Sáu năm với 4 bộ phim chỉn chu cả trên mảng truyền hình lẫn điện ảnh, Hồ Thu Anh có thể được xem như một hiện tượng đầy khác lạ trong thị trường điện ảnh vốn có nhiều tác phẩm nhưng lại ít đề tài được khai thác như Việt Nam
Nếu như “Sài Gòn sau cơn mưa” kể về đời sống của lớp người trẻ nhập cư tại thành phố, thì “Mặt nạ fanti” xoáy sâu vào góc tối của giới showbiz hào hoa nhưng đầy cạm bẫy. Nếu “Đi về phía lửa” là bộ phim gai góc khi khai thác cuộc sống của những người lính cứu hỏa, thì “Địa Đạo” lại là thành công lớn khi khắc họa đề tài chiến tranh Việt Nam theo cách chưa từng thấy trước đây. Là một diễn viên tay ngang có xuất phát điểm là người mẫu thời trang, Hồ Thu Anh góp mặt trong cả 4 dự án kể trên với một niềm đam mê thuần khiết dành cho điện ảnh. Sự gia tăng trong độ “chín” và “đằm” trong diễn xuất qua từng phim của cô là điều không thể bị phủ nhận. Tuy vậy, phải đến với “Địa Đạo”, Thu Anh mới chính thức khẳng định được tên tuổi của bản thân như một diễn viên trẻ đầy tiềm năng của nền điện ảnh Việt.
Đọc thêm: Legacy 50: Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên và 10 năm theo đuổi giấc mơ “Địa đạo”
Với “Địa Đạo”, Hồ Thu Anh vào vai Ba Hương, một cô du kích ở địa đạo Củ Chi tuổi đời chỉ mới 19, 20 tuổi. Xa gia đình để chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn về mọi mặt, Ba Hương đã tôi rèn cho bản thân một ý chí sắt đá và bản lĩnh hơn người. Tuy nhiên, ẩn dưới vẻ ngoài lạnh lùng đó lại là một tâm hồn nhạy cảm, luôn khao khát yêu thương - một tình yêu bị dồn nén với Tư Đạp, người lính đào ngũ thuộc chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Vai diễn này đòi hỏi một diễn viên có chiều sâu về mặt cảm xúc, nội hàm vững chãi, để có thể bộc lộ nội tâm phức tạp ẩn bên dưới vẻ ngoài lạnh lùng, luôn cố gắng “gồng” lên để che giấu suy nghĩ thật. Đây là điều không phải một diễn viên tay ngang nào cũng có thể làm được.


Hồ Thu Anh có khoảng thời gian gắn bó với điện ảnh chưa quá dài, cũng chưa tham gia nhiều dự án. Nhờ đâu bạn lại có thể hoàn toàn hóa thân vào nhân vật Ba Hương cứng rắn nhưng cũng tình cảm đến thế trong bộ phim “Địa Đạo”?
Tôi nghĩ rằng điều đó đến từ niềm đam mê. Khi còn đi học về diễn xuất, tôi không suy nghĩ gì xa xôi - chỉ đơn thuần là học vì phải học, làm vì cần làm. Nhưng khi bắt đầu đóng phim, tôi nhận ra rằng dù có gặp khó khăn thế nào trong quá trình quay, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc. Ngược lại, tôi luôn cố gắng vượt qua tất cả.
Và tôi nghĩ đó chính là cách mình nhận ra niềm đam mê thật sự. Mỗi khi có một dự án phim, tôi đều dành trọn sức lực và tâm huyết của mình cho nhân vật. Bác Chuyên [đạo diễn Bùi Thạc Chuyên – PV] cũng từng chia sẻ rằng điện ảnh có một điều kỳ diệu gọi là "phép thuật thăng hoa", nếu mình thật sự nỗ lực hết mình, điều đó sẽ tự khắc xảy ra. Với tôi, chính sự tận tâm và niềm đam mê đã giúp tôi hóa thân trọn vẹn vào nhân vật.
Điều lớn nhất mà bạn nhận được từ dự án này là gì—cả từ bộ phim lẫn những người đồng nghiệp mà bạn đã cộng tác cùng, như đạo diễn Bùi Thạc Chuyên, diễn viên Thái Hòa và Quang Tuấn?
Tôi nghĩ điều lớn nhất mà tôi nhận được chính là cảm hứng và sự nhiệt huyết. Có thể khán giả khi xem phim sẽ thấy diễn viên vất vả, nhưng vất vả nhất lại là đội ngũ phía sau camera—những người quay phim, hay thiết kế hậu trường. Diễn viên di chuyển khom người trong địa đạo đã mệt, nhưng các anh còn phải đi lùi, bê thiết bị, mang theo máy quay nặng nề.
