Park Sung Woong chia sẻ về hành trình phát triển của điện ảnh Hàn Quốc và vai trò của những người làm nghề gạo cội
Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ IV (DANAFF IV) quy tụ hơn 1.000 nghệ sĩ và nhà làm phim dưới chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”. Sau 3 kỳ tổ chức, DANAFF IV đã trở thành điểm hẹn văn hóa tầm cỡ, đưa Đà Nẵng trở thành tâm điểm điện ảnh mới của khu vực. Sự kiện năm nay cũng là dịp để các tác phẩm xuất sắc tranh tài và ghi dấu ấn trong lòng giới chuyên môn lẫn khán giả.
Đọc thêm: Nguyễn Quang Dũng & Nguyễn Trinh Hoan: Hai nhịp đập dẫn lối cho “Thành phố Điện ảnh”
Đến với DANAFF IV trong vai trò khách mời quốc tế, nam diễn viên gạo cội của điện ảnh Hàn Quốc Park Sung Woong xuất hiện đầy ấn tượng tại thảm đỏ, đồng thời tích cực truyền cảm hứng cho các nhà làm phim trẻ tại các chương trình giao lưu chuyên môn.

Sau gần ba thập kỷ gắn liền với ngành công nghiệp giải trí xứ kimchi, Park Sung Woong đã khẳng định vị thế là một trong những tài năng diễn xuất hàng đầu với phong độ ổn định cùng khả năng hóa thân xuất sắc vào mọi vai diễn. Khán giả Việt Nam không còn xa lạ với nét diễn giàu nội lực của Park Sung Woong qua hàng loạt kiệt tác như Tân Thế Giới (2013), Kẻ vô liêm sỉ (2015), Hồi ức (2015), Cuộc sống trên sao hỏa (2018) hay Snowdrop (2021). Song song với sự nghiệp phim ảnh lẫy lừng, ông hiện còn đảm nhận vai trò Giáo sư giảng dạy điện ảnh tại đại học Hàn Quốc.

Khác hẳn với những hình tượng gai góc hay phản diện khét tiếng trên màn ảnh, nam tài tử sinh năm 1973 xuất hiện tại cuộc trò chuyện cùng Tatler với phong thái ấm áp và cởi mở.
Q&A
Là người đã chứng kiến hành trình phát triển của điện ảnh Hàn Quốc qua nhiều năm, đâu là sự thay đổi khiến ông ấn tượng nhất?
Nhìn lại chặng đường của mình, tôi nhận thấy tư duy diễn xuất của các diễn viên đã thay đổi ngoạn mục. Một trong những người mở đầu cho bước ngoặt này là tiền bối Han Seok-kyu. Trước đây, nét diễn thường mang hơi hướng kịch nghệ hoặc cổ trang, nhưng tiền bối đã đưa lối diễn xuất đời thực trở thành chuẩn mực mới. Ngày nay, các diễn viên trẻ Hàn Quốc cực kỳ tài năng và thông minh, lối diễn của họ tự nhiên đến mức buộc nền điện ảnh phải liên tục vận động chứ không bao giờ đứng yên. Bản thân tôi cũng không ngừng học hỏi từ chính thế hệ trẻ để làm mới mình mỗi ngày.

Khi nhìn vào những thị trường điện ảnh đang phát triển như Việt Nam, theo ông đâu là những cơ hội hoặc thế mạnh có thể góp phần định hình chương tiếp theo của điện ảnh châu Á?
Khi đến với DANAFF, tôi cảm nhận rất rõ sinh khí của điện ảnh Việt Nam hiện tại rất giống với thời kỳ bùng nổ của điện ảnh Hàn Quốc giai đoạn cuối thập niên 90, đầu những năm 2000. Khán giả Việt Nam sở hữu tình yêu và sự nhiệt thành rất lớn dành cho phim ảnh. Ngành công nghiệp điện ảnh Việt Nam cũng có nhiều tiềm năng, từ các câu chuyện phong phú đến thế hệ các nhà làm phim trẻ trung. Tuy nhiên, tôi thấy thị trường hiện vẫn còn chút hạn chế về sự đa dạng thể loại khi phần lớn tập trung vào hài, kinh dị hoặc phim chiến tranh. Bản chất điện ảnh là câu chuyện về con người và cuộc sống. Nếu điện ảnh Việt Nam dũng cảm mở rộng nhiều thể loại mới, kết hợp chặt chẽ giữa kịch bản, đạo diễn và dàn diễn viên, tôi tin Việt Nam hoàn toàn có thể trở thành trung tâm điện ảnh tiếp theo của châu Á.

Ông đánh giá thế nào về trách nhiệm của các nghệ sĩ kỳ cựu trong việc hỗ trợ và truyền cảm hứng cho thế hệ diễn viên, nhà làm phim tiếp theo?
Hiện tại, ngoài công việc diễn xuất, tôi còn tham gia giảng dạy với vai trò giáo sư tại đại học. Tôi cho rằng trách nhiệm lớn nhất của người đi trước chính là trao truyền toàn bộ vốn sống và kinh nghiệm thực chiến cho thế hệ trẻ. Tôi luôn rèn luyện học trò của mình một cách nghiêm khắc, thúc đẩy các em luyện tập liên tục cho đến khi đạt được độ chín trong nghề. Điều cốt lõi nhất mà người đi trước cần truyền lại cho thế hệ kế thừa không phải là chiêu trò, mà là phương pháp biểu đạt cảm xúc chân thật nhất trước ống kính. Đó là cách duy nhất để duy trì sự phát triển bền vững cho nền điện ảnh.
ĐỌC NGAY
Nền tảng của điện ảnh Mỹ: Maya Deren và tính thơ trong điện ảnh




