Làm thế nào để một cuốn sách về nghệ thuật vừa giữ lại, vừa mở rộng tinh thần của các tác phẩm mà nó ghi chép, thông qua hình thức sách?
Câu hỏi này, mà nhà thiết kế Nguyễn Huyền Trang đặt ra trong suốt 15 năm làm sách nghệ thuật và 20 năm thiết kế các ấn phẩm cho Goethe-Institut Vietnam, đã trở thành chủ đề chính cho cuộc trưng bày các tác phẩm của cô, mang tên Mở Sách.
Nếu ghé Manzi Exhibition Space (Hà Nội) trong những ngày cuối tháng 4 và đầu tháng 5, bạn sẽ bắt gặp cuộc trưng bày hơn 50 đầu sách kỳ dị. Có những cuốn sách trông như một bệ đá hình hoa sen, những cuốn sách có thể cử động, những cuốn sách to như một khung cửa sổ. Mỗi cuốn sách đều trông giống một không gian triển lãm được ép mỏng - nơi trưng bày hàng chục tác phẩm hội họa, nhiếp ảnh, điêu khắc, sắp đặt hoặc kiến trúc của những gương mặt đã thành danh. Số sách này, ngoài những ấn phẩm mà Trang trực tiếp tham gia thực hiện trong suốt sự nghiệp của mình, còn bao gồm bộ sưu tập các ấn phẩm nước ngoài, mà chị dùng như một nguồn tham khảo khi thiết kế.
Liệu tinh thần của một tác phẩm nghệ thuật có thể được mở rộng qua hình thức của cuốn sách bao chứa nó – hay nói cách khác, liệu người thiết kế sách có thể đồng sáng tác với nghệ sĩ không? Có thể, nếu thay vi coi sách đơn thuần là phương tiện ghi chép hay truyền thông, ta xem nó như một hệ không thời gian độc lập – nơi cấu trúc và chất liệu tham gia vào quá trình tạo nghĩa cùng các tác phẩm trong sách. Một cuốn sách được làm ra theo cách đó sẽ là một tác phẩm chung, hình thành từ sự ứng tác giữa nhà thiết kế và các nghệ sĩ liên quan. Trong buổi gặp gỡ và trò chuyện cuối đợt trưng bày, kinh nghiệm ứng tác này đã được Trang chia sẻ với những người yêu nghệ thuật và sách.
Đọc thêm: DANAFF IV: Ji Chang Wook và tinh thần dấn thân của một biểu tượng Hallyu
Lấy ít làm nhiều
Trước hết, một cuốn sách nghệ thuật phạm những lỗi nào thì dở? Để trả lời, Trang lấy ví dụ bằng cuốn “Hà Nội, một thành phố trong nghệ thuật” (2010), mà chị thực hiện từ ngày mới chập chững tập làm sách. Do chứa quá nhiều thiết kế đồ họa thừa thãi, cuốn sách làm phân tán sự chú ý của người xem khỏi tác phẩm, thay vì tôn tác phẩm lên, hoặc làm nổi mạch đối thoại giữa phần chữ và phần tranh. Đó là chưa kể chất liệu giấy, do không được lựa chọn một cách cẩn thận, đã khiến các bức tranh được in ra bị lệch màu đáng kể so với bản gốc.
Rút kinh nghiệm từ thất bại này, Trang đã chọn “lấy ít làm nhiều” làm nguyên tắc đầu tiên khi thiết kế. Thay vì thêm các yếu tố của mình vào sách, nhà thiết kế nên lùi lại, để điều cốt lõi của các tác phẩm trong sách có đủ không gian để hiện lên. Trên tinh thần đó, chị đã thực hiện một số cuốn sách chỉ có tranh, không kèm chữ, bao gồm tập sách tranh “Lan Anh Lê” (2024). Trong trường hợp này, nhà thiết kế lui về hai công việc thầm lặng nhưng rất quan trọng: cùng giám tuyển sắp xếp thứ tự tranh để tạo nhịp điệu và cảm thức cần có khi xem, và chọn loại giấy để vừa phản ánh chính xác màu tranh, vừa gợi lại chất liệu và bề mặt của tranh gốc.

