Có những giới hạn đi đến tận cùng sức bền của cơ bắp. Có những giới hạn đẩy lùi mọi ý chí tinh thần. Và có một cuộc thi thách thức cả hai giới hạn ấy, được gọi với cái tên IRONMAN. Những người tham gia và hoàn thành cuộc thi, vì thế, cũng được tôn vinh với biệt danh “Người Sắt”
Kể từ khi được chính thức ra đời năm 1978 tại Hawaii, IRONMAN, với ba phần thi bơi, đạp xe và chạy bộ liên tục 140,6 dặm trong thời gian tối đa 17 giờ, đã trở thành ước mơ và mục tiêu lớn nhất của cộng đồng yêu thể thao toàn thế giới. Không phải ngẫu nhiên mà đây được gọi là siêu giải đấu ba môn phối hợp (triathlon) khắc nghiệt nhất hành tinh, bởi nó đòi hỏi sức bền thể chất và sự tập trung cao độ trong thời gian dài trên các địa hình đa dạng trong một khoảng thời gian rất giới hạn.
Tại Việt Nam, vào tháng 5 năm 2026, một cột mốc lịch sử được ghi nhận trong làng thể thao ba môn phối hợp khi lần đầu tiên, một giải IRONMAN và IRONMAN 70.3 được đồng thời tổ chức, và có hơn 5,000 người đến từ hơn 90 quốc gia tham gia vào lễ hội thể thao đa môn kéo dài suốt nhiều ngày. Có thể nói, đây là một bước tiến vượt bậc khi chỉ 10 năm trước, triathlon gần như là một khái niệm xa lạ, với một vài giải đấu quy tụ vài chục người Việt Nam tham gia.
Xem thêm: Lời khuyên về giới từ nữ runner Việt đầu tiên chinh phục giải chạy marathon Bắc Cực
Để làm được điều đó, phải kể đến sự đóng góp không thể thiếu của Trịnh Bằng, nhà đồng sáng lập kiêm Chủ tịch Sunrise Events Vietnam (SEV), người đầu tiên đưa thương hiệu IRONMAN đến Việt Nam từ năm 2015; và Lê Hồng Minh, nhà sáng lập & Chủ tịch VNG Group.

Above Lê Hồng Minh và Trịnh Bằng trong cuộc trò chuyện Tatler Sports Dialogue: The Future of Sports. Ảnh: Lê Lai
Tôi được biết anh Trịnh Bằng từng tham gia một số giải triathlon sơ khai cách đây hàng chục năm khi mới về Việt Nam. Nếu so với quy mô của những giải đấu IRONMAN 70.3 và IRONMAN sau này do SEV tổ chức, đặc biệt là giải đấu IRONMAN vừa rồi tại Đà Nẵng với hàng ngàn vận động viên tham gia, anh có cảm nhận thế nào?
Trịnh Bằng: Cách đây 18 năm, hệ sinh thái thể thao tại Việt Nam vẫn còn rất non trẻ. Tôi tham gia một vài giải đấu có thể xem là tiền thân của IRONMAN tại Việt Nam, với quy mô chỉ khoảng vài chục người. Đến năm 2015, tôi có cơ hội đưa thương hiệu IRONMAN về Việt Nam, dù khi đó mới là IRONMAN 70.3. Ở mùa giải 70.3 đầu tiên, chúng tôi chỉ có khoảng 54 vận động viên Việt Nam tham dự. Và từ đó, mọi thứ dần phát triển thành câu chuyện của ngày hôm nay.
Tôi biết đến ba môn phối hợp lần đầu khi sống ở Thái Lan, và sau đó có cơ hội gắn bó sâu sắc hơn với môn thể thao này trong quãng thời gian ở Mỹ – nơi hệ sinh thái các giải đấu cùng cộng đồng triathlon đã phát triển rất hoàn thiện. Khi trở lại Việt Nam, tôi nhận ra gần như chưa có nền tảng nào như vậy tồn tại. Chính sự khác biệt ấy khiến tôi hào hứng nhất: cơ hội được chung tay xây dựng một điều gì đó từ những viên gạch đầu tiên.