Những đại cảnh trong phim nhìn thì rất hoành tráng, nhưng thật ra lại do rất ít người thực hiện. Ngay cả bác Chuyên hay D.O.P [đạo diễn hình ảnh – PV] cũng là những người đã lớn tuổi, nhưng vẫn luôn hết mình với bộ phim. Tôi cảm nhận được tâm huyết của tất cả mọi người trên trường quay, ai cũng nỗ lực để cùng nhau tạo nên một tác phẩm chỉn chu nhất có thể. Điều làm tôi thấy bất ngờ nhất là mỗi khi bác Chuyên muốn quay lại một cảnh nào đó, không ai từ chối cả—mọi người đều đồng lòng, chưa bao giờ tôi thấy ai nói "không" với bộ phim.
Tôi cảm thấy rất may mắn khi được làm việc với một ê-kíp có nhiều con người tận tâm, hết lòng vì tác phẩm. Tất cả đều chung một chí hướng, đó là tạo ra một sản phẩm cuối cùng hoàn thiện nhất. Điều đó đã truyền cảm hứng rất lớn cho tôi, khiến tôi càng thêm yêu nghề và trân trọng hành trình mà mình đang theo đuổi.
Ở Việt Nam, dòng phim về chiến tranh vẫn chưa thật sự nhận được nhiều chú ý.
Bộ phim sau khi được hoàn thiện có giống với hình dung ban đầu của bạn khi đọc kịch bản không?
Bộ phim vượt xa hình dung ban đầu của tôi. Khi đọc kịch bản, tôi chỉ có thể hình dung ra bối cảnh khái quát, chứ không thể tường tận được mức độ hoành tráng và chi tiết của nó khi lên màn ảnh. Tôi thực sự rất khâm phục những người đã tạo ra bối cảnh cho bộ phim—họ đã làm một điều rất tuyệt vời.
Về tinh thần của bộ phim, tôi cảm thấy nó vẫn giữ nguyên được bản chất như trên kịch bản, mặc dù có nhiều cảnh bị cắt đi, một số nhân vật phụ không được khai thác đầy đủ như trong kịch bản gốc. Điều này có hơi tiếc, nhưng xét về tổng thể, bộ phim vẫn truyền tải được 100% tinh thần mà kịch bản ban đầu hướng đến. Không chỉ vậy, khi xem phim, tôi còn cảm nhận được sự thăng hoa của các đồng đội trong từng vai diễn—mọi người đã cháy hết mình, mang đến những màn trình diễn đầy cảm xúc.
Đối với một bộ phim chủ đề chiến tranh như thế này, tôi nghĩ đó là một thành công rất lớn, nhất là khi ở Việt Nam, dòng phim về chiến tranh vẫn chưa thật sự nhận được nhiều chú ý. Nói vui một chút, lúc chụp hình poster cho phim, đoàn phim còn chụp một số hình vui vẻ để trong trường hợp phim có doanh thu lớn thì ghép vào, nhưng lúc đó tôi cũng suy nghĩ là liệu có ngày ấy không. Không ai nghĩ bộ phim có thể lan tỏa mạnh mẽ như hiện tại, nhưng bây giờ, nhìn lại hành trình đó, tôi cảm thấy rất vui và tự hào.
Người ta hay nói Địa Đạo là bộ phim "phải xem" dành cho người trẻ. Là một người trẻ, Thu Anh nghĩ sao về điều này?
Tôi hy vọng mọi người chọn “Địa Đạo” không chỉ vì muốn ủng hộ một bộ phim về lịch sử Việt Nam, mà vì nó thực sự hay và cuốn hút. Với tôi, khi một tác phẩm đạt đến một chất lượng nhất định, thì nó không còn bị giới hạn bởi đối tượng khán giả—không chỉ người trẻ, mà bất kỳ ai cũng có thể xem và cảm nhận được những giá trị mà bộ phim mang lại.
Tiếc là tôi chưa có cơ hội đi xem phim cùng khán giả, nhưng khi tham gia các cinetour, tôi thấy rất nhiều bạn trẻ quan tâm đến bộ phim. Một phần có lẽ do nội dung, nhưng một phần nữa là vì các diễn viên trong phim—ngoài anh Thái Hòa và Quang Tuấn, các diễn viên chính đều còn rất trẻ. Điều này giúp việc kết nối với khán giả trẻ trở nên tự nhiên và dễ dàng hơn. Tôi rất vui khi thấy Địa Đạo có thể thu hút và tạo được sự đồng cảm với những thế hệ trẻ như vậy.