Above Lan Anh Lê (2024)
Trong trường hợp khác, khi cụm tác phẩm được đưa vào sách xoay quanh một ý niệm trung tâm, nhà thiết kế nên tìm các phương cách tối giản để truyền đạt ý niệm đó. Để làm bìa cho cuốn “Vòng tròn thời gian” (2017) – tập hợp tác phẩm từ 8 cuộc triển lãm của họa sĩ Hà Mạnh Thắng – Trang đã khoét các vòng tròn đồng tâm nhỏ dần xuyên qua 8 bức tranh. Bằng cách này, chị vừa mô phỏng mặt cắt của một thân cây có 8 vòng tuổi, vừa mô tả một cuộc hành trình đào sâu vào trong nội tâm. Sự tiết chế của nhà thiết kế trong tình huống này thể hiện qua việc chị chỉ thêm vào ý riêng bằng động tác cắt bớt.

Above Vòng tròn thời gian (2017)
Mọi cuốn sách nghệ thuật đều có một điểm chung: chúng truyền đạt tác phẩm gốc thông qua phương tiện nhiếp ảnh. Ý thức được hạn chế của phương tiện này, trong nhiều trường hợp, Trang đã cố tái tạo các đặc tính vật lý của tác phẩm gốc thông qua chất liệu của bìa sách. Để làm bìa cho cuốn “Màu vàng lồng lộng chảy tràn lá xanh” (2015) – cuốn sách ảnh ghi lại các mẫu áo dài lụa từng hiện diện trong cung đình Huế – Trang đã hồ cứng lụa vàng, và áp những chiếc lá sen thật lên đó để in lại hình dáng của những đường gân.

Above Màu vàng lồng lộng chảy tràn lá xanh (2015)
Việc mô phỏng chất liệu của tác phẩm gốc cũng được chị áp dụng khi làm một số cuốn sách về Vũ Dân Tân, một trong những nhân vật mở đường quan trọng nhất của nghệ thuật đương đại tại Việt Nam. Ở bìa cuốn Venus in Vietnam (2012), chị đã đính một pop-up (tranh nổi) làm từ vỏ bao thuốc lá, để gợi nhắc đến các tác phẩm của ông Tân – người chuyên sáng tác trên giấy báo, giấy bìa và các loại phế liệu khác. Một cuốn sách khác, tuyển tập những bức tranh được Vũ Dân Tân vẽ trên giấy báo, đã được chị in trên cùng chất liệu ở tỉ lệ 1:1, khiến cuốn sách trông như một cửa sổ nằm ngang. Ở đây, nhà thiết kế để lại dấu ấn không phải bằng cách thêm vào phần của mình, mà bằng cách hiện diện ít hơn để nhường chỗ cho những điều quan trọng nhất.

Above Venus in Vietnam (2012)

Thời gian trong sách nghệ thuật
Nếu hội họa, sắp đặt, điêu khắc, kiến trúc và nhiếp ảnh chủ yếu là những môn nghệ thuật cải biến không gian, thì các cuốn sách về chúng còn làm việc với thời gian. Ngoài một phương tiện để thưởng lãm, sách nghệ thuật còn phục vụ việc lưu trữ và tra cứu tại các bảo tàng, thư viện, hoặc tủ sách riêng của người sưu tầm và người yêu nghệ thuật. Vì vậy, cần làm sách bằng những chất liệu bền, ít bị biến màu theo thời gian. Để phục vụ chức năng tra cứu của sách, Trang cũng áp dụng hình thức rõ ràng và đồng bộ cho những cuốn sách dài kỳ, như bộ sách do Bảo tàng Đương đại Flamingo đặt hàng, xoay quanh dự án nghệ thuật Art in the Forest. Ở đây, thiết kế không chỉ tạo hình, mà còn phải tạo thuận tiện tối đa cho việc duy trì ký ức và việc tra cứu.
Nói cách khác, nhà thiết kế phải tính đến tương quan giữa yếu tố không gian và thời gian trong trải nghiệm đọc. Trang chia sẻ: sách không chỉ là nơi “in lại” các hình ảnh, mà còn chi phối cách chúng được đặt cạnh nhau – thứ tự, nhịp điệu, khoảng dừng, tất cả cùng tạo nên một trải nghiệm đọc trong thời gian. Đôi lúc, đơn đặt hàng đòi hỏi nhà thiết kế phải biết kể chuyện bằng hình. Khi đó, thiết kế không còn đứng phía sau, mà sẽ trực tiếp tham gia vào việc định hình cách người xem nhìn và hiểu.
Đọc thêm: Doanh nhân, vận động viên Trịnh Bằng: Những lời tâm sự chân thành
Hai tập sách ảnh mà chị thiết kế cho Photo Hanoi Biennale năm 2023 và 2025 là ví dụ. Các tác phẩm trong sách được sắp xếp theo dòng thời gian của chuỗi sự kiện, với lối thiết kế cho phép tra cứu nhanh tên nghệ sĩ, thời gian và địa điểm trưng bày của từng tác phẩm. Theo cách này, cuốn sách vừa giúp người đọc dễ dàng tham gia chuỗi sự kiện khi chúng đang tiếp diễn, vừa lưu lại chuyển động theo dòng thời gian của đợt Biennale. Sự tái hiện dòng thời gian theo lối tương tự cũng được áp dụng cho cuốn sách lưu lại các poster quảng bá sự kiện mà Arcan – một không gian gắn với cộng đồng nhạc điện tử thử nghiệm, các sự kiện nghệ thuật độc lập và văn hóa queer ở Tp.HCM – từng tung ra trong sáu năm hoạt động.

