Cover Với bác sĩ Lê Văn Hiền, cái "duyên tình cờ" thuở ban đầu đã trở thành định mệnh không thể tách rời

Không phải ai cũng có cơ hội được lựa chọn hành trình của mình. Nhưng với bác sĩ Lê Văn Hiền – chuyên gia Sản Phụ khoa, đồng hành cùng hàng ngàn ca sinh nở và điều trị hiếm muộn trong suốt 25 năm qua, chính cái "duyên tình cờ" thuở ban đầu ấy lại trở thành định mệnh không thể tách rời. Và từ đó, từng tiếng khóc chào đời, từng lá thư tay cảm ơn từ bệnh nhân… đã tiếp tục nuôi dưỡng một ngọn lửa nghề chưa bao giờ lụi tắt.

“Ngay từ đầu, tôi không chủ động chọn ngành này, mà đúng hơn, là nghề chọn tôi”. Bác sĩ Lê Văn Hiền bắt đầu câu chuyện đời nghề bằng sự giản dị và chân thành như thế. Ở thời điểm đầu những năm 2000, thông tin còn hạn chế, mạng xã hội chưa hiện diện, và việc hướng nghiệp gần như là một điều xa xỉ với sinh viên y khoa. Trong một thế hệ còn bỡ ngỡ với tương lai, anh chọn cách duy nhất có thể: học giỏi thật giỏi, để được giữ lại trường, để có một vị trí chắc chắn – và rồi được phân về ngành Sản Phụ khoa.

Chẳng ngờ, cái lựa chọn tưởng như tình cờ ấy lại trở thành cuộc gắn bó trọn đời. Bởi càng đi sâu vào nghề, anh càng nhận ra: đây là lĩnh vực duy nhất mà mỗi ca thành công đều mang lại trọn vẹn niềm vui. “Bệnh nhân đến với tôi là một, khi về là hai người – vậy làm sao không thấy hạnh phúc được?” anh cười, như thể vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc lần đầu tiên đỡ đẻ, dù đã trải qua hàng nghìn khoảnh khắc tương tự suốt hơn hai thập kỷ qua.

Đọc thêm: Women's Day: Từ trái tim hồi hương đến hành trình lập kỳ tích doanh thu của nữ Tổng Quản Lý InterContinental Phu Quoc Long Beach Resort

Tatler Asia
Evoto
Above Bác sĩ Lê Văn Hiền
Evoto

Nhưng làm bác sĩ sản khoa không chỉ có tiếng khóc chào đời. Nó là những đêm trực không giờ giấc, những ca mổ bất ngờ lúc nửa đêm, những lịch trình thay đổi không báo trước, và đôi khi là sự hy sinh thầm lặng của cả một gia đình phía sau người thầy thuốc. Vậy điều gì khiến ông vẫn “giữ lửa”? Câu trả lời đơn giản mà sâu sắc: là niềm tin từ bệnh nhân, là ánh mắt hạnh phúc của những người làm mẹ, là những lá thư viết tay với lời cảm ơn mộc mạc nhưng đầy xúc động.

Sau 25 năm, tiếng khóc của một đứa trẻ cất lên trong phòng sinh vẫn khiến trái tim anh rung động như thuở ban đầu. Không phải ai cũng được chọn nghề, nhưng có lẽ, bác sĩ Lê Văn Hiền đã được định mệnh chọn để làm công việc của một người thắp lửa sống, nhẹ nhàng, tận tụy, và đầy yêu thương.

Nuôi dưỡng tâm hồn và lòng trắc ẩn

Hành trình IVF là một chuỗi cảm xúc thăng trầm đối với các cặp đôi. Bác sĩ có thể chia sẻ về những khoảnh khắc đáng nhớ nhất, có thể là những ca bệnh khó khăn nhưng cuối cùng lại thành công, hoặc những câu chuyện truyền cảm hứng nhất mà bác sĩ từng chứng kiến trong sự nghiệp của mình?

Mỗi bệnh nhân là một câu chuyện, và mỗi câu chuyện đều chứa đựng những điều tuyệt vời và đầy cảm xúc. Hồi xưa tôi từng nghĩ, đến khi về hưu, mình sẽ ngồi lại viết bút ký về những câu chuyện mình đã từng chứng kiến, trải qua trong suốt quá trình làm nghề.

