Vượt ra ngoài những chuẩn mực sàn diễn hàn lâm, “Dó” đưa Ballet về với sự thô mộc của tre, của nơm. Không còn những bước chân kiễng cao xa cách, vở diễn là cuộc đối thoại trực diện giữa kỹ thuật phương Tây và hơi thở đất đai, linh hồn trong gốc rễ bản địa
Tại Dó, các nghệ sĩ Ballet không rời xa đôi giày mũi cứng mà dùng nó như điểm tựa kết nối với mặt đất. Thay vì vay mượn văn hóa làm lớp áo trang trí bên ngoài, tác phẩm đưa những hình ảnh quen thuộc như chiếc nơm, quạt giấy hay mành tre vào sâu trong từng chuyển động hình thể. Qua góc nhìn của đạo diễn Hương Na Trần cùng biên đạo là NSƯT Phan Lương và Vũ Ngọc Khải, múa không còn là những kỹ thuật xa lạ. Đó là hành trình cảm xúc bình dị, chứng kiến môn nghệ thuật thứ tư có cội nguồn lâu đời từ Tây phương hòa quyện tự nhiên với nét bền bỉ, mộc mạc của tâm hồn Việt.
Đọc ngay: Những nốt nhạc thăng hoa trong bản giao hưởng cuộc đời Hélène Mercier-Arnault

Mỹ học của cơ thể
Điểm nhấn khác biệt nhất của Dó nằm ở cách tác phẩm thực hiện một cuộc cải cách ngay từ tư duy chuyển động. Thay vì ưu tiên những đường nét vươn cao, kiêu kỳ hướng thẳng lên bầu trời như Ballet cổ điển, các nghệ sĩ trong Dó chủ động dịch chuyển trọng tâm xuống thấp, khai thác triệt để những tổ hợp xoắn, cuộn và trượt. Sự thay đổi này thiết lập một hệ quy chiếu thẩm mỹ mới khi cơ thể nghệ sĩ không còn tách biệt mà chọn cách tương tác trực tiếp, gắn kết mật thiết với mặt đất.


Những nhịp sống đời thường như quăng chài, đặt nơm hay gánh nước của cư dân nông nghiệp không được tái hiện theo lối tả thực khô khan, mà được trừu tượng hóa thành những quỹ đạo cơ thể đầy mê hoặc, mang đậm tỷ lệ nhân trắc học và cảm quan của người Việt.
Đọc ngay: Quán Kỳ Nam liệu có phải là một tác phẩm dễ cảm thụ?


Tre nứa, mành chiếu trên sân khấu không còn là những đạo cụ vô tri. Chúng biến thành thực thể sống động, trực tiếp tham gia định hình không gian cho các vũ công. Sự kết hợp này mở ra một hướng đi khác biệt: giữ vững nền tảng kỹ thuật hàn lâm nhưng tái cấu trúc động lực biểu đạt để tạo nên diện mạo Ballet mới. Mỗi bước nhảy vượt ra ngoài khuôn khổ phô diễn kỹ thuật, trở thành những trải nghiệm cảm xúc sâu sắc trong bản giao hưởng của cuộc sống hiện đại.
Bản hòa ca của gió và vòng tuần hoàn tái sinh
Nâng đỡ cho những chuyển động hình thể ấy là một không gian thính giác đậm chất điện ảnh, khi tổ khúc "Bốn Mùa" của Vivaldi được tái cấu trúc bởi Max Richter. Những nốt nhạc sắc lạnh, lặp lại như nhịp thời gian, xen kẽ cùng tiếng Sáo tay tạo nên sự va chạm văn hóa đầy thú vị.
Âm nhạc dẫn dắt khán giả trải nghiệm hành trình của gió: từ cái lạnh lẽo suy tư của mùa đông đến sự bùng nổ năng lượng trong hồi "Gió say".

Chính trong sự cộng hưởng của âm thanh và vũ đạo, mọi rào cản suy tư bị gạt bỏ, nhường chỗ cho sự hòa quyện tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên. Hồi kết khép lại vở diễn bằng việc đưa mọi thứ quay về điểm khởi đầu, gợi mở sức sống tái sinh mạnh mẽ.

Với sự góp mặt của 20 nghệ sĩ Ballet cùng nghệ sĩ múa Hà Tứ Thiên, mỗi chuyển động đều mang tới thông điệp về sự tự do và khát khao sáng tạo. Dó nhắc chúng ta rằng cái đẹp thực sự không nằm ở đâu xa, mà hiện hữu ngay trong những tờ giấy mỏng manh, trong bước chân chạm đất thật thà, và trong tình yêu dành cho những gì chân chất nhất của quê hương.
THÔNG TIN BUỔI DIỄN
Ballet Đương đại Dó
Thời gian: 29/3/2026
Địa điểm: Nhà hát Hồ Gươm, 40 Hàng Bài, Hoàn Kiếm, Hà Nội
Đạo diễn: Hương Na Trần
Biên đạo: NSƯT Phan Lương – Vũ Ngọc Khải
ĐỌC NGAY
Nguyễn Quang Dũng & Nguyễn Trinh Hoan: Hai nhịp đập dẫn lối cho “Thành phố Điện ảnh”
Nhà làm phim Marcus Mạnh Cường Vũ và hành trình tìm kiếm chất thơ trong điện ảnh
Ngọn lông vũ Plume 1932 của CHANEL kết lại concert lịch sử của đại sứ G-Dragon




