Khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần chạm đến sự hoàn mỹ, nó cũng vô tình làm lộ rõ khao khát của con người đối với những thứ bất toàn, nguyên bản và dấu ấn lao động thô sơ đằng sau mỗi tác phẩm. Bởi lẽ, nếu một thứ gì đó trông quá hoàn hảo, khả năng cao đó là “một lời nói dối”
Trong những ấn bản đầu tiên của The Great Gatsby, nhân vật Daisy Buchanan được mô tả thiếu nhất quán: lúc thì có con, lúc lại như một đứa trẻ. Đây là lỗi logic mà F. Scott Fitzgerald chưa từng sửa triệt để. Hay như Auguste Rodin cố tình để lại dấu vân tay trên các bức tượng đồng thay vì mài nhẵn chúng. Ngay cả Vladimir Nabokov, một nhà văn luôn gọt giũa câu chữ tỉ mỉ, vẫn chấp nhận để lại những chi tiết mâu thuẫn trong thế giới của Lolita.
Những điều “chưa được chỉnh sửa” ấy đã trở thành minh chứng sống cho sự hiện diện của người sáng tạo. Năm 2026, tôi bắt đầu nhận ra một nét vẽ nguệch ngoạc hay mảng màu lệch tông chính là sự xác thực cho thấy tác phẩm vẫn còn gắn liền với bàn tay con người.
Khi các công cụ tạo sinh đang gánh vác phần lớn công việc nặng nhọc, người ta bắt đầu có phản xạ e dè trước bất cứ thứ gì quá chỉn chu. Chúng ta đã bước qua giai đoạn thắc mắc liệu một tác phẩm có thú vị hay không, mà chuyển sang hỏi rằng nó có “thật” hay không. Liệu có ai thực sự làm ra nó, hay một cỗ máy đã âm thầm gọt giũa mọi thứ?
Ngay cả những bậc thầy trong quá khứ cũng hiểu rằng sự hoàn hảo có thể là một hình thức xóa bỏ cá tính. Trong bức Supper at Emmaus, Caravaggio đã vẽ bàn tay phải của một môn đồ to quá khổ, nhưng chính “sự biến dạng” đó lại tạo nên điểm nhấn cho toàn bộ bố cục. Rembrandt cũng thường để lại những nhát cọ thô, dang dở trên khung vải, khiến một số nhà phê bình từng nghi ngờ tính xác thực trong các tác phẩm cuối đời của ông.
Họ không tin rằng một bậc thầy lại cho phép sự bừa bộn như vậy tồn tại. Nhưng chính trong sự bừa bộn đó, tư cách tác giả mới được bảo toàn.
Tôi cảm nhận rõ điều này mỗi khi lướt mạng, khi AI đứng sau ngày càng nhiều nỗ lực sáng tạo. Những hình ảnh hiện ra với ánh sáng và bố cục hoàn hảo đến mức vô hồn. Chúng không đòi hỏi gì ở người xem vì mọi thứ đã “xong xuôi” trước khi ta kịp nhìn kỹ. Thay vì ngưỡng mộ, tôi thấy nghi ngờ. Khi một thứ gì đó trông quá hoàn hảo, tôi tự hỏi điều gì đã bị loại bỏ để tạo nên diện mạo đó.
Khi mọi thứ đều được tối ưu hóa, sẽ chẳng còn gì nổi bật. Sự hoàn, bóng bẩy dần trở nên tầm thường, một kiểu thẩm mỹ rẻ tiền mới. Năm 2026, nghệ thuật thực sự nằm ở thứ duy nhất mà máy móc không thể mô phỏng: dấu vết của nỗ lực.
Đọc thêm: Võ Văn Y trở lại sau 10 năm

Above Khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần chạm đến sự hoàn mỹ, nó cũng vô tình làm lộ rõ khao khát của con người đối với những thứ bất toàn, nguyên bản và dấu ấn lao động thô sơ đằng sau mỗi tác phẩm. Bởi lẽ, nếu một thứ gì đó trông quá hoàn hảo, khả năng cao đó là “một lời nói dối” (Ảnh: Getty Images)
Tại Philippines, nghệ thuật được nhào nặn bởi cuộc sống bản địa. Ở đây, các loại vật liệu luôn mang “tính phản kháng”: độ ẩm làm ố bề mặt, vải vóc chùng xuống và gỗ thì cong vênh. Sáng tạo nghệ thuật tại đây đồng nghĩa với thích nghi. Sự “trơn tru” hiếm khi tồn tại được trên những con phố ở Manila – nơi ánh sáng vàng kiểu Amorsolo của quá khứ đã nhường chỗ cho một hiện tại dày đặc những kết cấu thô ráp.
Kỹ thuật shadow-play có tính toán trong bộ phim Bố Già vẫn là một bài học mẫu mực về sức mạnh của những điều bị che khuất. Gordon Willis đã phớt lờ yêu cầu về sự rõ nét từ hãng phim, ông để bóng tối nuốt chửng khung hình vì tin rằng một gương mặt thiếu sáng chứa đựng nhiều sự thật hơn là một gương mặt được chiếu sáng hoàn hảo. Sự chân thực đầy tính bản năng đó cũng định hình nên Oro, Plata, Mata của Peque Gallaga. Ánh sáng thay đổi liên tục và những thước phim nhiễu hạt mang lại cảm giác thật hơn bất kỳ bản phục chế kỹ thuật số nào. “Sửa” những hạt nhiễu đó chính là xóa đi mồ hôi và thực tại vật lý mà câu chuyện bám giữ vào.
