Chúng tôi bắt đầu buổi trò chuyện với anh Hùng Võ bằng một câu hỏi đơn giản: Sau hai thập kỷ gắn bó với ngành, anh xem mình là ai trong thế giới truyền thông và tiếp thị?
Có những đoạn đường được đo bằng sự trưởng thành. Bằng nỗi trăn trở. Bằng những vết xước tinh thần mà nghề để lại, và bằng cả những phút giây nhìn lại để thấy mình vẫn chưa ngừng học hỏi. Với Hùng Võ, con đường trở thành một trong những lãnh đạo Marketing có sức ảnh hưởng nhất châu Á không phải là con đường của chuỗi thành tích bất bại trên lãnh địa truyền thông, mà là con đường được anh ví von như hành trình “10 vạn 8 nghìn dặm”. Ở đó, anh may mắn được trở thành một phần trong hệ sinh thái sáng tạo, nơi cái đẹp, chân lý và những giá trị nhân văn được nuôi dưỡng và lan tỏa.
Đọc thêm: CEO & Co-founder Maison Francis Kurkdjian: “Nước hoa là nghệ thuật sáng tạo không cần tiếp thị”
Sự lắng nghe nhân danh “nhà nhân học ứng dụng”

Nhìn lại hành trình này, anh Hùng Võ sẽ trả lời câu hỏi “anh là ai” trong thế giới Marketing hôm nay như thế nào, thưa anh?
Tôi chưa từng nghĩ mình là “người làm quảng cáo” hay “người phục vụ thương mại” đơn thuần. Thay vào đó, tôi nghĩ mình như một nhà nhân học ứng dụng, một người lắng nghe và kể lại những lát cắt của đời sống con người, bằng một ngôn ngữ gần gũi, xúc cảm, nhưng luôn tử tế. Với tôi, Marketing có vai trò như một cánh cửa. Đó là cánh cửa dẫn vào thế giới tâm tưởng con người với mọi hành vi đều có nguyên nhân và mọi cảm xúc đều ẩn chứa những câu chuyện chưa kể. Chúng ta không thể tiếp cận truyền thông bằng cách phân loại người khác như một bảng demographic cứng nhắc. Mà phải thấy được con người thực đằng sau những con số: một người đang yêu, một trái tim tan vỡ, đôi tay lần đầu bế con thơ khi làm cha mẹ, hay đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời. Một marketer giỏi là người kết hợp bộ óc của nhà khoa học với trái tim của người kể chuyện; Nó không nằm ở khả năng nói hay, mà ở năng lực thấu hiểu đủ sâu để chạm tới những điều phức tạp nhất, những cũng khiến mọi người thoải mái để cảm nhận một cách đơn giản nhất.
Với một thế giới đang chuyển động quá nhanh, làm sao để người làm Marketing không bị cuốn theo mà vẫn giữ được gốc rễ nhân văn?
Không thao túng. Không giả định. Chỉ đối thoại.
Tôi đặt ra một nguyên tắc rất cá nhân trong công việc: truyền thông là phải văn minh và nhân văn. Nếu chúng ta chỉ làm người ta chú ý, nhưng không để họ hiểu mình hơn, thì đó chỉ là nghệ thuật gây ồn, và đó không phải là cốt lõi của nghề này . Tôi tin vào vai trò giáo dục trong Marketing – không phải theo nghĩa hàn lâm, mà theo nghĩa khai sáng. Giúp người ta nhìn cuộc sống rõ ràng hơn, ý nghĩa hơn, và kết nối với nhau sâu sắc hơn. Tôi không muốn làm ra những chiến dịch khiến người ta lo âu, nghi ngờ hay tiêu dùng vô nghĩa. Tôi muốn chạm vào phần người trong mỗi chúng ta – nơi còn giữ sự dịu dàng, mong manh và tử tế. Marketing đích thực không phải là nghệ thuật thôi thúc ham muốn. Đó là quá trình đồng hành giúp con người hiểu rõ hơn điều họ thực sự cần, và từng bước chạm đến phiên bản tốt đẹp, tự do mà họ khao khát trở thành.