Above Trịnh Bằng tham gia giải chạy 2019 TECHCOMBANK IRONMAN 70.3 Asia-Pacific Championship (Đà Nẵng). Ảnh: NVCC
Được biết, trong giải đấu IRONMAN toàn phần vừa qua, anh Lê Hồng Minh cũng tham gia với tư cách vận động viên. Từ việc chỉ tập gym hay các bài chạy ngắn đến một thử thách sức bền lớn như IRONMAN là một hành trình không hề dễ dàng. Anh có bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm được điều này không?
Lê Hồng Minh: Tôi nghĩ, cuộc sống có rất nhiều điều mà ban đầu chúng ta không hề nghĩ mình sẽ làm, nhưng rồi cuối cùng lại làm được. Xuất phát điểm của tôi khá khác với anh Bằng. Tôi là một người khá “mọt sách” và từ nhỏ đã không có nền tảng thể thao. Suốt những năm tháng tuổi đôi mươi cho đến khi thành lập VNG ở năm 26 tuổi, tôi đều tập trung làm việc với cường độ rất cao. Đến năm 30 tuổi, tôi gặp cùng lúc hai vấn đề về sức khỏe: cột sống và dạ dày. Bác sĩ nói có thể giúp cải thiện tình trạng hiện tại, nhưng không thể đảm bảo sức khỏe lâu dài nếu tôi không thay đổi lối sống.
Đó thực sự là một bước ngoặt lớn. Tôi bắt đầu nghiêm túc với thể thao, và chỉ thực sự chạy bộ khi đã 36 tuổi – điều mà tôi rất ghét vì nó khá “chán” so với việc nâng tạ trong phòng tập. Nhưng rồi, tôi cùng người bạn thân là Al Morgan quyết định tham gia một trong những giải bán marathon đầu tiên ở Việt Nam vào khoảng năm 2013. Mọi thứ đến tuần tự từ đó. Sau này, tôi bắt tay anh Bằng để tài trợ cho giải IRONMAN 70.3 đầu tiên tại Việt Nam. Nhưng điều kiện mà anh ấy đưa ra là tôi phải trực tiếp tham gia thi đấu.

Above Lê Hồng Minh tham gia giải chạy IRONMAN. Ảnh: NVCC

Above Lê Hồng Minh tham gia giải chạy IRONMAN. Ảnh: NVCC
Vậy là trên thực tế, chính anh Bằng đã thuyết phục anh Minh tham gia IRONMAN?
Trịnh Bằng: Lúc đó, chúng tôi đi tìm nhà tài trợ để biến ý tưởng này thành hiện thực. Mang một mô hình hoàn toàn mới vào một nước là điều không dễ dàng, nhất là khi rất nhiều người còn chưa tin rằng nó có thể thành công, thậm chí còn không biết nó là gì.
Tôi vẫn nhớ rất rõ một buổi sáng tháng 11 năm 2014, khi tình cờ gặp anh Minh ở khách sạn. Anh hỏi tôi đã tìm được nhà tài trợ chưa. Tôi đáp rằng rồi, và nhà tài trợ ấy chính là anh. Anh ngạc nhiên nhìn tôi, rồi cười nói: “Tôi là bạn của anh, tôi có công ty mà. Anh cần bao nhiêu?” Đến lượt tôi sững người. Tôi chần chừ vài giây trước khi đưa ra một con số. Chúng tôi bắt tay ngay lúc đó, nhưng tôi cũng đưa ra điều kiện: anh phải tham gia thi đấu cùng tôi.
Và anh đồng ý.

Above Lê Hồng Minh, Trịnh Bằng tại vạch đích BIM Group IRONMAN 70.3 Phu Quoc cùng huyền thoại triathlon quốc tế Mark Allen, giữ kỷ lục 6 lần vô địch giải IRONMAN World Championship tại Kona, Hawaii. Ảnh: NVCC
Vậy có thể nói, hai anh không chỉ là đơn vị tổ chức, nhà tài trợ, mà còn chính là những người trực tiếp tham gia vào cuộc đua. Hai anh có thể chia sẻ thêm về trải nghiệm độc đáo này không?
