Cover Giữa muôn vàn kỳ vọng, nghệ sĩ thị giác Lê Giang chọn cách linh hoạt như dòng sông, chấp nhận và chuyển hóa trải nghiệm làm mẹ thành ngôn ngữ nghệ thuật mang tính nữ

Với nghệ sĩ thị giác Lê Giang, hành trình 15 năm sáng tác đã hội tụ tại dòng chảy mang tên 'Mẹ', nơi cô từ bỏ áp lực bên ngoài để lắng nghe bản thể nữ, biến giới hạn làm mẹ thành cơ hội sáng tạo sâu sắc và hài hòa trong bối cảnh những giá trị xã hội đan xen

Việc cân bằng giữa vai trò làm mẹ và sự nghiệp của người phụ nữ Việt Nam chưa bao giờ là dễ dàng giữa rất nhiều chuẩn mực và giá trị cả cũ và mới đan cài. Đối với Lê Giang, một nữ nghệ sĩ thế hệ Y sinh ra ở ngã tư giao thoa nhiều làn sóng văn hóa và hệ giá trị đối nghịch, hành trình ấy đã để lại nhiều dấu ấn đặc biệt trong cả trải nghiệm làm mẹ và sáng tác của cô. Ba năm liền dành nhiều thời gian cho hai con nhỏ, Lê Giang đã có những niềm phản tư sâu sắc cho câu hỏi hiện sinh muôn thuở: “Tôi là ai? Và nếu vậy thì bao nhiêu?”

Xem thêm: Đức Trí, Musique de Salon và hành trình đưa những ca khúc xưa cũ trở lại

Năm 2025 đánh dấu 15 năm sáng tác của chị. Nhìn lại suốt quãng đường làm nghệ thuật của mình, chị cảm thấy điểm khác biệt lớn nhất của Lê Giang 2010 và Lê Giang 2025 là gì?

Lê Giang của năm 2010, khi đó mới tốt nghiệp đại học, đang rất khí thế và mong muốn đi học cao học về thực hành nghệ thuật. Lúc ấy, tôi muốn vẽ thật nhiều, muốn đi thật nhiều nơi để sáng tác và thậm chí còn muốn mở một phòng tranh cho những người bạn nghệ sĩ xung quanh mình. Các tác phẩm thời kỳ đó tập trung thể hiện những tâm tư, sự cô đơn, lạc lõng của con người trong xã hội.

Còn Lê Giang của 2025 thì khác một chút. Bây giờ, tôi tìm thấy niềm vui trong việc sáng tác, dạy học và đặc biệt là vai trò làm mẹ. Việc dành thời gian cho con cái có ý nghĩa ngang bằng, thậm chí đôi lúc còn quan trọng hơn công việc, nhất là trong giai đoạn các con còn rất nhỏ. Trải nghiệm làm mẹ của hai đứa con, một bé hơn một tuổi và một bé hơn 3 tuổi, đã giúp tôi cảm thấy vững vàng hơn rất nhiều.

Tatler Asia
Above Lê Giang được biết đến là một nghệ sĩ thị giác tiêu biểu thế hệ mới của Việt Nam, kiêm đồng sáng lập không gian nghệ thuật độc lập Six Space tại Hà Nội.

Những nhà sáng tạo như nhà văn, nhà thơ, hoạ sĩ, thiết kế gia… thường hay gọi tác phẩm của mình là những đứa con tinh thần. Khi có con, vị trí của những đứa con tinh thần ấy trong cuộc sống của chị có gì thay đổi? 

Sau khi có con, thực hành sáng tác của tôi thực sự có thay đổi. Trước đây, tôi thường hứng thú với những chủ đề mang tính xã hội, những diễn ngôn rộng lớn và thường xuyên viết đề xuất xin tài trợ từ các quỹ nghệ thuật. Tôi có cảm giác mình đang mải mê theo đuổi các vấn đề bên ngoài.