Để nói về những trường hợp đáng nhớ thì nhiều lắm, có một số câu chuyện mà tôi vẫn luôn khắc sâu và bệnh nhân đến tận bây giờ vẫn giữ liên lạc với tôi.

Tatler Asia

Có một trường hợp một bạn nữ khi chuẩn bị kết hôn, bạn bị đau bụng và phải nhập viện. Trong quá trình phẫu thuật, bác sĩ phát hiện bạn có một khối u ở tử cung và buồng trứng, trường hợp dính vào nhau rất phức tạp. Một vị bác sĩ nào đó đã vô tình nói một câu khiến cặp đôi sắp cưới tan vỡ là bạn nữ này không thể có con được. Sau đó, bạn quyết định không kết hôn nhưng lại khẳng định sẽ có con và sẽ làm mẹ đơn thân.

Thời điểm đó, kỹ thuật IVF chưa phát triển mạnh, chỉ có phương pháp bơm tinh trùng. Bạn rất mong có thai, nhưng mỗi lần có thai thì khối u đó lại là nguyên nhân gây sảy thai đến 5 lần, phải đến lần thứ 6 bạn mới thành công. Tôi đã đồng hành cùng bạn trong suốt hành trình ấy, dù bạn cũng rất khó khăn về tài chính. Một hành trình tìm con không chỉ đòi hỏi y học, công sức, thời gian mà còn cần sự hỗ trợ về tài chính.

Đối với trường hợp của bạn, tôi đã hỗ trợ rất nhiều về thuốc men, ví dụ như nhận thuốc từ các trình dược viên để bạn không cần phải mua. Cuối cùng, bạn sinh một em bé ở tuần thứ 30, bé sinh non và nặng 1,9kg. Bạn tưởng không thể nuôi được nhưng cuối cùng bé vẫn khỏe mạnh và lớn lên. Sau này, hàng năm bé vẫn đến thăm tôi và được mẹ đặt tên là Hiền. Đó là một trong những ca mà tôi nhớ mãi.

Tatler Asia
Evoto
Evoto

Tuy nhiên, cũng có những ca thất bại mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ tên cả hai vợ chồng. Họ là một cặp đôi rất đẹp, nhưng việc làm thụ tinh ống nghiệm lại không thuận lợi. Tôi đã thực hiện cho bạn ấy nhiều lần, lần nào cũng đậu nhưng thai lại không giữ được. Đến mức tôi phải khuyên bạn ấy thử đến một bác sĩ khác, biết đâu sẽ thành công.

Lần cuối cùng bạn ấy đến gặp tôi là khi thai được hơn 20 tuần, nhưng lại bị sảy, mặc dù đã khâu cổ tử cung, dùng thuốc và áp dụng mọi phương tiện có thể khi đó. Bạn ấy đến khóc rất nhiều và đến chia sẻ với tôi, nhưng tôi chỉ có thể nói rằng con cái là cái duyên, cái nợ, hai bạn có thể xem xét việc xin con nuôi.

Bởi vì vào thời điểm đó, trước năm 2010, các kỹ thuật còn hạn chế và việc mang thai hộ chưa được pháp luật cho phép. Bây giờ thì những trường hợp phụ nữ không có khả năng mang thai, không có tử cung hay mắc các bệnh lý khác có thể nhờ mang thai hộ, nhưng ngày đó thì không. Hồi đó, bạn ấy cũng đã lớn tuổi, tầm 40 rồi nên tôi khuyên là nên xin con nuôi. Đó là một trong số ít trường hợp thành công nhưng cũng có những thất bại khiến tôi day dứt mãi.

Đọc thêm: Tạm biệt Jane Goodall: Biểu tượng viết nên di sản hy vọng cho nhân loại và thiên nhiên

Tatler Asia

Áp lực từ công việc của một bác sĩ IVF chắc hẳn rất lớn, đặc biệt khi phải đối mặt với những kỳ vọng và cả những thất vọng của bệnh nhân. Bác sĩ làm thế nào để cân bằng cảm xúc và giữ vững sự lạc quan, truyền năng lượng tích cực cho bệnh nhân của mình?