Above Photo Hanoi Biennale 2023

Above Arcan 2019-2025
Đi xa hơn, thay vì làm những cuốn sách tái hiện dòng thời gian của các chuyển động nghệ thuật, liệu ta có thể biến sách thành một tác phẩm nghệ thuật có tính thời gian? Đó là trường hợp của tập ký họa mà chị thực hiện cùng Rabbit Hole, một nhà sưu tầm nghệ thuật độc lập. Họ đã sắp xếp để một cuốn sổ ký họa được hàng chục họa sĩ tài năng người Việt truyền tay, sao cho mỗi người tự do vẽ lên đó bất cứ thứ gì mình muốn, cho đến khi cuốn sổ được lấp đầy hoàn toàn sau bảy năm. Cuốn sách đã hình thành dần như một tác phẩm chung, để mang diện mạo mà mỗi cá nhân tham gia không thể tưởng tượng trước.

Hành trình làm sách của Trang không phải là một dòng thời gian cô biệt. Nó liên tục nhận phù sa từ các khách hàng – nhiều người trong số đó là những nghệ sĩ và giám tuyển tài năng – cũng như từ các nhà thiết kế sách nghệ thuật khác trên thế giới. Theo Trang, cách nhanh nhất để tiến bộ trong công việc thiết kế sách nghệ thuật chính là liên tục tham khảo các cuốn sách khác – như một phần của bộ sưu tập sách mà chị mang đến buổi trưng bày để mời khách cùng xem. “Đặt cạnh những cuốn sách tôi làm, chúng tạo nên một khoảng cách cần thiết để nhìn lại, so sánh, và tiếp tục làm mới cách tôi làm việc. Những cuốn sách này, vì thế, mở ra một cuộc đối thoại giữa các cách làm sách, và giữa người làm sách với chính những lựa chọn của mình” – Trang chia sẻ.
Buổi trò chuyện khép lại khi Trang giới thiệu Bách Sơn Chi Ảnh, một dự án sách mà chị đang chuẩn bị cùng họa sĩ Hà Mạnh Thắng. Kết hợp kỹ thuật bồi giấy từng áp dụng để làm mặt nạ thủ công truyền thống với công nghệ in 3D, chị tạo nên những cuốn sách trông như một bệ đá tạc hình hoa sen thời Lý. Trang không giấu nguồn của ý tưởng: chị đã tham khảo hình thức này từ cuốn sách của một nghệ nhân người Nhật, với trang bìa được làm từ bản in nổi một tảng đá có thật. Trong một nghịch lý không phải không gây cười, khi nhiều công cụ làm việc của con người ngày càng mang dáng vẻ phi vật chất (như các phần mềm hay smartphone), nhiều cuốn sách bắt đầu bắt chước hình dáng của hòn đá – tức công cụ đầu tiên – trong khi sách từng là biểu tượng của một thế giới tinh thần phi vật chất.

Above Bách Sơn Chi Ảnh (dự án đang thực hiện)