Khi làm mẹ, đặc biệt là trong giai đoạn COVID phải ở nhà, tôi nhận ra có nhiều vấn đề nội tại của bản thân cần được giải quyết hơn. Tôi cảm nhận rõ ràng hơn về việc mình là một người phụ nữ, một nữ nghệ sĩ với cơ thể sinh học của người mẹ. Sự thay đổi về hormone, về sinh lý trong quá trình mang thai và sinh con khiến những điều tôi quan tâm thay đổi và phần nào trở nên sâu sắc và nhiều suy tư hơn. Tôi không còn áp lực phải chứng tỏ mình "không khác gì một đồng nghiệp nam", có thể đi đây đi đó, làm tác phẩm liên tục và quy mô lớn. Thay vào đó, tôi chấp nhận và quan tâm nhiều hơn đến bản thể nữ của mình, nhận ra rằng mình muốn làm những tác phẩm mang tính nữ hơn, và làm việc với một nhịp điêu uyển chuyển, linh hoạt hơn.

Sự thay đổi này khiến tôi chuyển sang vẽ tranh nhiều hơn, một thực hành tại studio ở nhà. Việc này cho phép tôi vừa có thể ở gần con, vừa có thể làm việc đều đặn với những chất liệu tự nhiên, hạn chế hóa chất. Sau một thời gian dài theo đuổi những cách thể hiện khác, giờ đây tôi muốn quay về với những gì căn bản nhất, khám phá lại hội họa – thứ đầu tiên mang cho tôi tình yêu với nghệ thuật. Khi tôi đề nghị trí thông minh nhân tạo tạo sinh Gemini của Google tạo ra một hình ảnh người nghệ sĩ ở độ tuổi 30s-40s, nền tảng này trả lại cho tôi kết quả là hình ảnh một người đàn ông da trắng.

Tatler Asia
Above Nghệ sĩ Lê Giang và một tác phẩm điêu khắc của mình

Trong chiều dài lịch sử của lĩnh vực sáng tạo, dường như những người nữ làm nghệ thuật luôn gặp khó khăn hơn nam giới. Điều này thể hiện trong các con số thống kê. Theo báo cáo của Burns Halperin (2022), trong khoảng thời gian từ 2008-2022, các tác phẩm của nghệ sĩ nữ chỉ chiếm 3.3% tổng giá trị đấu giá. Năm 2024, báo cáo thị trường của The Art Basel & UBS cho thấy, chỉ có 39% tác phẩm được bán ở triển lãm là của tác giả nữ. Và ở Anh Quốc, mặc dù số lượng sinh viên nữ theo học ngành nghệ thuật sáng tạo và thiết kế là 64% ở bậc cử nhân, 65% ở bậc sau đại học, các triển lãm thương mại hàng đầu của London lại trưng bày nhiều tác phẩm của nam giới hơn (68%). Lê Giang có trải nghiệm như thế nào khi thực hành nghệ thuật ở cả Việt Nam và ở trên thế giới khi là một nghệ sĩ nữ?

Đúng là có một thực tế là dù số lượng sinh viên nữ theo học nghệ thuật rất đông, nhưng trong quá trình trưởng thành và thực hành chuyên nghiệp, tỷ lệ nữ nghệ sĩ lại giảm dần và vẫn thấp hơn nam giới. Ở giai đoạn trước, phụ nữ trong ngành sáng tạo thường đóng vai trò hỗ trợ nhiều hơn, ví dụ như người tổ chức triển lãm, quản lý phòng tranh.

Tuy nhiên, bây giờ tôi thấy rằng ngày càng có nhiều nữ nghệ sĩ được đánh giá cao như nam giới, và ranh giới về sự phân biệt đang dần được xóa nhòa. Thậm chí, nhiều người còn cho rằng việc là phụ nữ lại là một thế mạnh trong bối cảnh mới, khi trên thế giới cũng đang có ưu ái nhất định dành cho nữ giới.