Trong y khoa nói chung và lĩnh vực IVF nói riêng, một bác sĩ giỏi chuyên môn thôi chưa đủ. Ngay cả trong từ "thăm khám", người ta "thăm" trước rồi mới "khám" sau. Có một câu nói trong tiếng Anh rằng: “The patient don’t care how much you know until they know how much you care”. Tức là, chúng ta phải làm cho bệnh nhân cảm thấy an tâm, tin tưởng và truyền được năng lượng tích cực cho họ. Sau đó, chuyên môn của mình mới giúp họ tin tưởng và tuân thủ phác đồ điều trị.

Ngoài ra có thể cũng là do tính cách của tôi, tôi luôn nhìn mọi việc theo hướng tích cực. Trong quá trình tư vấn cho bệnh nhân cũng vậy, ví dụ như một trường hợp bị thai lưu khi thai còn nhỏ. Đầu tiên tôi sẽ nói rằng: "Em may mắn bởi vì thai ngừng phát triển tại thời điểm này. Bởi nếu còn phát triển thành một em bé dị tật, lúc đó còn khó xử và khổ cho mình hơn, hoặc khổ cho cả em bé hơn". Hoặc khi một người được chẩn đoán tiền ung thư, tôi thường chúc mừng họ. Bởi vì họ đã phát hiện sớm khi bệnh chưa trở thành ung thư và có thể điều trị được. Còn nếu đã thành ung thư rồi thì sẽ nguy hiểm hơn, việc điều trị sẽ phức tạp và khó khăn hơn rất nhiều.

Tôi luôn nhìn vào hướng tích cực trước. Bởi trong cuộc sống, người ta thường nói "trong cái rủi có cái may, trong cái may có cái rủi". Cuộc sống không có gì là tuyệt đối, chúng ta nên nhìn về hướng tích cực, và đó cũng là tính cách cũng như kim chỉ nam trong mọi lời tư vấn của tôi dành cho bệnh nhân. Chỉ khi nào họ cảm nhận được sự tích cực, vui tươi khi bắt đầu điều trị thì sau đó mới có thể thành công được.

Tatler Asia
Evoto
Evoto

Đằng sau mỗi đứa trẻ được sinh ra nhờ IVF là cả một câu chuyện của sự kiên trì và nỗ lực không ngừng. Với vai trò là người trực tiếp "kiến tạo" nên những phép màu đó, bác sĩ cảm thấy thế nào khi nhìn thấy các gia đình được gặp gỡ, được ôm ấp con cái mình sau một hành trình dài?

Trong thụ tinh ống nghiệm nói riêng và các phương pháp điều trị hay mang thai tự nhiên nói chung không chỉ là y học, mà là cả một quá trình bao gồm y học, tình yêu thương của gia đình, và sự hỗ trợ từ tất cả những người xung quanh. Tôi luôn cảm thấy hạnh phúc, bởi vì trong niềm hạnh phúc của họ có công sức của mình. Sự yêu thương, tất cả mọi thứ đó đều có sự góp mặt của tôi. Đối với tôi, sau khi bệnh nhân kết thúc thai kỳ và quá trình điều trị, họ đều trở thành những người bạn.

Cảm xúc của tôi khi chứng kiến một em bé cất tiếng khóc chào đời, đặc biệt là với những cặp đôi đã mong chờ rất lâu, thật sự kỳ diệu.

Bởi trong suốt quá trình “kiến tạo” đó, mỗi công đoạn đều mang đến những tin vui, nhưng những tin vui đó lại đi kèm với sự lo lắng. Ví dụ, khi thụ tinh ống nghiệm có phôi, nhưng lại không biết phôi này đưa vào có đậu hay không. Khi đậu rồi, lại lo lắng không biết đó là thai trong tử cung hay ngoài tử cung. Có thai rồi lại không biết có tim thai hay không. Khi có tim thai rồi lại hồi hộp chờ đợi từng cột mốc cho đến khi có được thành quả cuối cùng là có được em bé. Sự vỡ òa hạnh phúc đó là điều tôi thích nhất. Bởi vì không chỉ riêng người mẹ, khi người mẹ ra hỏi "em bé có bình thường không bác", người chồng thì lúng túng không biết bế em bé thế nào. Khoảnh khắc này rất xúc động, cả gia đình họ đều vui mừng chờ ở phòng sinh, tôi cảm thấy như hòa mình vào trong niềm hạnh phúc ấy. Do đó, khoảnh khắc tôi thấy hạnh phúc nhất chính là khi báo tin đã đỡ được em bé chào đời.