Lê Hồng Minh: Trước khi tham gia lần này, tôi từng hoàn thành một giải IRONMAN tại Kona (Hawaii) và giải có cự ly tương đương IRONMAN tại Challenge Roth (Đức) và cùng anh Bằng trước đó, như hai món quà sinh nhật mà anh dành cho tôi ở tuổi 40 và 45. Đó là hai ngày dài vô cùng tận, với 3,8km bơi, 180km đạp xe và 42,2km chạy liên tục, không có khoảng nghỉ. Bên cạnh đó còn phải chống chọi với địa hình, thời tiết và tính toán nạp đủ nước và dinh dưỡng để duy trì thể lực.
Vì thế, cách đây 3 năm, chúng tôi bắt đầu nói về việc liệu có thể đưa IRONMAN toàn phần đến Việt Nam hay không. Chúng tôi đã làm mọi thứ để đảm bảo tạo nên một sự kiện thật sự xuất sắc, vừa giới thiệu Việt Nam đến cộng đồng vận động viên quốc tế, vừa mang lại một trải nghiệm tuyệt vời cho tất cả mọi người có mặt trên đường đua hôm đó.
Above Lê Hồng Minh (hàng trên, thứ hai từ bên trái) tham gia giải chạy IRONMAN. Ảnh: NVCC
Trịnh Bằng: Tôi gắn bó với triathlon từ năm 1997, và nó đã làm thay đổi con người tôi. Vì thế, tôi luôn trăn trở suy nghĩ làm sao để nhiều người hơn có thể trải nghiệm thay đổi này. Nói theo cách nào đó, việc thuyết phục anh Minh tham gia IRONMAN là một quyết định có chủ đích. Anh là người điều hành doanh nghiệp, có sức ảnh hưởng lớn đến những người xung quanh. Và sau một thập kỷ, anh đã hoàn toàn cho thấy được điều ấy. Triathlon đã thay đổi anh, và thay đổi cả tổ chức của anh. Ngày trước, gần như anh là người duy nhất đứng ở vạch xuất phát. Còn năm nay, đã có 14 vận động viên của VNG đứng ở vạch xuất phát cự ly IRONMAN toàn phần, cùng rất nhiều người khác tham gia ở cự ly IRONMAN 70.3.
Hiện nay, năng lực của các vận động viên Việt Nam đã đủ để tranh những suất tham dự giải vô địch thế giới, điều hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng trước đây.
Trở lại thời điểm năm 2015, nếu hỏi bất kỳ ai về việc chạy marathon hay tham gia IRONMAN, có lẽ hầu hết đều trả lời là họ không làm được. Thế nhưng sau nhiều năm kiên trì theo đuổi, đến nay chúng ta đã có vô số giải marathon được tổ chức hàng năm, cùng giải đấu IRONMAN toàn phần đầu tiên. Quan sát, làm việc và thi đấu cùng cộng đồng này trong suốt 11 năm qua, hai anh nhận thấy đâu là thay đổi rõ rệt nhất?
Trịnh Bằng: Khi chúng tôi mới bắt đầu vào năm 2015, gần như không có hạ tầng hay hệ sinh thái nào dành cho IRONMAN cả. Người tham gia không thể mua dinh dưỡng thể thao, xe đạp, cũng không có cửa hàng chuyên dụng. Nhưng bằng cách nào đó, giờ đây, chúng ta đã có một hệ sinh thái khỏe mạnh và sôi động hơn rất nhiều, đủ khả năng hỗ trợ cho sự phát triển và cho phép chúng ta nghĩ đến những mục tiêu lớn hơn.
Để hình dung về giá trị kinh tế của IRONMAN, ta chỉ cần đến sự kiện IRONMAN ở Đà Nẵng thôi là sẽ thấy: ở khu vực giữ xe, lượng xe đạp có tổng giá trị gần 15 triệu USD, mà đến 40% trong số đó thuộc về người Việt Nam.
