Sau hơn 40 năm kể từ cuộc Đổi mới năm 1986, Việt Nam giờ đã là một nền kinh tế năng động bậc nhất Đông Nam Á, với quy mô GDP năm 2025 đạt 514 tỷ USD, xếp thứ 32 thế giới, đưa hàng chục triệu người thoát nghèo và trở thành một trong những câu chuyện thành công được nhắc đến nhiều nhất ở châu Á. Nhưng công thức đã giúp chúng ta đạt được những thành tựu này – lao động giá rẻ, thu hút vốn ngoại, xuất khẩu sản phẩm gia công – đang dần mất đi ưu thế. Và hơn bao giờ hết, lúc này chính là thời điểm mà Việt Nam cần nghiêm túc phân tích, đánh giá lại con đường phát triển kinh tế của mình.
Diễn đàn Kinh tế Việt Nam 2026 với chủ đề “Mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số” do Viện Kinh tế Việt Nam và Thế giới (trực thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam) tổ chức vào ngày 25/3/2026 tại Hà Nội do đó không chỉ là một hội nghị khoa học thường niên mà còn là không gian đối thoại chính sách có trọng lượng, nơi các luận cứ học thuật được kiểm nghiệm trước thực tiễn và chuyển hóa thành đề xuất hành động cụ thể cho công cuộc xác lập mô hình phát triển mới của Việt Nam trong giai đoạn 2026–2030.
Sự kiện có sự tham dự và chỉ đạo của lãnh đạo các cơ quan Đảng, Nhà nước, các Ban, Bộ, ngành Trung ương cùng các chuyên gia, nhà khoa học, nhà quản lý, đại diện trường đại học, viện nghiên cứu và cộng đồng doanh nghiệp.

Phát biểu khai mạc, TS. Đặng Xuân Thanh (Phó Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam) khẳng định: Trong bối cảnh quốc tế và trong nước biến đổi nhanh chóng, mô hình phát triển mới đòi hỏi một cách tiếp cận đồng bộ, xuyên suốt, với khoa học công nghệ (KHCN) và chuyển đổi số là trục trung tâm.
Ba áp lực buộc Việt Nam phải thay đổi
Trình bày báo cáo đề dẫn, TS. Nguyễn Đức Hiển (Phó Trưởng ban Ban Chính sách, Chiến lược Trung ương) đã xác lập khung phân tích cho toàn bộ Diễn đàn bằng một luận điểm thẳng thắn: chúng ta đang cùng lúc đối mặt với ba áp lực lớn – nguy cơ bẫy thu nhập trung bình, sức ép cạnh tranh địa kinh tế ngày càng gay gắt, và yêu cầu tăng trưởng cao, bền vững và bao trùm theo tinh thần Đại hội XIV.
Đọc thêm: Tatler Leadership - Chương mới của Tatler Power & Purpose


Trong ba áp lực đó, KHCN, đổi mới sáng tạo (ĐMST) và chuyển đổi số không còn là lĩnh vực hỗ trợ tăng trưởng mà phải trở thành trục phát triển quốc gia – một sự chuyển đổi về chất trong tư duy hoạch định chính sách.
Nhìn thẳng vào giới hạn của mô hình tăng trưởng hiện tại

GS.TS. Trần Thị Vân Hoa (Nguyên Phó Hiệu trưởng, Đại học Kinh tế Quốc dân) mở đầu phiên tham luận bằng một bức tranh toàn cảnh về nền kinh tế vô cùng sáng sủa nhưng khi phân tích cấu trúc bên trong, câu chuyện trở nên đáng lo ngại hơn: hơn 70% giá trị xuất khẩu vẫn đến từ khu vực FDI, tỷ trọng đóng góp của năng suất các yếu tố tổng hợp (TFP) vào tăng trưởng còn thấp; và nguy cơ bẫy thu nhập trung bình là hoàn toàn hiện thực nếu không có đột phá cấu trúc.
Từ đó, GS. Trần Thị Vân Hoa khẳng định: không thể đạt tốc độ tăng trưởng này bằng cách tiếp tục đi theo mô hình cũ. Việt Nam cần bước chuyển mang tính cấu trúc – từ mô hình tăng trưởng theo chiều rộng dựa vào vốn và lao động rẻ sang mô hình tăng trưởng theo chiều sâu dựa vào tri thức, công nghệ và năng lực ĐMST.
Thể chế phải đi trước một bước
Nếu GS. Trần Thị Vân Hoa chỉ ra “tại sao phải thay đổi”, thì PGS.TS. Trần Đình Thiên (Thành viên Hội đồng Tư vấn chính sách của Thủ tướng) trả lời câu hỏi "thay đổi từ đâu" với một luận điểm dứt khoát: thể chế phải là khâu đột phá đầu tiên và phải đi trước một bước.
Đọc thêm: FV và Viettel Campuchia (Metfone) mở “hành lang y tế” xuyên biên giới Việt Nam - Campuchia

