Giữa một thời đại xem tuổi thọ như dự án có thể tối ưu bằng dữ liệu, dinh dưỡng và công nghệ, bác sĩ Gladys McGarey đưa người đọc trở lại một câu hỏi căn bản hơn: điều gì khiến những năm tháng được kéo dài thực sự đáng sống?
Ở tuổi 102, nhà đồng sáng lập Hiệp hội Y học toàn diện Hoa Kỳ thường được hỏi về bí quyết trường thọ. Bà có chạy bộ, tập Pilates hay tuân thủ một chế độ ăn đặc biệt? Câu trả lời khá bất ngờ: McGarey không chạy, thỉnh thoảng tập Pilates và rất thích bánh ngọt. Trong sinh nhật lần thứ 95, bà còn xuất hiện từ bên trong một chiếc bánh.
Sau hơn tám mươi năm hành nghề, McGarey đã gặp nhiều bệnh nhân theo đuổi chế độ ăn hoàn hảo đến mức tự khiến mình khổ sở; những người khác quá sợ chết nên dần rút khỏi đời sống. Họ mong bà chỉ ra một thành phần có thể bỏ vào cốc sinh tố để kéo dài cuộc đời thêm vài năm. McGarey thú nhận rằng mình chưa tìm thấy nguyên liệu ấy. Sức khỏe và hạnh phúc, theo bà, bắt đầu từ cách con người nhìn vào chính cuộc đời mình.
Sống một đời xứng đáng, cuốn sách được dành hơn một thế kỉ để thành hình, vì thế đi theo một hướng riêng giữa thị trường sách về tuổi thọ. Thay vì tập trung vào việc giữ cho cơ thể trẻ lâu, cuốn sách hướng đến khả năng “già đi về phía sức khỏe”. Tuổi tác, trong cách nhìn của McGarey, có thể trở thành một quá trình tiếp tục học hỏi, tìm thấy niềm vui và hoàn thành những mục đích còn dang dở.
Đọc thêm: Bill Gates muốn AI chứng minh điều gì?
Già đi về phía sức khỏe
Khái niệm này xuất hiện sớm trong sách và tạo nên trục tư tưởng. Tuổi già thường được kể như một chuỗi mất mát: cơ thể yếu đi, trí nhớ giảm sút, các vai trò xã hội thu hẹp và tương lai dần ngắn lại. McGarey nhìn vào cùng những thay đổi ấy từ một điểm khác. Với bà, sức khỏe nằm trong khả năng tiếp tục tham dự vào đời sống.
Quan niệm ấy được thể hiện rõ qua cách McGarey đón nhận những thay đổi của giấc ngủ khi tuổi cao. McGarey ngủ ít hơn và thường thức giữa đêm. Bà không vội xem những giờ tỉnh giấc là thời gian bị mất. Bà dùng chúng để suy nghĩ về kế hoạch, nhớ lại những người từng đi qua đời mình và hướng tâm trí về điều đem lại niềm vui. Những giấc mơ, theo bà, còn trở nên sống động hơn khi tuổi tác tăng lên. Nghỉ ngơi vì thế là một hoạt động phục hồi sinh lực, giúp cơ thể chuẩn bị phần năng lượng tốt nhất cho ngày hôm sau.
Cách kể này cho thấy chất riêng trong văn phong McGarey. Bà thường bắt đầu bằng một hiện tượng rất nhỏ của cơ thể – một đêm mất ngủ, một cơn đau, một bước chân – rồi mở rộng thành suy tưởng về đời sống. Các khái niệm lớn được neo vào kinh nghiệm cụ thể, khiến giọng văn gần với cuộc trò chuyện của một người cao tuổi minh triết có kết hợp với lời giảng giải của chuyên gia.
“Già đi về phía sức khỏe” cũng đồng nghĩa với việc tiếp tục hình dung tương lai. Ở tuổi 102, McGarey vẫn có một kế hoạch mười năm. Chi tiết ấy quan trọng hơn mọi công thức trường thọ, bởi nó cho thấy bà vẫn xem tương lai là không gian mình có quyền bước vào. Bà còn học mỗi ngày từ sáu người con đã ở tuổi bảy mươi, từ các cháu, mười hai chắt và những thành viên đầu tiên của thế hệ thứ năm trong gia đình.
Đọc thêm: Tatler Vietnam giới thiệu “State Of Balance”: Chương khởi đầu của hành trình Wellness Weekend