Bạn đã tạo dựng cho mình được một vị trí khá đặc biệt trong lĩnh vực thời trang. Điều gì ở điện ảnh đã thu hút bạn - một điều mà thế giới thời trang không thể làm được?
Với tôi, diễn xuất không chỉ là công việc, mà còn là hành trình khám phá bản thân. Tôi nhận thấy rằng qua mỗi vai diễn, mình luôn bất ngờ với những điều mới mẻ về bản thân—những điều trước đây chưa từng nghĩ là có thể làm.
Tôi mong rằng qua những vai diễn, tôi sẽ tiếp tục khám phá nhiều hơn về chính mình, đồng thời tìm hiểu thêm những câu chuyện mới, những góc nhìn khác nhau. Dù mới chỉ tham gia một vài bộ phim, nhưng tôi đã học được rất nhiều điều, mở rộng thế giới quan. Chính những trải nghiệm ấy đã khiến tôi càng thêm yêu điện ảnh và muốn gắn bó lâu dài với nó.
Tuy sở hữu gương mặt đậm chất điện ảnh và xác định theo đuổi điện ảnh như một diễn viên chuyên nghiệp, nhưng phần nào đó, tôi thấy bạn khá kén chọn vai diễn. Điều này là chiến lược bạn tự đặt ra cho mình, hay còn vì lý do nào khác?
Tôi cũng nghĩ là mình khá kén chọn vai diễn. Những vai tôi đã diễn đều khá đặc biệt và có độ khó nhất định. Ngay từ những ngày đầu tiên học diễn xuất, xung quanh tôi đã có nhiều bạn học có kinh nghiệm đóng phim từ rất lâu, nhưng chủ yếu là các vai diễn mang tính thương mại. Trong khi đó, tôi ý thức được rằng những bộ phim mình có thể đóng không nằm trong số đó, nên tôi không vội vàng, cũng không sốt ruột. Và “Địa Đạo” xứng đáng với mọi sự chờ đợi ấy.
Tôi tin rằng nếu có thể hóa thân vào một vai diễn thực sự phù hợp với mình, đó sẽ là lựa chọn tốt nhất. Tuy nhiên, vì là một diễn viên, tôi vẫn muốn thử sức với nhiều dạng vai khác nhau. Dù có sự chọn lọc nhất định, tôi cũng không thể cứ mãi nói “không” với tất cả lời mời, mà cần mở rộng trải nghiệm để khám phá khả năng của bản thân.
Theo bạn, đâu là trách nhiệm của một diễn viên?
Trách nhiệm của một diễn viên là làm cho nhân vật thực sự sống—khiến khán giả tin vào nhân vật ấy, như thể họ tồn tại ngoài đời thực. Tôi đã từng xem nhiều bộ phim mà nhân vật sống động đến mức, dù biết đó là tác phẩm hư cấu, tôi vẫn tự hỏi, hay thậm chí còn tra cứu trên mạng xem liệu ngoài đời có ai như vậy không, hay nhân vật đó có thật hay không.
Đó cũng là điều tôi mong muốn làm được với các vai diễn của mình. Kể cả khi đóng phim về chiến tranh, tôi hy vọng người xem sẽ đặt câu hỏi như: "Những điều này có thực sự xảy ra không?" để tìm hiểu thêm về lịch sử, về ông bà mình, về những câu chuyện chưa được kể. Với tôi, diễn viên không chỉ đơn thuần là người thể hiện nhân vật, mà còn là người mang đến cảm xúc, khơi gợi sự tò mò, và kết nối khán giả với câu chuyện một cách chân thực nhất.
Trách nhiệm của một diễn viên là làm cho nhân vật thực sự sống—khiến khán giả tin vào nhân vật ấy, như thể họ tồn tại ngoài đời thực.
Từ trước khi vào vai Ba Hương trong “Địa Đạo”, truyền thông đã ưu ái gọi bạn là “Châu Tấn Việt Nam”. Bạn nghĩ thế nào về danh xưng này?
Tôi rất cảm ơn mọi người đã ưu ái, nhưng thật sự khi nghe tới danh hiệu này, tôi cảm thấy… sợ. Thật sự mà nói, nếu mang một danh xưng như thế, sẽ rất khó để vượt qua và tạo được dấu ấn riêng của mình. Hơn nữa, tôi cũng mới chỉ đóng vài bộ phim thôi, nên tôi nghĩ mọi người cứ bình tĩnh, từ từ để tôi có thời gian phấn đấu (cười). Tôi muốn được nhìn nhận với tư cách là chính mình, chứ không phải qua một sự so sánh nào cả.
Bạn nghĩ thế nào về thị trường điện ảnh Việt Nam hiện tại? Liệu có nhiều cơ hội dành cho diễn viên trẻ nhưng khá kén vai như bạn không?
