khắc khoải đầu tiên của cô về một ngành thời trang bền vững đã xuất hiện. Đi cùng niềm vui đắm mình trong cái đẹp của ngành học yêu thích là sự trầm tư về thực tế phũ phàng phía sau hào quang ngành thời trang – là lượng rác thải, là lãng phí tài nguyên khổng lồ chất cao từng ngày. Và cô quyết định rẽ hướng.
Bản vẽ nhường chỗ cho các bản thảo khoa học, để công trình nghiên cứu vật liệu sinh học đầu tiên của Chloe Uyên Trần mang tên TômTex được thành hình. Đây là loại vật liệu bền vững làm bằng 100% chất biopolymer sinh học từ chất thải nông nghiệp, không chất độc hại và có thể phân hủy trong môi trường tự nhiên. Dự án đã nhận được gần 5 triệu USD vốn đầu tư (từ SOSV, Gaingel/C3, Climate Tech VC), danh hiệu quán quân tại CFDA K11 Innovation 2021, đồng thời có sự góp mặt trong một số đề cử giải thưởng lớn khác về kinh doanh và khởi nghiệp.
Hiện tại, Chloe đang là nhà đồng sáng lập của dự án TômTex và SoftEdit – công ty sản xuất túi thời trang chuyên ứng dụng nguyên liệu bền vững, một “người truyền thừa” của TômTex với kỳ vọng sản xuất đợt sản phẩm đầu tiên trong Quý 3/2026. Trong tháng 4, Tatler Việt Nam có dịp trò chuyện cùng Chloe Uyên Trần, để nghe cô chia sẻ về một chặng đường khởi nghiệp nhiều cảm hứng.
Đọc thêm: Diễn đàn kinh tế Việt Nam 2026: Khi khoa học công nghệ trở thành trục chính cho phát triển quốc gia

Một hành trình nghị lực thường song hành cùng những nguồn cảm hứng lớn. Trong câu chuyện của Chloe Uyên Trần, họ là ai?
Hành trình khởi nghiệp của tôi có thể gói gọn trong hình ảnh một chiếc kiềng ba chân, ứng với chúng là thời trang, kinh doanh và khoa học. Ở mỗi khía cạnh, tôi may mắn có những người thầy tinh thần của riêng mình.
Đó là Vivienne Westwood nổi loạn của giới thiết kế, người cho tôi thấy thời trang cũng có thể làm “lưỡi gươm sắc” đấu tranh cho môi trường và chính trị. Là Ruth Bader Ginsburg kiên trực và trí tuệ, với chỉ dẫn thay đổi một hệ thống cần sự bền bỉ hơn là hành động ồn ào. Và Jane Goodall, nhà linh trưởng học huyền thoại, người luôn nhắc nhớ tôi một điều đơn giản mà sâu sắc: bảo vệ thiên nhiên không cần bắt đầu từ điều vĩ đại, mà bắt đầu từ sự thấu hiểu và tình yêu chân thành.
Mỗi phát kiến đều xuất phát từ một khoảnh khắc eureka. Với TômTex, đó là gì?
Khoảnh khắc eureka của tôi với TômTex không chỉ là một giây bùng nổ, mà còn là kết quả của nhiều tháng thử nghiệm và quan sát. Tôi nhận ra rằng các biopolymer tự nhiên (từ chất thải nông nghiệp như vỏ tôm, vỏ thực vật sau chế biến), có thể tạo ra một loại vật liệu mềm, bền, và hoàn toàn không độc hại, nếu biết xử lý đúng cách. Khi đó, tôi mới thấy mình có thể biến một chất thải bỏ đi thành một thứ có giá trị thật sự, vừa bền vững vừa ứng dụng được trong thời trang và đời sống.
Còn nếu nói về cảm hứng đầu tiên, khởi nguyên của mọi thứ, tôi nghĩ đó là những trải nghiệm tuổi thơ. Lớn lên ở Đà Nẵng, tôi có dịp chứng kiến cách người dân địa phương, cô chú ở chợ cá tận dụng tối đa những gì tự nhiên ban tặng – từ vỏ hải sản, cây cỏ, đến các nguyên liệu nông nghiệp để tái sử dụng, giảm lãng phí.
Khi học thiết kế và làm việc trong ngành thời trang ở New York, tôi thấy rõ mức độ lãng phí và sử dụng hóa chất độc hại trong sản xuất vật liệu. Điều này thôi thúc tôi tìm cách tạo ra vật liệu bền vững từ những nguồn tự nhiên như cây, nấm, và chất thải nông nghiệp vừa có thể thay thế vật liệu tổng hợp độc hại, vừa lành mạnh cho con người và thân thiện với môi trường.