Tatler Asia
Evoto
Evoto

Đối với những người nổi tiếng, việc mang thai và sinh con thường đi kèm với áp lực rất lớn từ dư luận, tuổi tác và yêu cầu về sự hoàn hảo. Bác sĩ có thể chia sẻ về những thách thức đặc thù khi hỗ trợ các trường hợp này, và cách bác sĩ giúp họ vượt qua những rào cản tâm lý đó không?

Cơ duyên mà các bạn nổi tiếng, thậm chí nhiều chính trị gia hay những người có tầm ảnh hưởng đến với tôi, tôi nghĩ rằng khi hỏi họ sẽ rõ hơn. Nhưng cảm nhận của tôi là bởi vì tôi coi họ là những người bình thường.

Họ chịu áp lực lớn vì là người nổi tiếng, đi đâu cũng phải dè chừng trong từng hành động, từng lời chia sẻ. Tuy nhiên, riêng với tôi, tôi xem họ như những người bình thường. Khi họ đến với tôi, thậm chí tôi không biết họ là ai, chứ không phải là tôi biết mà cố tình làm lơ. Có những trường hợp tôi biết họ là ai nhưng cũng không xoáy sâu vào chuyện đó. Chính vì sự thoải mái đó, họ lại cảm thấy dễ dàng chia sẻ hơn.

Bởi lẽ, khi điều trị bất kỳ bệnh gì, nếu bệnh nhân tin tưởng và chia sẻ hết những góc khuất, chúng ta mới có thể đưa ra những quyết định điều trị chính xác hơn. Còn nếu khi khám mà họ còn dè chừng, sợ nói ra điều này điều kia, thì chúng ta sẽ không hiểu hết vấn đề của họ để đưa ra quyết định điều trị phù hợp nhất. Tôi nghĩ đó là lý do mà những người nổi tiếng thường yêu thích tôi. Vì tôi coi họ là người bình thường, giúp họ đỡ bị áp lực và dễ chia sẻ hơn.

Và điều thứ hai là vấn đề đạo đức nghề nghiệp. Dù họ là người bình thường hay người nổi tiếng, khi đến với tôi, tôi đều tôn trọng và đối xử như nhau. Sự bí mật và riêng tư trong vấn đề này đã là lời thề Hippocrates rồi. Khi đến với tôi, câu chuyện đó sẽ kết thúc tại đây và không bị lan truyền ra ngoài.

Tatler Asia
Evoto
Evoto

Trong những năm gần đây, bác sĩ có nhận thấy sự thay đổi nào trong nhận thức của xã hội nói chung và giới thượng lưu nói riêng về việc điều trị hiếm muộn và IVF? Theo bác sĩ, đâu là những chuyển biến tích cực nhất?

Có chứ, rất nhiều thay đổi.

Ngày xưa, khi mắc phải vô sinh, hiếm muộn hay phải làm IVF, người ta thường giấu giếm. Bởi lẽ, họ sợ dư luận xã hội, sợ bị gièm pha, vì văn hóa người Việt mình hay có suy nghĩ rằng bị bệnh hay vô sinh hiếm muộn là do… cách ăn ở. Do đó, mọi người thường sợ và không dám chia sẻ.

Nhưng hiện nay, IVF phát triển rất mạnh mẽ. Việc làm IVF không còn chỉ dành cho những người bị vô sinh hiếm muộn. Bởi vì phụ nữ ngày nay không chỉ đơn thuần là nội trợ, họ còn có những hoạt động xã hội bên ngoài và chủ động trong mọi việc, kể cả trong việc sinh nở. Do đó, họ nhìn nhận chuyện IVF cởi mở hơn. Thậm chí, có rất nhiều bạn chia sẻ công khai hành trình làm IVF của mình trên mạng xã hội. Điều đó rất hay, bởi vì những người nổi tiếng đã truyền cảm hứng cho các cặp đôi bình thường, giúp họ tự tin hơn, sẵn sàng tìm kiếm sự chia sẻ hoặc sự hỗ trợ của y học.

Hiện nay, chúng ta thấy vai trò của phụ nữ trong xã hội không còn đơn giản như ngày xưa nữa. Những gì đàn ông làm được, người phụ nữ cũng có thể làm được hết. Sự nghiệp của người phụ nữ trong xã hội cũng rất phát triển. Chính vì vậy, họ thường trì hoãn chuyện lập gia đình và sinh con.