Điều này cũng phản ánh rất rõ sự phát triển của Việt Nam trong suốt một thập kỷ qua. Chúng ta thường nói về tăng trưởng GDP và những con số kinh tế vĩ mô. Nhưng khi nhìn từ thực tế đời sống, một sự kiện như thế này là lăng kính rất thú vị để quan sát sự phát triển của đất nước.
Above Lê Hồng Minh tại vạch đích VNG IRONMAN ở Việt Nam năm 2026. Ảnh: NVCC.

Above Trịnh Bằng tại vạch đích IRONMAN World Championship tại Kona năm 2025. Ảnh: NVCC
Để đưa từ IRONMAN 70.3 lên IRONMAN toàn phần không đơn thuần là câu chuyện nâng cự ly thi đấu lên gấp đôi, mà còn về cam kết đưa đơn vị tổ chức, nhà tài trợ và vận động viên tham dự lên chuẩn quốc tế. Vì sao các anh nghĩ rằng đây là thời điểm thích hợp, và các anh đã làm được điều đó như thế nào?
Trịnh Bằng: Sau hơn 10 năm qua, một trong những điều khiến tôi tự hào nhất khi nghĩ về IRONMAN tại Việt Nam là cách chính đơn vị nắm giữ bản quyền IRONMAN thay đổi cách nhìn nhận về những gì đã diễn ra tại Việt Nam.
Ở những ngày đầu, tiềm năng của Việt Nam như một điểm đến dành cho ba môn phối hợp và du lịch thể thao vẫn còn là một dấu chấm hỏi. Nhưng ngày nay, IRONMAN nhìn thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Họ ngày càng tin rằng những gì đang được kiến tạo tại đây có thể sẽ trở thành một phần trong tương lai của thể thao sức bền toàn cầu.
Tôi vẫn nhớ như in những nỗ lực không ngừng để giành quyền đăng cai Giải vô địch IRONMAN Khu vực Châu Á – Thái Bình Dương vào năm 2019. Nhiều người chỉ nhìn thấy cuộc đua diễn ra trong vài ngày, nhưng ít ai biết rằng, phía sau đó là cả một quá trình dài. Mỗi năm, IRONMAN đều cử đại diện đến đánh giá sự kiện, rà soát quy trình vận hành và xem xét những bước tiến mà chúng tôi đã đạt được.
Giờ đây, sau khi chứng kiến những gì diễn ra tại Đà Nẵng, những vị lãnh đạo cấp cao của họ đang thảo luận cùng chúng tôi về việc tổ chức các giải đấu liên quan đến hệ thống Pro Series, thậm chí là đăng cai Giải Vô địch Thế giới IRONMAN. Họ muốn đưa các vận động viên chuyên nghiệp quay trở lại và tiếp tục nâng tầm vị thế của Việt Nam trên bản đồ thể thao quốc tế. Điều đó thậm chí còn chưa từng xuất hiện trong bất kỳ cuộc trò chuyện nào trước đây.
Về phía các vận động viên quốc tế tham gia IRONMAN, họ so sánh trải nghiệm với những sự kiện khác trong khu vực và hào hứng cho biết họ yêu cơ sở hạ tầng, sự hiếu khách và nền ẩm thực của Việt Nam. Họ yêu việc những người tổ chức cũng chính là những người đam mê thể thao, và thực sự có mặt trên đường đua chứ không chỉ đứng bên ngoài điều hành. Được nghe những điều đó thực sự là một cảm giác rất đặc biệt.

Above Lê Hồng Minh, nhà sáng lập & Chủ tịch VNG Group. Ảnh: Lê Lai
Điều mà chúng tôi làm được trong suốt một thập kỷ qua là giành được quyền để mơ những giấc mơ lớn hơn.
Mục tiêu tổ chức một cuộc thi IRONMAN toàn phần đầu tiên tại Việt Nam cuối cùng đã thực hiện được, vậy mục tiêu sắp tới của các anh dành cho bộ môn ba môn phối hợp cũng như các bộ môn thể thao sức bền nói chung là gì?