Bạn làm thế nào để tiếp cận và từng bước thuyết phục các đối tác lớn, khó tính cho một sản phẩm chưa từng có tiền lệ?
Vì chưa có tiền lệ, TômTex đã sẵn có một lợi thế lớn: sự quan tâm, tò mò của giới đầu tư. Việc của tôi chỉ là làm sao biến sự hấp dẫn của dự án trở nên thực tế, đáng tin cậy.
Từ những bước đầu của khâu chuẩn bị và lập kế hoạch, tôi đã nghĩ đến “điểm nhức nhối” của các nhà đầu tư. Tôi dành khá nhiều thời gian để nghiên cứu nhu cầu, thách thức và các rủi ro của họ; đồng thời giải thích rõ ràng rằng TômTex không chỉ là một ý tưởng “xanh” trong khoa học viễn tưởng, mà là một vật liệu có tính kinh tế, bền vững và khả thi để sản xuất.
Đã có niềm tin bước đầu, tôi củng cố chúng bằng việc tạo ra những trải nghiệm trực tiếp, phải để họ chạm, cảm và thử vật liệu. Có như vậy, TômTex mới thật sự thoát khỏi thân phận làm một ý tưởng hay thử nghiệm phòng lab. Nó phải là một giải pháp có thể ứng dụng ngay và mang lại lợi ích thực tế.
Đến nay, có nhiều nhãn hàng, công ty ngành thời trang, nội thất và ô tô đã bắt đầu quan tâm và muốn sử dụng TômTex, minh chứng mạnh mẽ cho tính kinh tế cao và tiềm năng thương mại thực sự của vật liệu.
Theo lộ trình phát triển, TômTex sẽ tập trung vào mở rộng thương mại hóa với các đối tác trong ngành thời trang cao cấp, đồng thời thử nghiệm ứng dụng vật liệu trong nội thất, ô tô và các sản phẩm lifestyle bền vững khác trong thời gian tới. Chúng tôi cũng đang phát triển các dòng vật liệu đặc biệt như bề mặt cảm nhiệt trong suốt, hoặc mềm mại, nhằm tăng tính sáng tạo và đa dạng ứng dụng.

Nếu không nghĩ về TômTex, chị sẽ nghĩ về điều gì tiếp theo?
Nếu TômTex không còn là mối quan tâm lớn nhất, tôi sẽ nghĩ về tương lai của vật liệu. Tôi tin rằng trong 10–20 năm tới, nhựa và da nhân tạo từ dầu mỏ sẽ được nhìn nhận giống như những món ăn nhanh hay thực phẩm chế biến sẵn – từng rất phổ biến, tiện lợi, nhưng giờ chúng ta nhận ra không còn tốt cho sức khỏe và cần tìm những lựa chọn bền vững hơn.
Ngoài ra, tôi cũng nghĩ về thế hệ trẻ ở Việt Nam. Tôi muốn nhiều bạn trẻ tin rằng họ có thể theo đuổi deep-tech, sáng tạo, và xây dựng các công ty toàn cầu — mà vẫn giữ được bản sắc Việt Nam. Với tôi, khởi nghiệp không chỉ là xây công ty, mà là xây một hệ giá trị mới, bền vững và có ý nghĩa.
Đọc thêm: Kiến tạo từ khoảng trống
Lửa thử vàng
Hãy nói một chút về SoftEdit – dự án tham vọng tiếp theo của chị kể từ TômTex?
Cái tên SoftEdit gợi lên sự “biên tập” một cách mềm mại: chúng tôi biên tập lại cách thế giới nhìn nhận về sự sang trọng và tính bền vững.
Nếu TômTex là nền tảng vật liệu, là “phòng thí nghiệm”, thì SoftEdit là cách tôi kể câu chuyện đó bằng sản phẩm, để kết quả từ cuộc cách mạng vật liệu đó tỏa sáng. Sứ mệnh của SoftEdit là tạo ra những chiếc túi thời trang có chất liệu tốt, tôn vinh được tay nghề thủ công mỹ nghệ Việt Nam với điểm đặc biệt là sử dụng vật liệu da sinh học của TômTex – an toàn cho sức khỏe con người và thân thiện với môi trường.