Mặc dù có sự phát triển trong xã hội, sự nghiệp và học vấn, nhưng về mặt sinh học, phụ nữ vẫn là phụ nữ. Thiên chức làm mẹ, sinh con có một tuổi sinh học nhất định. Ví dụ, lứa tuổi sinh đẻ chỉ trong một giới hạn thời gian nhất định. Sau 35 tuổi, khả năng sinh sản bắt đầu giảm xuống và nguy cơ sẽ tăng lên. Trên 40 tuổi, gần như hơn 50% sẽ không thể có con được. Chính vì vậy, người ta phải chủ động hơn trong chuyện sinh con để có thể sinh ra những đứa trẻ khỏe mạnh. Hiện nay, khuynh hướng của xã hội hiện đại cho phép chúng ta chủ động ngay cả trong việc sinh nở.

Tatler Asia

Bác sĩ có thông điệp nào muốn gửi gắm đến những người phụ nữ đang trên hành trình tìm kiếm con cái, hay những người đang đối mặt với những thách thức trong việc thực hiện thiên chức làm mẹ?

Hiện nay, chúng ta thấy các chị em phụ nữ rất mạnh mẽ và chủ động trong mọi công việc xã hội. Họ chủ động về tài chính, sự nghiệp và cả việc lập gia đình. Tôi chỉ có một thông điệp gửi đến tất cả các bạn, đó là chúng ta nên chủ động về vấn đề sinh con. Chúng ta có thể cân nhắc đến chuyện trữ trứng hoặc trữ phôi. Đó là một "bảo hiểm sinh học" cho tương lai sản khoa của chúng ta.

Chúng ta nên đến những cơ sở y tế hoặc tìm kiếm sự chia sẻ về vấn đề này. Chia sẻ từ bác sĩ chuyên khoa, hoặc từ những người bạn đồng trang lứa, những người đã đi trước, để chúng ta có thêm kiến thức và chủ động hơn trong vấn đề này. Với thông điệp rằng chị em phụ nữ nên chủ động trong mọi thứ trong cuộc sống, thì cũng nên chủ động trong vấn đề sinh con.

Và trong bối cảnh hiện nay, dù sự phát triển của công nghệ có như thế nào đi nữa, nó cũng không thể thay thế được thiên chức của người phụ nữ, đó là thiên chức sinh con và làm mẹ. Tôi hy vọng trong tương lai, y học sẽ giúp cho nhiều chị em có thể thực hiện được thiên chức đó, ngay cả với những ca rất khó, những trường hợp mà chúng ta tưởng chừng như không thể. Trong tương lai, tôi nghĩ rằng chúng ta có thể giúp được mọi gia đình, mọi chị em hoàn thành được cả nhiệm vụ ngoài xã hội lẫn nhiệm vụ trong gia đình là sinh con và nuôi con.

Sau 25 năm gắn bó với nghề, với tôi, cảm xúc khi một em bé chào đời vẫn vẹn nguyên như ngày đầu.

- Bác sĩ Lê Văn Hiền -

Tatler Asia
Evoto
Above Bác sĩ Lê Văn Hiền
Evoto

Với vai trò là một bác sĩ chuyên khoa IVF và hiếm muộn, bác sĩ Lê Văn Hiền không chỉ giỏi về chuyên môn mà còn có khả năng kết nối và truyền năng lượng tích cực, giúp bệnh nhân an tâm và tin tưởng tuyệt đối. Chính sự nhẹ nhàng, gần gũi và tấm lòng trắc ẩn của Bác sĩ Hiền đã tạo nên những “phép màu”. Mỗi ca bệnh thành công không chỉ là niềm vui của bệnh nhân mà còn là niềm hạnh phúc của chính bác sĩ. Bác sĩ luôn xem bệnh nhân là những người bạn thân thiết, đồng hành cùng họ trên một hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập niềm hy vọng.

Những câu chuyện sau đây là minh chứng rõ nét cho điều đó. Họ là những người phụ nữ nổi tiếng, nhưng khi đến với bác sĩ Hiền, họ cũng như bao người phụ nữ bình thường khác, được lắng nghe và chia sẻ mọi nỗi niềm, từ đó cảm thấy tin tưởng và thoải mái hơn trong suốt quá trình điều trị. Trong hành trình tìm con đầy ý nghĩa của họ, nơi mà sự tận tâm của bác sĩ Hiền đã trở thành điểm tựa vô cùng vững vàng.