Dù vậy, nói một cách thực tế, nữ nghệ sĩ vẫn có những thiệt thòi nhất định. Đó là sự hạn chế về thời gian dành cho sáng tác sau khi có gia đình và việc không thể giao lưu nhiều như các đồng nghiệp nam. Một số không gian trưng bày hay tổ chức vẫn chưa có chế độ hỗ trợ cho việc chăm sóc con trong thời gian thi công hay tổ chức triển lãm. Các trại sáng tác vẫn ưu tiên cho các cá nhân hơn là tạo điều kiện cho nghệ sĩ đưa con đi cùng. Dù sao đi nữa, tôi nghĩ rằng trong thời gian gần đây, phụ nữ ngày càng nhận được sự ủng hộ và sự công nhận đúng đắn về vai trò và khả năng của mình trong lĩnh vực nghệ thuật.

arrow left arrow left
arrow right arrow right
Photo 1 of 4 Tác phẩm “Future Perfect installation view”
Photo 2 of 4 Tác phẩm “Majestic Mountains”
Photo 3 of 4 Tác phẩm “Vestige of the land”
Photo 4 of 4 Tác phẩm “The One Who Chews Betel is Mute”

Năm 2022, nhà phê bình nghệ thuật người Anh, Hettie Judah, xuất bản cuốn sách Làm thế nào để không khai trừ những người mẹ làm nghệ sĩ (và những người nghệ sĩ làm cha mẹ khác). Qua 50 cuộc phỏng vấn với những người nghệ sĩ làm mẹ, bà đề cập đến rất nhiều khó khăn mà những người phụ nữ phải đối diện sau khi sinh con, ví dụ như bị huỷ các giao kèo bán tranh, không được bảo lưu việc học, hay phải cố gắng vật lộn với kỳ vọng phải luôn sẵn sàng di chuyển, đi xa. Và ở thời điểm được phỏng vấn, rất nhiều nghệ sĩ nữ chia sẻ rằng chưa ai từng hỏi họ như vậy. Dường như việc làm mẹ là một chủ đề khó nói ở trong thế giới nghệ thuật, được giữ lại như một chủ đề riêng tư và giấu kín. Với chị thì sao, chị có cảm thấy mình được đối xử khác khi là một nghệ sĩ và Lê Giang khi là một nghệ sĩ - một người mẹ? 

Đúng là trước đây chưa có nhiều những bài phỏng vấn hay nghiên cứu sâu về những người làm mẹ trong ngành sáng tạo. Cá nhân tôi khi bắt đầu làm mẹ cũng nhận thấy một số cơ hội đã không còn ở đó dành cho mình. Khi biết tôi chuẩn bị làm mẹ, một số đối tác cho rằng tôi sẽ "biến mất" ít nhất một, hai năm và không thể cống hiến nhiều thời gian cho công việc được nữa. Thực tế là tôi đã từng có những dự án bị dừng lại ngay khi người ta biết tôi có bầu.

Sau khi tôi sinh con xong, nhiều người lại hỏi: “Lê Giang quay lại chưa?”. Tôi tự hỏi “mình đã từng đi đâu à?”. Vì ngay cả trong lúc nuôi con nhỏ, tôi vẫn suy nghĩ về nghệ thuật, vẫn lên kế hoạch làm việc, chứ không hoàn toàn bốc hơi. Có một thực tế thế này, thế giới đòi hỏi mình phải hoạt động trở lại như trước khi có con, nhưng cách làm việc, nhịp độ và vận tốc của mình lúc này đã khác xưa. Sự kỳ vọng rất lớn từ bên ngoài về đà phát triển sự nghiệp, trong khi mình vừa mới tạm dừng lại một chút vì có con, đã tạo ra áp lực và khiến tôi có những giai đoạn không cân bằng được. Mọi người dường như nhìn việc có con như một rào cản của sự nghiệp.

Đừng bỏ lỡ: Triển lãm ‘Hạt Nở Đồng Hoa’: Nhà sưu tầm tranh Xuân Phượng chia sẻ về tầm quan trọng của chất liệu bột màu

Tatler Asia
Above Lê Giang nói rằng cô không chỉ là “mẹ của ai đó”, mà còn là nghệ sĩ Lê Giang, một cá thể độc lập.

Đó là cách thế giới bên ngoài ứng xử với vai trò mới của người nghệ sĩ. Tôi tò mò với cách chính chị nhìn nhận bản thân mình. Có gì thay đổi trong cách chị nhìn về bản thân, thể hiện bản thân và làm tác phẩm sau khi làm mẹ lần đầu, và lần hai hay không? Điểm khác biệt lớn nhất của Lê Giang độc thân và Lê Giang mẹ hai con là gì?