Luôn có một sự thách thức chung trong những nét vẽ nguệch ngoạc của Cy Twombly với cách một hình nhân của BenCab để màu loang ra ngoài ranh giới. Trong cả hai trường hợp, cái “lỗi” trở thành chữ ký của tác giả. Tại khu vườn ở Batangas của Geraldine Javier, quá trình sáng tạo luôn hiển hiện rõ ràng. Tác phẩm được phép diễn ra chậm rãi. Trong triển lãm Breathe, Sigh... vào tháng một của cô, sự chuyển đổi từ sơn acrylic sang in sinh thái (ecoprinting) mang tính hóa học và không thể dự đoán trước. Lá cây từ hệ thực vật Batangas làm ố mặt vải không đều. Màu sắc loang lổ. Các họa tiết lệch nhau. Nỗi ám ảnh và vẻ lụi tàn hiện hữu song hành cùng cái đẹp. Không có gì được chỉnh sửa sau khi mọi chuyện đã rồi.
Trong loạt tác phẩm Lumalalim sa Kababawan, Lumulutang sa Kalaliman của Poklong Anading, các bức điêu khắc được tạo nên từ những lưới đánh cá bị bỏ ở vịnh Davao, phơi bày rõ những hư tổn của chúng. Những vết ố muối vẫn còn đó. Những con hàu vẫn bám vào. Những khiếm khuyết không được sửa chữa mà trở thành một phần của tác phẩm. Tương tự, điều này cũng xuất hiện trong các sắp đặt của Ged Merino, người biến chiếc màn tuyn (kulambo) giản dị thành một kho lưu trữ nặng nề, chùng xuống vì đồ vật và bụi bặm.
Trò chơi bàn cờ Stakeholding của Lyra Garcellano buộc người xem phải ở lại bên trong sự căng thẳng thể chất của một hệ thống lỗi. Nó gán cho người chơi nguồn vốn không bằng nhau một cách ngẫu nhiên. Sự ức chế được cài cắm sẵn vào cơ chế vận hành của trò chơi. Cơ thể chậm lại. Sự nóng nảy trỗi dậy. Những áp lực dần lộ diện. Những tác phẩm này gợi nhắc về đền Parthenon ở Athens, nơi gần như không có đường thẳng nào là tuyệt đối. Các kiến trúc sư đã đưa vào những biến dạng tinh vi để đánh lừa thị giác, họ đã sử dụng chính logic bất toàn trong nhận thức của con người để đạt tới một cấu trúc chân thực hơn.
Đọc thêm: Định mệnh của các vì sao

Above Khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần chạm đến sự hoàn mỹ, nó cũng vô tình làm lộ rõ khao khát của con người đối với những thứ bất toàn, nguyên bản và dấu ấn lao động thô sơ đằng sau mỗi tác phẩm. Bởi lẽ, nếu một thứ gì đó trông quá hoàn hảo, khả năng cao đó là “một lời nói dối” (Ảnh: Getty Images)
Đứng trước những tác phẩm này, ta bỗng vô thức khựng lại. Chúng đòi hỏi một sự tập trung sâu để cảm nhận mà tác phẩm kỹ thuật số không bao giờ mang lại được. Trong bối cảnh mà hình ảnh được thiết kế để lướt qua thật nhanh, thứ nghệ thuật kiên định với những giới hạn của chính nó mang lại cảm giác chân thực.
Những dấu vết để lại chính là biên niên sử của tác phẩm. Tôi nhìn thấy điều đó trong một lỗi đánh máy còn sót, một đường viền không đều, hay một quyết định chưa thực sự sắc sảo nhưng vẫn được giữ nguyên. Ngay cả Mona Lisa cũng mang những bóng dáng các nét phác họa trước đó bên dưới bề mặt, chúng được lộ ra qua các lớp chỉnh sửa mà Leonardo da Vinci đã chọn để lại trong cấu trúc của bức họa.
Điều kiện thực tế tại Philippines không vận hành theo kiểu tối ưu hóa. Lũ lụt làm gián đoạn mọi sinh hoạt, cơ sở hạ tầng xuống cấp. Chính vì thế, nghệ thuật phản ảnh sự bất ổn sẽ mang lại cảm giác chân thực, còn nghệ thuật phớt lờ nó lại chỉ mang tính trang trí.
Sự bóng bẩy giống như một cánh cửa đóng kín, còn một tác phẩm mang theo những dấu vết của quá trình sáng tạo nó thì luôn mở. Tôi tìm thấy sự thật ở một bề mặt đã quá trình nhào nặn, nơi dấu vết của người nghệ sĩ vẫn hiển hiện trong từng đường nét.
Nếu cha đẻ của ý thức dân tộc có thể để nhân vật Ibarra quên đi chính những chi tiết đã nung nấu lòng thù hận của anh ta, thì có lẽ vì José Rizal hiểu rằng: một nhân vật hoàn hảo chỉ là một con rối, còn một nhân vật có khiếm khuyết mới thực sự là con người. Trong một thế giới của những thuật toán, một vết bẩn chính là bằng chứng rõ nét nhất về “nhịp đập” của con người, nó cho thấy đã có ai đó từng vật lộn với chất liệu, và tác phẩm đó là thật.
ĐỌC NGAY
Tết-Ta: Ký ức quê hương trong tranh Trần Huy Oánh
Tết-Ta: Hình tượng Ngựa trong các tác phẩm nghệ thuật mừng xuân Bính Ngọ