Lê Hồng Minh: Ở kỳ IRONMAN đầu tiên vào năm 2015, chỉ có 54 vận động viên Việt Nam tham gia. Còn năm nay, 1,755 người Việt góp mặt ở các cự ly IRONMAN, cự ly SUNRISE SPRINT và cự ly IRONKIDS. Và nếu nhìn nhận trong hơn 10 năm qua, tôi nghĩ chắc chắn đã có ít nhất 10,000 người Việt từng thử sức với IRONMAN. Và 10,000 người đó lại tác động đến khoảng 100,000 người xung quanh họ.
Cũng trong thời gian đó, có khoảng 100,000 người tham gia các giải chạy bộ, mà chúng tôi thường nói rằng cứ một người tham gia giải chạy thì sẽ có khoảng 10 người khác đang chạy bộ theo cách riêng của họ. Nhân lên, ta sẽ có khoảng một triệu người chạy bộ. Vì vậy, giờ đây chúng tôi đang hướng đến một mục tiêu lớn hơn. Có lẽ là 10 triệu người trong vòng 10 năm tới, tương đương cứ 10 người Việt Nam thì có 1 người chạy bộ.
Chúng tôi đã thảo luận rất nhiều về những cách thức khác nhau để đạt được điều này. Và điều mà chúng tôi làm được trong suốt một thập kỷ qua là giành được quyền để mơ những giấc mơ lớn hơn.

Above Trịnh Bằng, nhà đồng sáng lập kiêm Chủ tịch Sunrise Events Vietnam. Ảnh: Lê Lai
Câu hỏi lúc này không còn là chúng ta có thể lớn đến mức nào nữa, mà điều quan trọng hơn nhiều là làm sao để cộng đồng thực sự tham gia vào đó, và nó có ý nghĩa gì đối với việc giúp Việt Nam xuất hiện theo một diện mạo hoàn toàn khác trong mắt thế giới?
Vậy theo các anh, chúng ta nên làm gì để đón đầu làn sóng thể thao khổng lồ ấy, đặc biệt là tiềm năng của ba môn phối hợp trong tương lai?
Trịnh Bằng: Theo quan điểm của tôi, Việt Nam hiện vẫn đang trong giai đoạn xây dựng và phát triển, do đó khi nghĩ về thiết kế đô thị và mọi thứ đang được hình thành, từ hạ tầng đến không gian công cộng, chúng ta hoàn toàn có thể tái thiết kế và tái định vị vai trò của Việt Nam như một quốc gia dẫn đầu về thể thao, một hình mẫu về y tế dự phòng, từ đó thay đổi căn bản cách chúng ta đang sống.
Hiện nay, năng lực của các vận động viên Việt Nam đã đủ để tranh những suất tham dự giải vô địch thế giới, điều hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng trước đây. Từ đó, ta bắt đầu nảy sinh những câu hỏi: làm thế nào để đưa những sáng kiến như IRONKIDS tiến xa hơn? Làm thế nào để thay đổi thực tế rằng hiện nay khoảng 80% trẻ em Việt Nam không vận động đủ mức cần thiết? Trên cương vị là cha của 4 đứa trẻ, điều khiến tôi cảm thấy hứng thú nhất không chỉ là việc chứng kiến các vận động viên ưu tú thi đấu, mà còn được thấy những đứa trẻ lớn lên ở một nơi mà vận động là một phần của cuộc sống hàng ngày.
Như chúng ta vẫn nói, những con người khỏe mạnh sẽ tạo nên một quốc gia mạnh mẽ. Tác động của sức khỏe tạo ra hiệu ứng lan tỏa đến hệ thống y tế, đến xã hội, thậm chí đến cả nền kinh tế. Những con người khỏe mạnh sẽ làm việc hiệu quả hơn. Điều đó đúng với doanh nghiệp, tổ chức và cả đất nước.