Trong hệ thống của McGarey, tuổi thọ vì thế gắn chặt với quan hệ giữa các thế hệ. Sống lâu có ý nghĩa khi con người tiếp tục trao và nhận kinh nghiệm, tình yêu, sự chăm sóc. Các nghiên cứu về tuổi già được bà nhắc đến trong sách cũng hướng về yếu tố ấy: kết nối xã hội, chất lượng của các mối quan hệ và tình bạn giữa nhiều thế hệ đều góp phần tạo nên quá trình lão hóa hạnh phúc, khỏe mạnh.
Từ quan niệm về tuổi già, McGarey dẫn người đọc đến câu hỏi xuyên suốt cuốn sách: điều gì giữ cho sinh lực của một con người còn lưu chuyển?
Tìm lại nguồn sinh lực
Khái niệm giàu sức gợi nhất trong sách là sinh lực. McGarey dùng từ này để chỉ niềm vui, mục đích, sức sáng tạo và cảm giác mình đang làm điều có ý nghĩa. Nguồn sinh lực ấy xuất hiện khi khả năng riêng của một người gặp được nhu cầu của thế giới.
Tác giả kể lại khoảnh khắc đầu tiên bà nhận ra sinh lực của mình. Sinh năm 1920 và lớn lên tại Ấn Độ trong gia đình có cha mẹ là bác sĩ, Gladys từng gặp nhiều khó khăn ở trường vì chứng khó đọc. Trong một trại y tế lưu động, bà giúp mẹ chữa bàn chân nhiễm trùng của một con voi. Khi mang chậu dung dịch sát khuẩn ra khỏi lều, cô bé cảm thấy mình hữu ích và thuộc về một điều lớn hơn những thất bại trong lớp học. Từ đó, bà biết mình muốn trở thành bác sĩ.

Câu chuyện chỉ chiếm vài trang, gần như một lát cắt kí ức, rồi mở ra suy tưởng về mục đích sống. McGarey để người đọc đi qua một cảnh đời, một ca bệnh, một lần tái khám quan sát sự thay đổi, sau đó mới gọi tên điều vừa xảy ra.
Nhờ cách viết ấy, cuốn sách đứng giữa hồi kí và sách suy tưởng. Mỗi phần gồm nhiều chương ngắn, luân phiên giữa đời tác giả và câu chuyện bệnh nhân. Cuối phần là một bài thực hành đơn giản: đi bộ, viết, hình dung, chú ý đến cơ thể hoặc đặt tay lên tim. Cấu trúc có tính dẫn dắt rõ ràng, trong khi giọng kể vẫn nhẹ nhàng và thường xuyên điểm chút hài hước.
Một bệnh nhân tên Lilian có gia đình ổn định, đời sống vật chất đầy đủ và vị trí trong cộng đồng, song vẫn cảm thấy mình không còn lí do để sống. Sau khi bị gãy xương hông và phải nằm viện, bà bắt đầu điều hành một sự kiện gây quỹ ngay từ giường bệnh. Cảm giác mình vẫn có thể đóng góp giúp Lilian nối lại quan hệ với đời sống.

Qua những trường hợp như vậy, McGarey mở rộng định nghĩa về sức khỏe. Có người không mang chẩn đoán nghiêm trọng nhưng đã cạn kiệt sinh lực. Một người khác sống cùng bệnh mạn tính hay giới hạn thể chất mà vẫn gắn bó sâu sắc với gia đình, công việc và thế giới. Sức khỏe, trong cách hiểu của bà, gắn với khả năng tham dự và cảm giác mình còn thuộc về một tổng thể lớn hơn. Bởi vậy, sinh lực trong sách đòi hỏi con người nhận biết điều gì đang nuôi dưỡng mình, điều gì làm mình cạn kiệt và đâu là việc xứng đáng để theo đuổi, chứ không phải những hưng phấn tức thời.
McGarey học y trong Thế chiến II, từng bị nghi ngờ vì muốn nói đến tình yêu và sự chữa lành trong một nền y học tập trung vào việc tiêu diệt bệnh tật. Năm 1978, bà trở thành nữ thành viên sáng lập duy nhất của Hiệp hội Y học toàn diện Hoa Kỳ, sớm quan tâm đến dinh dưỡng, châm cứu và quan hệ hợp tác giữa bác sĩ với bệnh nhân. Cuộc đời bà đi qua hơn một thế kỉ biến động của y học hiện đại, từ vị trí một phụ nữ bị xem là lệch chuẩn đến người được gọi là “Mẹ đẻ của y học toàn diện”.
Giá trị của cuốn sách nằm ở cách nó chuyển câu hỏi từ số năm tồn tại sang mức độ hiện diện trong từng năm tháng. Tìm thấy sinh lực, tiếp tục chuyển động, giữ các mối liên hệ và lựa chọn nơi trao năng lượng đều quy tụ trong hình dung về một tuổi già vẫn còn khả năng phát triển.
Ở tuổi 102, Gladys McGarey chưa xem đời mình là câu chuyện đã hoàn thành. Bà vẫn tin còn những khoảnh khắc đẹp ở phía trước. Có lẽ đó cũng là ý nghĩa sâu nhất của việc “già đi về phía sức khỏe”: còn một điều để yêu, một việc để làm và một tương lai để hướng tới.
ĐỌC NGAY