“Chúng tôi đã mong chờ điều kỳ diệu này từ rất lâu”

Hành trình chào đón bé Lita là một cột mốc thiêng liêng và tràn đầy cảm xúc với gia đình tôi. Từ những ngày đầu tiên của thai kỳ đến khoảnh khắc ôm con trong vòng tay, tôi đã đi qua đủ đầy những cung bậc cảm xúc – từ hồi hộp, lo lắng đến vỡ oà hạnh phúc.

Tatler Asia

Tôi còn nhớ rõ thời điểm ở tháng thứ năm, khi kết quả siêu âm hình thái cho thấy em bé có một vài bất thường. Đó là khoảng thời gian đầy thử thách, khi niềm vui mong con bỗng nhường chỗ cho những nỗi lo không tên. Nhưng chính sự tận tâm, vững vàng và đầy nhân ái của bác sĩ Lê Văn Hiền đã giúp tôi giữ được niềm tin. Bác sĩ luôn nhấn mạnh rằng: “Tinh thần của người mẹ là yếu tố then chốt suốt thai kỳ.”

Nhờ những lời động viên và sự đồng hành sát sao ấy, tôi đã vững tâm chờ đợi. Và rồi, đến tuần thứ 25–26, sau loạt xét nghiệm chuyên sâu, chúng tôi vỡ oà khi biết em bé hoàn toàn bình thường. Đó là giây phút mà hạnh phúc như trào dâng, tất cả những lo âu trước đó đều tan biến.

Bây giờ, căn nhà nhỏ của chúng tôi luôn đầy ắp tiếng cười. Dù cuộc sống bận rộn hơn, nhưng mỗi ngày đều là một niềm vui mới khi được ở bên con gái yêu. Gia đình tôi sẽ luôn biết ơn bác sĩ Lê Văn Hiền, người đã giúp chúng tôi chạm đến ước mơ giản dị nhưng lớn lao: có con trong vòng tay.

“Bàn tay truyền ấm giữa phòng mổ lạnh”

Hành trình chào đón bé thứ hai của tôi và bạn đời trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết nhờ sự đồng hành tận tâm của bác sĩ Lê Văn Hiền. Trong suốt thai kỳ, anh không chỉ là người thăm khám, lên phác đồ điều trị, mà còn là chỗ dựa tinh thần – với những tin nhắn, cuộc gọi, thậm chí cả lúc nửa đêm. Chỉ là những câu hỏi tưởng như rất nhỏ: “Anh ơi, em ăn cái này được không?”, “Anh ơi, sao em không thấy con đạp?”, nhưng điều khiến tôi an tâm nhất là khi nghe tiếng anh ở đầu dây bên kia: “Anh đây, Đông Anh ơi.” Chỉ cần như vậy thôi là tôi đã thấy mọi lo lắng được xoa dịu.

Tatler Asia

Tôi vẫn nhớ mãi một kỷ niệm thật vui vào ngày sinh mổ. Trước giờ vào phòng sinh, bác sĩ dặn tôi: “Em cứ trang điểm thật xinh đẹp nhé, mình còn trẻ mà.” Thế nhưng ngay sau đó, khi đọc bệnh án, tôi và bạn đời không nhịn được cười khi thấy anh ghi chú: “Sản phụ lớn tuổi.” Những câu chuyện nhỏ nhưng đầy yêu thương ấy đã tạo nên một hành trình sinh nở nhiều cảm xúc.

Khi được đẩy vào phòng mổ, tôi vẫn nghĩ mình đủ vững vàng. Nhưng không khí lạnh toát, ánh đèn chói, tiếng lách cách của dao kéo khiến cả tôi và bạn đời đều toát mồ hôi lạnh. Chính lúc ấy, bác Hiền bước vào, mỉm cười, nắm tay tôi và truyền cho tôi một nguồn năng lượng ấm áp khó tả. Anh nói vài câu vui vẻ, rồi nhẹ nhàng: “Cô mèo con này ra nhanh đi nào,” và ngay lập tức, tiếng khóc “oe oe” của bé vang lên. Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng thiêng liêng, kỳ diệu, như cả thế giới bỗng lặng lại để nhường chỗ cho sự sống mới bắt đầu.