Với tôi, có ba phẩm chất cốt lõi của một marketer thực thụ mà tôi luôn tìm kiếm – và không bao giờ thỏa hiệp là: sự tò mò không ngừng nghỉ, cảm nhận tinh tế và trí tưởng tượng phong phú. Thế giới luôn thay đổi, nhưng con người thì vẫn có những khúc quanh cảm xúc như cũ. Marketer hôm nay phải đủ tỉnh táo để thấy được những khúc quanh qua các giai đoạn cuộc đời (life stage) ấy và đặt thương hiệu đi cùng nhịp đời và cuộc sống của con người.

Anh từng chia sẻ rằng mọi chiến dịch anh làm đều phải chạm đến yếu tố nhân văn. Anh có thể chia sẻ về những khoảnh khắc khiến anh tin tưởng tuyệt đối vào giá trị này?
Lấy ví dụ chiến dịch Đi Để Trở Về mùa 9. Chúng tôi không nói: “Hãy mua giày của Biti’s”, mà nói: “Chúng ta đã biết nhau 8 năm rồi đấy.” Một sự gợi nhắc thân quen và gần gũi, bắt đầu mở ra một không gian cho hồi tưởng và cảm nghiệm cá nhân.
Hay trong chiến dịch 40 năm Biti’s, thay vì quảng bá sản phẩm, tôi đặt câu hỏi: “Hành trình 40 năm ấy có ý nghĩa gì với người Việt trẻ hôm nay?”. Và từ đó, nó trở thành một cuộc đối thoại thế hệ và là một lát cắt văn hóa, chứ không thuần tuý là một chiến dịch quảng bá thương mại.
Có lúc nào anh thấy mình như một kẻ tiên phong cô độc? Khi tư duy chiến lược lại thường là thứ bị quên lãng đầu tiên sau ánh hào quang?
Đó là sự cô đơn không thể tránh khỏi. Khi chiến dịch thành công, người ta thường nhớ tới giám đốc sáng tạo, đạo diễn, nghệ sĩ,... Còn người đặt ra câu hỏi nền tảng thường lặng lẽ rút lui về phía sau. Tôi quen với việc “thắp lửa và rút lui.” Không cần ai nhớ tên mình, chỉ cần ý tưởng ấy được sống trong trái tim mọi người. Chiến lược là lựa chọn sống ẩn mình trong bóng tối. Không để tỏa sáng, mà để ánh sáng có chỗ mà lan ra.
Có ba phẩm chất cốt lõi của một marketer thực thụ mà tôi luôn tìm kiếm – và không bao giờ thỏa hiệp là: sự tò mò không ngừng nghỉ, cảm nhận tinh tế và trí tưởng tượng phong phú.
Chuyển hướng sang giáo dục, anh luôn khiêm tốn gọi mình là “người chia sẻ” thay vì “nhà giáo dục”. Tại sao?
Vì tôi tin giáo dục không nên là sự áp đặt kiến thức, mà là một cuộc gặp gỡ giữa người với người. Cái tên Young Marketers bắt đầu từ một niềm biết ơn vì tôi đã nhận được quá nhiều từ nghề này, nên cần trao lại điều gì đó. Trong 12 năm, chúng tôi không thay đổi tôn chỉ: nuôi dưỡng cá nhân, truyền cảm hứng đúng đắn, và dũng cảm bảo vệ những giá trị nhân văn trong Marketing.
Tôi không sợ học trò hơn mình. Tôi chỉ sợ mình không đủ sức, không đủ thời gian để trao đi những gì cần trao.
Các dự án như EduStation hay Future Impact Academy cũng mang tinh thần này. Tôi tin: “Quá khứ là bản đồ của tương lai.” Khi nghiên cứu lịch sử, tôi nhận ra tổ tiên để lại nhiều lời giải cho những vấn đề hôm nay. Chỉ là ta chưa kịp hiểu thấu. EduStation sinh ra từ khao khát kết nối lại với trí tuệ của đất nước. Future Impact Academy là một giấc mơ giáo dục mới nơi văn hóa, nghệ thuật, tâm lý và công dân toàn cầu là nền tảng để xây dựng con người sẵn sàng cho tương lai.