Hơn bao giờ hết, tôi vẫn là nghệ sĩ Lê Giang, một cá thể độc lập. Tôi không chỉ là “mẹ của ai đó”. Tôi tận hưởng việc có sự nghiệp, gia đình, và con cái, nhưng trên hết, tôi phải là chính bản thân mình và việc giữ được điều đó rất quan trọng để cân bằng.

Tôi nghĩ  mình cần phải chăm sóc cho tâm trí và tâm sinh lý của chính mình trước, sau đó mới có thể chăm sóc tốt cho con hay làm công việc sáng tạo. Đó là điều tôi luôn tâm niệm. Cảm giác có quá nhiều trách nhiệm sau khi có gia đình, ai cũng muốn một phần của mình – xã hội có kỳ vọng về "nghệ sĩ Lê Giang", còn ở nhà thì hai con lúc nào cũng gọi "mẹ ơi" – khiến tôi nhận ra mình phải xác định ranh giới thật rõ ràng.

Vì vậy, tôi phân chia thời gian rất cụ thể: sau khi đưa con đi học là thời gian cho công việc, 4:30 chiều con về là thời gian cho con, sau khi con ngủ là thời gian cho bản thân. Có thể chỉ cần một, hai ngày cho riêng mình trong một tuần hay một tháng cũng được, nhưng không thể thiếu. Cuối cùng, mình không sống vì kỳ vọng của người khác, mà phải cảm thấy hạnh phúc nhất với chính mình. 

Việc làm mẹ đôi khi buộc mình phải ở lại một chỗ, điều này có vẻ mâu thuẫn với hình ảnh người nghệ sĩ năng động, luôn dịch chuyển. Tuy nhiên, tôi nhận ra chính cái việc "bắt mình ở lại tại chỗ" lại mở ra cho mình một hướng làm việc mới, sâu sắc hơn. Nó cho phép tôi lấy mọi thứ từ chính bên trong mình thay vì phải liên tục tìm kiếm từ bên ngoài. Tôi đã biến một hoàn cảnh tưởng chừng là giới hạn thành một cơ hội để thực hành nghệ thuật theo một cách khác.

Tatler Asia
Above Thay vì cố gắng trở thành “siêu nhân” để phá vỡ mọi rào cản, nữ nghệ sĩ chọn cách linh hoạt như dòng chảy.

Ngày nay, trong bối cảnh toàn cầu hoá, người phụ nữ Việt Nam đang đứng ở giữa nhiều luồng giá trị, với những kỳ vọng truyền thống như “tam tòng tứ đức” và cả những các giá trị nữ quyền kiểu mới, cổ vũ sự độc lập, tự cường của người phụ nữ. Bối cảnh ấy khiến nhiều người phụ nữ cảm thấy mình buộc phải vừa “giỏi việc nước, đảm việc nhà”, trở thành những nữ siêu nhân trong gia đình và xã hội. Việc sinh ra, lớn lên, làm mẹ và thực hành nghệ thuật ở bối cảnh ấy có tác động gì đến cách chị lèo lái đời sống cá nhân và hoạt động sáng tác?

Giống như chính cái tên “Giang", tôi tâm niệm bản thân mình như một dòng sông. Bối cảnh xã hội với những kỳ vọng trái chiều giống như địa hình gồ ghề, có đá to, đá nhỏ. Thay vì cố gắng trở thành "siêu nhân" để phá vỡ mọi rào cản, tôi chọn cách linh hoạt như dòng chảy: nơi nào có thể chảy mạnh thì chảy mạnh, gặp trở ngại thì nhẹ nhàng lách qua chứ không cưỡng cầu. Cách tiếp cận này giúp tôi giữ được sự cân bằng mà không bị gãy đổ dưới áp lực.