Với tôi và bạn đời, bác sĩ Hiền không chỉ là người đỡ đẻ. Anh là một người anh, một người bạn, một người thầy – người đã đồng hành cùng chúng tôi đi qua hành trình chào đón một mầm sống mới, với tất cả sự tận tâm, thấu cảm và yêu thương.

“Người dự báo khoảnh khắc diệu kỳ”

Được bác sĩ Lê Văn Hiền đồng hành trong thai kỳ là một duyên lành lớn với tôi và gia đình. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là sự tận tâm và chu đáo của bác – không chỉ cung cấp kiến thức chuyên môn mà còn luôn đồng hành về mặt tâm lý, giúp tôi cảm thấy vững vàng hơn trước hành trình làm mẹ. Dù đã gần 5 năm trôi qua, những lời hướng dẫn và sự ấm áp của bác vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Bác đã trở thành một người bạn thân thiết của gia đình, luôn sẵn sàng lắng nghe và giải đáp mọi thắc mắc trong việc nuôi dưỡng bé Tôn sau sinh.

Tatler Asia

Tôi vẫn nhớ một kỷ niệm đáng yêu, hôm đó, sau buổi khám, bác dự đoán tôi có thể sinh vào buổi tối. Nhờ sự chuẩn bị đó, tôi đã kịp về nhà, thậm chí còn đi gội đầu thư giãn trước khi "lâm bồn". Nhờ sự tận tâm và chuyên môn vững vàng của bác sĩ Hiền, ca sinh đã diễn ra nhẹ nhàng và suôn sẻ – một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ trong đời.

Trong xã hội hiện đại, phụ nữ vừa chịu nhiều áp lực bên ngoài, vừa tự đặt kỳ vọng cao lên bản thân. Việc chủ động tìm kiếm sự hỗ trợ y tế để thực hiện thiên chức làm mẹ không chỉ là cần thiết mà còn thể hiện sự hiểu biết và trách nhiệm dài lâu. Với tôi, hành trình làm mẹ bắt đầu từ khi mang thai, nhưng những suy nghĩ, chuẩn bị và hy sinh sẽ kéo dài cả cuộc đời, bởi từ giây phút ấy, ta đã nghĩ cho con trong suốt những năm tháng về sau.

“Nguồn năng lượng tích cực ngay từ khoảnh khắc chào đời”

Cả tôi và em gái đều từng trải qua hành trình sinh con đầy thử thách – cùng sinh non ở tuần 37, cùng mang trong lòng những nỗi lo sợ không thể gọi tên.

Tôi bị dọa sinh từ tuần 32, khi phổi em bé còn chưa hoàn thiện. Chính sự bình tĩnh, vững vàng của bác sĩ Lê Văn Hiền đã giúp tôi yên tâm giữ bé trong bụng thêm 5 tuần quý giá. Với những mũi tiêm kịp thời, những lần theo dõi sát sao, bác đã đồng hành cùng tôi từ giai đoạn nguy hiểm đến khoảnh khắc mẹ tròn con vuông.

Tatler Asia

Trường hợp của em gái tôi cũng không dễ dàng gì. Bé nhà em tôi đột ngột quấn dây rốn ba vòng quanh cổ ở tuần 37 – một tình huống khiến bệnh viện chỉ định sinh mổ. Nhưng sau khi bác Hiền thăm khám kỹ càng, bác tự tin nhận định có thể sinh thường. Và đúng như vậy, bé đã chào đời an toàn, dù mặt mày tím tái vì dây rốn, nhưng sau cùng vẫn khoẻ mạnh trong vòng tay mẹ.

Hai lần sinh – hai hành trình khác nhau nhưng chung một điều: Niềm tin tuyệt đối vào bác sĩ Lê Văn Hiền. Với tôi và em gái, bác không chỉ là một bác sĩ sản khoa giỏi, mà còn là người mang lại sự bình yên bằng chính sự điềm tĩnh, kiến thức vững vàng và cả trái tim đầy yêu thương.

Chúng tôi vẫn hay đùa nhau rằng: “Bé nào được bác Hiền đỡ thì sẽ hiền lành, dễ nuôi”, có lẽ là vì bác đã truyền cho các con một nguồn năng lượng tích cực ngay từ khoảnh khắc chào đời.