Chúng ta không học để chạy theo ai đó. Chúng ta học để biết mình là ai và sống đúng với điều đó.
“AI” không biết đau khi làm sai một chiến dịch

Anh có nghĩ AI sẽ thay đổi và tạo ra cuộc phân hóa lớn trong ngành này?
AI sẽ thay đổi cách chúng ta làm việc, nhưng không thể thay đổi lý do chúng ta làm nghề. AI có thể viết content, tạo ý tưởng, làm report. Nhưng AI không có trực giác. Không có khát vọng. Không biết thấu cảm. Và quan trọng nhất – không biết đau khi làm sai một chiến dịch. Cái làm nên một nhà sáng tạo lớn không phải là “tool”, mà là tâm.
AI có thể giúp bạn chạy, nhưng không thể giúp bạn chọn hướng.
Tôi nghĩ AI là một phép thử tuyệt vời. Nó buộc chúng ta phải tự hỏi: điều gì làm nên giá trị con người trong một thế giới đang được lập trình? Khi mọi thứ có thể được tự động hoá, thì điều còn lại – và cũng là điều không thể sao chép – là cái nhìn nhân bản, là trực giác sáng tạo, và là lòng trắc ẩn. Những thứ mà AI không thể cảm được. Nó có thể giúp bạn viết một đoạn copy hay, nhưng không thể thay bạn đặt ra một câu hỏi đúng lúc, để một chiến dịch có thể mở ra một cuộc đối thoại xã hội.
Tôi không sợ AI. Tôi chỉ sợ một thế hệ không còn thắc mắc, không còn đặt câu hỏi, và không còn cần đến những lát cắt rất người để làm nên một chiến dịch.


Thế hệ trẻ ngày nay có rất nhiều lựa chọn. Nếu có một lời khuyên, anh sẽ nói gì với một người trẻ vừa bước vào ngành?
Hãy học cách lắng nghe. Đừng vội viết một tagline, đừng vội chạy một campaign. Hãy đi bộ giữa Sài Gòn lúc 11 giờ đêm, hãy ngồi ở trạm xe buýt lúc 6 giờ sáng, hãy nói chuyện với một người bán vé số, với một bà mẹ đơn thân, với một bạn sinh viên đang phân vân về tương lai. Khi bạn thực sự lắng nghe cuộc đời, thì bạn sẽ không bao giờ cạn ý tưởng. Vì lúc đó, bạn đang viết từ trái tim, chứ không phải từ việc bạn phải làm. Và lúc đó bạn làm vì chính bạn, và không phải làm việc bất kỳ phút giây nào nữa - bạn sẽ thật sự sống với nghề.
Sự lấp lánh của một ý tưởng thật sự không nằm ở kỹ thuật. Nó nằm ở mức độ thấu cảm mà bạn dành cho con người.
Hành trình hơn 20 năm của anh – nghe thì dài, nhưng lại luôn có cảm giác như mới bắt đầu, vì có lẽ trái tim anh vẫn đầy ắp những câu hỏi. Sau “10 vạn 8 nghìn dặm”, điều gì giữ anh lại với nghề?
Một câu hỏi chưa có lời giải.
Một thế hệ mới cần được truyền cảm hứng về những mảnh đời chưa được kể. Và một niềm tin rằng: Marketing nếu được làm đúng có thể làm xã hội tốt đẹp hơn. Có thể làm con người tin vào nhau nhiều hơn. Và có thể cho chúng ta một cách khác để sống đẹp trong một thế giới ngày càng dễ quên đi vẻ đẹp thật sự.
Tôi tin vào sự chuẩn chỉnh, không phải để làm khó người khác, mà để bảo vệ chính giá trị nghề nghiệp mình đã chọn.