Trước đây, tôi có thể bị ảnh hưởng bởi áp lực phải có một hồ sơ đẹp, phải gạch đầu dòng nhiều thành tích trong năm. Nhưng giờ đây, đặc biệt là sau khi có gia đình, tôi nhận ra điều quan trọng nhất là bản thân quá trình làm việc và chất lượng của tác phẩm mình tạo ra. Khi mình hài lòng với công việc của mình, đó chính là thành công. Việc tự định nghĩa thành công từ bên trong giúp tôi thoát khỏi áp lực phải đáp ứng mọi kỳ vọng từ bên ngoài để trở thành hình mẫu "giỏi việc nước, đảm việc nhà". Bằng cách đó, tôi không bị cuốn vào cuộc chiến giữa các giá trị, mà tự tạo ra một con đường riêng, một dòng chảy riêng, để có thể vừa là một người mẹ, vừa là một nghệ sĩ một cách hài hòa và bền vững.

“Mình không sống vì kì vọng của người khác, mà phải cảm thấy hạnh phúc với chính mình”

- Nghệ sĩ thị giác Lê Giang -

Sau khi làm mẹ, có những nghệ sĩ chọn làm tác phẩm về chính trải nghiệm đó, ví dụ như triển lãm Birth Reflections của Caroline Walker (2021) hay tác phẩm The Rebirth of the Black Venus của Billie Zangewa (2010). Lê Giang thì sao? Chị có đang chuyển hoá trải nghiệm làm mẹ sang thành một trải nghiệm nghệ thuật nào hay không?

Có chứ. Tác phẩm đầu tiên đánh dấu sự trở lại của tôi với vai trò nghệ sĩ sau khi có hai con chính là một tác phẩm làm bằng chất liệu sữa mẹ. Tác phẩm được thực hiện vào giai đoạn cuối của hành trình nuôi con thứ hai bằng sữa mẹ. Tôi quyết định lấy những túi sữa mẹ cuối cùng của mình, dùng phương pháp kết tủa để tạo hình.

Sau khi suy nghĩ mãi về ý tưởng cho tác phẩm, tôi quyết định không muốn dùng hình ảnh gián tiếp hay tầng lớp ẩn dụ nào mà đi thẳng vào vấn đề: tôi xử lý kết tinh sữa mình hút ra tạo hình chữ “M và “E” với dấu nặng. Tôi muốn nhấn mạnh vào danh xưng “MẸ”, vì khoảnh khắc lần đầu tiên được gọi là mẹ mang đến cảm xúc rất mạnh với bản thân tôi, hơn thế nữa danh từ “Mẹ” có sức nặng rất lớn: nó vừa thay đổi bản thể của một người phụ nữ, vừa đi cùng với trách nhiệm gắn bó với một con người khác ngoài bản thân mình . Tác phẩm này vừa dành cho tôi trong vai trò làm mẹ, và đồng thời nó cũng là một sự kết nối của tôi với chính mẹ của mình. Hai chữ cái được làm thành một đôi khuyên tai giống như một kỷ vật của mẹ truyền lại cho con gái. Tôi muốn làm một chiếc hộp có thể khảm trai chữ cái đầu của tên con mình. Trước hết, tác phẩm này là một thứ rất riêng tư tôi dành cho mình và có thể để lại cho con gái về sau, và sau đó nó mới là một tác phẩm nghệ thuật.


Lê Giang (sinh năm 1988 tại Hà Nội) là một nghệ sĩ thị giác có thực hành nghệ thuật đa dạng. Cô tốt nghiệp Cử nhân tại Đại học Mỹ thuật Việt Nam và nhận bằng Thạc sĩ Mỹ thuật tại trường University of the Arts London, Anh. Thực hành của Lê Giang trải dài trên nhiều phương tiện như hội họa, điêu khắc, sắp đặt, video và sử dụng cả vật liệu tìm thấy. Ở giai đoạn trước, các tác phẩm của cô thường xuất phát từ những câu hỏi về vai trò và vị trí của con người, về cách ký ức và hành vi được hệ thống hóa, đồng thời khám phá ý niệm về một thế giới không có sự tồn tại của loài người. Lê Giang đã tham gia nhiều triển lãm trong nước và quốc tế, tiêu biểu như GES-2 House of Culture, V–A-C foundation (Moscow, 2025), The 11th Asia Pacific Art Triennial of Contemporary Art (Brisbane, Australia, 2024), Art Basel Hong Kong (2022), Phantasmapolis Asian Art Biennial (Đài Loan, 2021)

Credits

Photography: Lê Lai
Images: NVCC