Và khi nhìn vào hệ sinh thái hay cộng đồng đang hình thành, tôi cảm thấy chúng ta đã gần đến được cột mốc đó rồi. Đơn cử là các giải chạy bộ ngày nay. SEV giờ đây đang tổ chức những giải marathon lớn nhất cả nước với quy mô hướng tới 25.000 người tham gia. Câu hỏi lúc này không còn là chúng ta có thể lớn đến mức nào nữa, mà điều quan trọng hơn nhiều là làm sao để cộng đồng thực sự tham gia vào đó, và nó có ý nghĩa gì đối với việc giúp Việt Nam xuất hiện theo một diện mạo hoàn toàn khác trong mắt thế giới?

Above Trịnh Bằng, nhà đồng sáng lập kiêm Chủ tịch Sunrise Events Vietnam. Ảnh: Lê Lai
Những con người khỏe mạnh sẽ tạo nên một quốc gia mạnh mẽ. Tác động của sức khỏe tạo ra hiệu ứng lan tỏa đến hệ thống y tế, đến xã hội, thậm chí đến cả nền kinh tế.
Lê Hồng Minh: Tôi là dân công nghệ, vì vậy tôi luôn có xu hướng suy nghĩ theo kiểu các lớp nền tảng, giống như một hệ thống công nghệ nhiều tầng. Rõ ràng, lớp nền đầu tiên phải là cơ sở hạ tầng như cung đường chạy bộ hay làn đường dành cho xe đạp. Hiện tại, chính quyền cũng đang thảo luận việc xây dựng các làn đường, hồ bơi, công viên và nhiều không gian xanh hơn cho thành phố, cho thấy mức độ quan tâm lớn hơn từ chính phủ. Nhưng không chỉ riêng chính phủ, tôi hy vọng cả các tổ chức, doanh nghiệp cũng sẽ đầu tư nghiêm túc vào những hạ tầng đó.
Trên lớp nền đó là thứ chúng tôi gọi là hệ sinh thái, như anh Bằng vừa nhắc đến. Chúng ta cần nhiều đơn vị như SEV hơn, nhiều tổ chức như VNG hơn, nhiều bên cùng tham gia và đóng góp vào hệ sinh thái này hơn.
Trên cùng là những ứng dụng cụ thể của hệ sinh thái này. Đó là các sự kiện IRONMAN, các giải chạy, các câu lạc bộ, và những hoạt động thể thao khác. Mục tiêu của lớp này là hướng đến 10 triệu người khỏe mạnh và năng động trong tương lai.
Hiện tại, tôi đang đóng thêm một vai trò khác - Chủ tịch của Liên đoàn Ba môn phối hợp Việt Nam (Vietnam Triathlon Federation – VTF). Hiện tại, ba môn phối hợp đang được xem là một môn thể thao nghiêm túc được thi đấu tại Olympic, và thách thức của VTF hiện nay là bộ môn này vẫn chưa nhận được sự hỗ trợ xứng đáng, từ góc độ của cả tổ chức, doanh nghiệp và chính phủ.
Rõ ràng mục tiêu ở đây là chúng ta cần có càng nhiều người tham gia vận động càng tốt, vì đó chính là nền tảng để tạo dựng một xã hội khỏe mạnh và thịnh vượng. Vậy nếu gặp một người chưa từng quen với việc vận động nhưng muốn cải thiện sức khỏe của mình, thậm chí là tham gia IRONMAN, hai anh sẽ muốn nói điều gì với họ?
Trịnh Bằng: Điều quan trọng nhất là mọi người cần bắt đầu hành trình của mình. Không phải ai cũng cần phải lao thẳng vào IRONMAN ngay từ đầu. Không phải ai cũng làm được như anh Minh. Ngay cả với bản thân tôi cũng phải mất đến 9 năm kể từ cuộc thi triathlon đầu tiên mới hoàn thành được một kỳ IRONMAN 70.3. Và thêm vài năm nữa tôi mới chinh phục được IRONMAN toàn phần. Trên thực tế, bạn chỉ cần bắt đầu. Chỉ cần xỏ giày vào, chạy vài kilomet, tham gia một sự kiện, bắt đầu tập luyện và cảm nhận cơ thể khỏe hơn từng ngày. Tôi có những người bạn cả chục năm nay chỉ tham gia các nội dung tiếp sức, nhưng rất tận hưởng, và tôi cũng rất thích điều đó. Điều quan trọng hơn cả là được hiện diện và gắn kết với cộng đồng.