Để trả lời cho câu hỏi này, tôi sẽ nói rằng tôi luôn bị thôi thúc bởi một điều: Liệu thứ mình đang làm có xứng đáng không? Có đủ sâu không? Có đủ người không? Làm một chiến dịch, với tôi, không chỉ là để khách hàng vui lòng. Mà là để mình còn có thể ngủ ngon. Có thể nhìn vào chính mình và nói: “Tôi đã làm điều này với trái tim trong sạch và một tiêu chuẩn nghề nghiệp không khoan nhượng.”

“Một tiêu chuẩn không khoan nhượng” thật là một câu nói rất kiên quyết. Anh có thể chia sẻ thêm?
Tiêu chuẩn là thứ vô hình. Nhưng không phải vì nó vô hình mà nó không hiện diện. Nó hiện diện trong từng cách mình viết một câu copy – có chọn sự trung thực thay vì mị dân. Là cách mình lùi lại một bước, dù có thể chạy lên trước, để nói rằng: “Chúng ta chưa thực sự hiểu người tiêu dùng."
Tiêu chuẩn không phải là chủ nghĩa hoàn hảo. Nó là sự tử tế được gìn giữ bằng kỷ luật. Một kỷ luật đôi khi rất cô đơn, rất không dễ chịu – nhưng cần thiết. Bởi tôi tin, nếu những người đi trước như chúng tôi không giữ được đạo nghề, không giữ được cái “chuẩn” mà nghề cần có, thì thế hệ tiếp theo sẽ bị phủ bóng bởi sự hoài nghi, không biết đâu là một chuẩn mực đáng để tựa vào và lớn lên.
Chúng ta không thiếu người có tài. Nhưng chúng ta đang cần nhiều hơn những người có tiêu chuẩn – và có khát vọng xây nên những tiêu chuẩn cao hơn cho cả một thế hệ.
Nếu phải gọi tên “giấc mơ lớn” anh đang ấp ủ lúc này, đó sẽ là gì?
Tôi mơ về một nền giáo dục cảm xúc cho người Việt. Không chỉ dạy cách thành công, mà dạy cách thấu hiểu. Không chỉ học để làm, mà học để biết cách sống cùng nhau. Tôi mơ người trẻ được học cách gọi tên cảm xúc của chính mình, biết cách lắng nghe và chữa lành, biết rằng thành công không đến từ việc “hơn người khác”, mà đến từ việc trở thành phiên bản đúng nhất của chính mình.
Và tôi tin, nếu marketing được làm đúng, nó có thể góp phần tạo nên giấc mơ đó. Vì marketing không chỉ là nghệ thuật thuyết phục. Nó là nghệ thuật hiểu con người, khơi gợi những điều tốt đẹp, và giúp xã hội phát triển theo một cách có ý nghĩa hơn.
Giữa một thị trường luôn bị cám dỗ bởi những thứ “mới”, tôi vẫn kiên trì với điều “đúng”. Tôi không mơ ngành quảng cáo sẽ trở nên lớn hơn. Tôi mơ những con người làm ngành trở nên lớn hơn, để rồi chính họ sẽ nâng ngành lên.
Cảm ơn anh vì một cuộc trò chuyện đầy cảm hứng – không chỉ bởi những điều anh nói, mà bởi cái cách anh sống cùng những điều đó.
Bài viết được đăng tải từ bài viết gốc đăng trên ấn phẩm Tatler - Nhã Tập Tinh Hoa Vol. 7: Khai Thiên.
Để sở hữu ấn phẩm mới nhất của Tatler Vietnam - Nhã Tập Tinh Hoa, vui lòng truy cập đường link tại đây: https://shorturl.at/mMHOv
ĐỌC NGAY
Nicholas Rudaz, CEO Franck Muller bật mí chìa khóa chinh phục cộng đồng nhà sưu tầm Việt Nam
Giải mã chiến lược sau “cú bắt tay” giữa Louis Vuitton và Real Madrid