Chloe Uyên Trần
Giữa nhiều lựa chọn đầu ra thương mại khác, tôi chọn túi thời trang cũng vì tin rằng Việt Nam có một di sản thủ công rất tinh tế, từ cách người thợ xử lý chất liệu, may tay từng đường kim, đến tư duy làm nghề rất tỉ mỉ và bền bỉ. Tôi muốn đưa tinh thần đó vào một ngôn ngữ thiết kế đương đại, nơi truyền thống và công nghệ sinh học gặp nhau, để mỗi sản phẩm SoftEdit xuất xưởng sẽ mang theo sự bền vững và bản sắc văn hoá Việt.
Tôi muốn chứng minh rằng vật liệu sinh học không chỉ là “giải pháp xanh”, mà có thể đẹp, sang và đáng khao khát — và khi kết hợp với thủ công tinh xảo, nó còn mang theo một câu chuyện văn hoá sâu sắc phía sau mỗi sản phẩm.
SoftEdit và TômTex là mối quan hệ cộng sinh hoàn hảo khi một bên cung cấp công nghệ, nguyên liệu đầu vào “xanh”, bên còn lại phản hồi ngược lại về hiệu năng sử dụng thực tế của vật liệu trên sản phẩm cuối. Cách vận hành này tạo nên một vòng lặp khép kín, vững chắc từ khâu nghiên cứu đến tay người tiêu dùng. Một mô hình như vậy liệu sẽ còn phải đối mặt với những thách thức như thế nào?
Điều thú vị là những thách thức lại đến từ chính bản thân cách xây dựng mô hình thoạt nhìn rất hoàn hảo này, đó là yêu cầu phải cân bằng ổn định, liên tục giữa tính bền vững, hiệu suất và khả năng thương mại. Đây là một bài toán khó khi các vật liệu truyền thống như da động vật hay nhựa từ dầu mỏ đã được tinh chỉnh hàng trăm năm, dễ sản xuất, và rẻ. Trong khi đó, vật liệu bền vững thường phức tạp hơn về quy trình, và chưa có hệ thống sản xuất quy mô lớn. Điều này tạo ra rào cản về chi phí, khả năng ứng dụng rộng và khiến chúng tôi khó thuyết phục các nhà sản xuất thử nghiệm.
Một hạn chế lớn của vật liệu bền vững là quy trình phát triển nghiên cứu và sản xuất phức tạp. Với TômTex, thách thức ban đầu là biến các biopolymer tự nhiên thành vật liệu ổn định, mềm mại, bền và dễứng dụng, đồng thời vẫn giữ được 100% bio-based và không độc hại. Để khắc phục, chúng tôi đã phát triển quy trình thử nghiệm nghiêm ngặt, lặp lại hàng trăm lần để tối ưu hóa chất lượng và tính nhất quán; xây dựng đội ngũ khoa học kết hợp thiết kế, đảm bảo vật liệu vừa bền vững vừa có giá trị thẩm mỹ cao; và hợp tác với các nhà sản xuất, thương hiệu ở nhiều ngành nghề để thử nghiệm thực tế, chứng minh hiệu quả kinh tế và ứng dụng rộng rãi.
Một thách thức nữa cũng đến từ việc chọn lựa định hướng nghiên cứu – phát triển sản phẩm. Khác với các hãng túi xách truyền thống dùng da động vật hay các hãng thời trang eco-design thường bỏ qua yếu tố thẩm mỹ, SoftEdit chọn lối đi khó hơn khi kết hợp kỹ nghệ thủ công (craftmanship) với công nghệ mới (new technology). Chúng tôi bán một giải pháp thời trang không đánh đổi: vừa có sự đột phá của tương lai, vừa giữ được giá trị tỉ mỉ của bàn tay con người.

Hiện tại, SoftEdit đang ở bước nào trên lộ trình phát triển?
Tính đến tháng 4/2026, SoftEdit đang ở giai đoạn hoàn thiện sản phẩm cuối và chuẩn bị cho kế hoạch ra mắt chính thức. Chúng tôi đang thực hiện các bài kiểm tra kỹ lưỡng về độ bền và hoàn thiện những đường kim mũi chỉ cuối cùng cho bộ sưu tập đầu tiên.
Trong thời gian này, SoftEdit tập trung nguồn lực vào việc tối ưu hóa quy trình sản xuất thủ công kết hợp với xử lý da sinh học TômTex, đồng thời đầu tư mạnh vào thiết kế và xây dựng hình ảnh thương hiệu. Chúng tôi dự kiến sẽ ra mắt các bộ sưu tập giới hạn để thăm dò thị trường và hoàn thiện quy trình sản xuất trước khi mở rộng quy mô.
Cũng theo kế hoạch, chân dung khách hàng mục tiêu của SoftEdit giai đoạn đầu sẽ là đối tượng người tiêu dùng hiện đại, có gu thẩm mỹ khắt khe và đề cao lối sống bền vững tại các thị trường mục tiêu như các đô thị lớn tại Việt Nam, New York, Paris hoặc Tokyo. Theo đó, dòng sản phẩm đầu tiên xuất xưởng sẽ là các dòng túi xách cao cấp có thiết kế vượt thời gian, chú trọng vào độ hoàn thiện chi tiết và tính ứng dụng của da sinh học.

Mức độ tự tin về của chị về tất cả những gì đang diễn ra với dự án?
Để đánh giá sự tự tin của tôi về những gì đang diễn ra, tôi sẽ dành điểm 9/10. Sự tự tin này không chỉ đến từ việc SoftEdit có một lợi thế độc nhất là sở hữu nguồn vật liệu độc quyền từ TomTex, mà còn vì chúng tôi đang giải quyết đúng khao khát của khách hàng: sở hữu một sản phẩm vừa đẹp, vừa có tính an toàn cho người sử dụng, lại vừa mang tính đột phá.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 04/2026
ĐỌC NGAY
Ngành hàng xa xỉ đồng loạt tái cấu trúc: Khi quy mô không còn là thước đo duy nhất của tăng trưởng
“Không có cái đẹp nào là vô tội”: Thời trang bền vững hóa ra chưa bền vững đến thế?
Credits
Photography: RABHUU
Location: DISTRICT EIGHT – TĐX ICE FACTORY