Tôi đã chứng kiến những đứa trẻ đi từ cự ly SUNRISE SPRINT, đến hạng mục tiếp sức (relay), rồi tiếp tục phát triển theo thời gian. Vì vậy, điều quan trọng là phải tham gia vào hành trình ấy. Đó mới là điều thực sự có ý nghĩa. Điều chúng tôi đang cố gắng làm là thiết kế và xây dựng những sân chơi bền vững để hỗ trợ mọi người, đồng thời giúp các cơ quan quản lý nhận ra giá trị của những gì chúng ta đang tạo ra, từ đó nhìn nhận rõ hơn ý nghĩa của việc đầu tư vào hạ tầng. Không chỉ là hạ tầng vật chất, mà còn là hạ tầng cho y tế dự phòng.
Lê Hồng Minh: Đây cũng là điều tôi thường chia sẻ, đó là khi nói về sức bền, có hai yếu tố quan trọng. Thứ nhất là hệ thống. Nói cách khác, bạn cần tập luyện một cách đều đặn, kiên trì duy trì mỗi ngày, để khi ngày thi đấu đến, bạn đã sẵn sàng.
Và thứ hai, bạn vẫn cần một mục tiêu. Bạn cần có một giải đấu để hướng tới. Bạn cần có một cột mốc thời gian mà mình muốn chinh phục. Bạn muốn liên tục vượt qua thành tích tốt nhất của chính mình. Dù là chuyện thức dậy vào sáng sớm để có động lực tập luyện, hay có một người mà ta phải chịu trách nhiệm trước họ như huấn luyện viên hay bất kỳ ai khác, điều quan trọng là ta không đi hành trình đó một mình.

Above Lê Hồng Minh, nhà sáng lập & Chủ tịch VNG Group. Ảnh: Lê Lai
Tôi chưa từng gặp một vận động viên giỏi nào mà lại không phải là một người tử tế.
Vì vậy, đó là sự kết hợp giữa một hệ thống và một mục tiêu. Nếu thiếu một trong hai, bạn sẽ rất khó để thành công. Vì thế, tôi thường nói với bạn bè và đội ngũ của mình là hãy đăng ký giải đi, bởi khi đã có một giải đấu, bạn có một hạn chót rõ ràng. Nhưng điều cốt lõi vẫn luôn là phải có bước bắt đầu.
Với tôi, thể thao là điều rất tuyệt vời, vì nó giúp con người neo cuộc sống của mình vào một điều lành mạnh, không chỉ cho cơ thể mà quan trọng hơn là cho cả tinh thần và tâm hồn. Điều tích cực là những giá trị ấy sẽ lan tỏa sang mọi khía cạnh khác của cuộc sống. Tôi chưa từng gặp một vận động viên giỏi nào mà lại không phải là một người tử tế.
Cảm ơn hai anh vì những chia sẻ rất chân thành này!
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng Sáu 2026
CREDITS:
Starring: Le Hong Minh, Trinh Bang
Editor-in-Chief: Nikita Chu
Art Director: Andy Trần
Managing Editor: Hai Yen Ho
Photographer: Lê Lai
Producer: Joanne Dao
Videographer: GONU, Vy Lê
Set Designer: Minh Đo
Designer: Chau Duong, Dinh Gia Kiet
Social: Pham Gia Khanh, Minh Nhi
Set Design Assistant: Minh Nhật, Quốc Việt
Furniture: District Eight
ĐỌC NGAY
World Cup 2026: “Sân cỏ” sôi động của âm nhạc
Bí quyết tái tạo năng lượng của tay vợt huyền thoại Novak Djokovic