Tôi phải nói thật lòng là không nhiều. Tuy nhiên, về trải nghiệm bản thân, tôi cảm thấy nghề diễn viên tại Việt Nam vẫn có một sự công bằng nhất định. Bản thân tôi chưa từng trải qua một lớp đào tạo diễn xuất chuyên nghiệp nào, mà rẽ ngang để làm diễn viên. Tôi phải đi casting để tìm kiếm cơ hội, như tất cả những diễn viên khác. Việc tôi được chọn cho những vai diễn chứng tỏ rằng nếu có quyết tâm theo đuổi nghề này, thì vẫn có cơ hội cho tất cả mọi người.
Tôi không muốn phân định thị trường theo hướng thương mại hay phi thương mại—đối với tôi, điện ảnh là nghệ thuật. Và tôi tin rằng thị trường vẫn có chỗ cho những diễn viên thực sự có đam mê. Hiện nay, có rất nhiều phim, nhiều diễn viên mới, và tôi nhận thấy ngày càng có nhiều người trẻ được tin tưởng giao cho những dự án lớn. Đây là điều tôi cảm thấy may mắn khi làm việc trong ngành điện ảnh, vì nó vẫn có một sự công bằng nhất định cho những ai thật sự cố gắng.
Vậy còn về đãi ngộ dành cho diễn viên thì sao?
Tôi nghĩ là đủ để sống, đủ để duy trì đam mê và tiếp tục công việc của mình.
Bản thân tôi chưa từng nhận vai chỉ dựa vào đãi ngộ. Điều đầu tiên tôi quan tâm luôn là vai diễn, và đãi ngộ thường là điều đến sau. Nếu tôi thích nhân vật, thấy vai đó có thử thách hoặc điều gì đó cuốn hút, tôi sẽ muốn tham gia. Với tôi, việc được hóa thân vào nhân vật, được sống trong câu chuyện của phim là điều quan trọng nhất.
Nhưng không phải dự án nào bạn tham gia cũng thành công về mặt danh tiếng hay doanh thu. Khi đã dành rất nhiều thời gian và công sức cho một dự án điện ảnh nhưng nó lại không được chú ý như mong đợi, bạn có thấy thất vọng?
Trong giai đoạn phim ra mắt, nếu không nhận được sự chú ý, chắc chắn là tôi cũng sẽ buồn, nhưng theo thời gian, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Mỗi bộ phim đều có số phận riêng—tôi không phải là người có thể quyết định hoàn toàn sự thành công của nó. Điều tôi có thể làm là cố gắng hết sức trong phần việc của mình.
Bộ phim không chỉ là công sức của riêng một người, mà là thành quả của cả một tập thể. Dù kết quả có thế nào, điều quan trọng là tôi đã dành trọn tâm huyết và học được nhiều điều từ quá trình thực hiện. Với tôi, mỗi dự án đều là một trải nghiệm quý giá, giúp tôi phát triển hơn, và đó chính là điều đáng trân trọng.
Là một diễn viên trẻ, bạn có hay quan sát và tìm hiểu các diễn viên trẻ khác cùng lứa với mình? Bạn nhìn nhận thế nào về thế hệ những diễn viên trẻ ở thời điểm hiện tại?
Tôi cảm thấy rất vui với thế hệ diễn viên trẻ hiện nay, vì mỗi người đều có một màu sắc riêng biệt. Có rất nhiều diễn viên cùng trang lứa với tôi, những người đã học và trưởng thành từ những ngày đầu, khi tất cả chưa biết gì nhiều về nghề. Đến bây giờ, mọi người đều đã có những thành công nhất định, có cơ hội để trải nghiệm những vai diễn thú vị.
Tôi nghĩ rằng thị trường điện ảnh Việt Nam vẫn còn khá nhỏ, nên thay vì tập trung vào cạnh tranh, hãy làm cho nó trở nên đa dạng hơn. Càng nhiều màu sắc, càng nhiều phong cách diễn xuất khác nhau xuất hiện, thì điện ảnh càng phong phú và hấp dẫn. Tôi hy vọng rằng sẽ ngày càng có thêm những diễn viên trẻ được tin tưởng, được thử sức trong những dự án lớn, để cùng nhau tạo nên sự đa dạng và sáng tạo cho ngành điện ảnh Việt.
ĐỌC NGAY:
Legacy 50: NSND Kim Cương - Một đời sống, một đời sân khấu
“Adolescence” – Sự mong manh trong hành vi thiếu niên và lời cảnh báo từ tác động của mạng xã hội
Thanh Hà ra mắt album Beginning: Không áp lực xu hướng, không chạy theo thời cuộc
Credits
Photography: Kiệt Võ