Theo PGS. Trần Đình Thiên, đây không chỉ là vấn đề sửa đổi luật lệ hay tháo gỡ thủ tục hành chính mà là một sự chuyển đổi tư duy sâu sắc hơn: từ tư duy quản lý – kiểm soát sang tư duy kiến tạo – dẫn dắt, từ hỗ trợ dàn trải sang ưu tiên trọng tâm, trọng điểm cho công nghệ chiến lược, từ ứng dụng công nghệ sang làm chủ công nghệ lõi.
Kiến tạo hệ sinh thái KHCN: Bài toán của trường đại học, doanh nghiệp và nhà nước
Từ góc nhìn của một nhà khoa học đồng thời là nhà quản lý đại học kỹ thuật hàng đầu đất nước, ông Huỳnh Quyết Thắng (Giám đốc Đại học Bách Khoa Hà Nội, Thành viên Hội đồng Tư vấn chính sách của Thủ tướng) đưa ra bức tranh về hệ thống chính sách KHCN đang được kiến tạo với tốc độ chưa từng có.

Tuy nhiên, ông nhấn mạnh rằng thể chế và luật pháp chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ là phải hình thành được đội ngũ nhân lực KHCN chất lượng cao – không còn là yếu tố bổ trợ mà là điều kiện tiên quyết để tạo ra năng lực KHCN và ĐMST thực chất.
Kinh tế dữ liệu: Từ “huyết mạch” đến “động cơ” tăng trưởng
Là lãnh đạo một trong những tập đoàn công nghệ lớn nhất Việt Nam, ông Nguyễn Trung Chính (Chủ tịch Tập đoàn CMC, Thành viên Hội đồng Tư vấn chính sách của Thủ tướng) mang đến phiên tham luận tiếng nói thực tiễn đặc biệt có trọng lượng khi đặt vấn đề thẳng thắn: Trong nền kinh tế hiện đại, dữ liệu đã trở thành yếu tố sản xuất thứ năm bên cạnh đất đai, lao động, vốn và công nghệ. Dữ liệu và trí tuệ nhân tạo là hai mắt xích cốt lõi cấu thành hệ sinh thái số, có khả năng tạo ra giá trị theo cấp số nhân – nếu dữ liệu là "huyết mạch" thì AI chính là “động cơ” của nền kinh tế mới.

Kinh tế số Việt Nam đạt 36 tỷ USD năm 2024 nhưng còn cách rất xa tiềm năng. Để đạt mục tiêu 80 tỷ USD doanh thu từ kinh tế dữ liệu vào 2030, ông Nguyễn Trung Chính khuyến nghị hành động ngay trên bốn trụ cột: hoàn thiện thể chế và khung pháp lý về dữ liệu (bao gồm cơ chế sandbox và quy định rõ về định giá, sở hữu dữ liệu), xây dựng hạ tầng số chủ quyền, vận hành sàn giao dịch dữ liệu chuyên ngành học hỏi từ mô hình Singapore; và phát triển nhân lực AI chất lượng cao gắn chặt với doanh nghiệp và trường đại học.
Huy động vốn: Điều kiện tài chính không thể bỏ qua
PGS.TS. Vũ Sỹ Cường (Học viện Tài chính) đưa Diễn đàn trở về một câu hỏi cốt lõi nhưng thường bị bỏ qua trong các thảo luận về KHCN: nguồn tài chính ở đâu để tài trợ cho sự chuyển đổi mô hình? Ông phân tích ba nguồn vốn chủ yếu: ngân sách nhà nước với vai trò dẫn dắt thông qua chi trực tiếp cho R&D và các quỹ đặc thù, nguồn vốn doanh nghiệp được khuyến khích bằng ưu đãi thuế thực chất và bảo hộ sở hữu trí tuệ; và nguồn vốn từ thị trường thông qua quỹ đầu tư mạo hiểm, trái phiếu công nghệ.


Nguyên tắc trung tâm được PGS. Vũ Sỹ Cường nhấn mạnh: đa dạng hóa nguồn vốn, trong đó nhà nước dẫn dắt nhưng doanh nghiệp tư nhân phải là trung tâm đầu tư R&D. Khi không có nguồn tài chính tương xứng, mọi tầm nhìn chiến lược về KHCN đều sẽ rất xa vời.
Đồng thuận chính sách và thông điệp hành động
Tổng kết Diễn đàn, TS. Nguyễn Đình Chúc (Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam và Thế giới) cho rằng mô hình phát triển mới của Việt Nam phải được xây dựng đồng bộ trên ba trụ cột: thể chế kiến tạo, khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo, hạ tầng dữ liệu và kinh tế số – gắn với phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao và phát huy vai trò tiên phong của khu vực kinh tế tư nhân.

Tựu chung lại, Việt Nam có thể hoàn thành các mục tiêu tăng trưởng và phát triển của mình hay không hoàn toàn phụ thuộc vào những quyết định và hành động cụ thể trong những năm tới – nơi KHCN sẽ phải thực sự trở thành trục phát triển quốc gia, không chỉ trong nghị quyết mà trong thực tiễn sinh động của nền kinh tế.
ĐỌC NGAY
Cartier Women’s Initiative: Hai thập kỷ kiến tạo cùng nữ doanh nhân toàn cầu
Những hội nghị lãnh đạo tầm cỡ nhất thế giới năm 2026
Hành trình đưa văn học Việt bước ra thế giới bằng một “cách đọc mới”




