Từ vai diễn đầu tiên trong “Trường học bá vương” đến sự bứt phá tại Anh Trai “Say Hi”, Wean Le – một nghệ sĩ Gen Z đa năng, dần khẳng định cá tính nghệ thuật riêng với màu sắc âm nhạc hiện đại và phong cách thời trang độc đáo.
Đằng sau hình ảnh có phần nổi loạn là một nghệ sĩ ngày càng điềm tĩnh, chọn “bước chậm” để lắng nghe và thấu hiểu cảm xúc của chính mình. Wean tin rằng, chính là sự hồn nhiên và chân thật trong sáng tạo, làm nhạc bằng con tim vô tư, là “chất sống” bền vững nuôi dưỡng dòng chảy sáng tạo, giúp mình giữ được bản sắc riêng giữa dòng chảy thị trường âm nhạc Việt phát triển nhanh và nhiều biến động.
Đọc thêm: Dolce & Gabbana và Wean mở góc nhìn mới về nam tính hiện đại
Với anh, Wean Le hôm nay khác gì so với chàng rapper underground những ngày đầu bước vào âm nhạc?
Sự khác biệt lớn nhất của Wean hiện tại so với những ngày đầu bước chân vào âm nhạc chính là sự điềm tĩnh. Tôi thích được bước chậm một chút, lùi về phía sau để nhìn rõ hơn về con đường phía trước, đặc biệt là việc hiểu rõ cảm xúc của bản thân. Gần đây, tôi có thói quen lắng nghe và nhận diện cảm xúc của mình vào những lúc trò chuyện hay suy nghĩ, hành động. Bản thân tôi luôn luôn muốn biết điều đó đến từ đâu, phải chăng nó xuất phát từ sâu thẳm bên trong con người của một chàng trai tên Wean.
Tôi luôn nhớ hình ảnh một cậu nhóc chập chững bước vào nghề, thích đâm đầu chạy để tìm một điều gì đó cho chính mình. Nhưng, thời điểm đó tôi như lạc vào một nơi đầy sương mù, không biết phải đi thế nào hay làm gì để tiếp tục con đường này.

Công chúng thường nhìn thấy ở Wean Le một hình ảnh vừa nổi loạn, vừa điềm tĩnh. Anh nghĩ đâu là phần thật nhất của mình trong thế giới giải trí nhiều lớp vỏ bọc?
Tất cả những điều tôi chia sẻ hay cho mọi người thấy đều xuất phát từ trái tim, những thứ thật nhất của Wean, một nghệ sĩ lựa chọn sống với cảm xúc của mình. Nhưng đôi lúc tôi cũng phải biết cách kiểm soát cảm xúc đó. Ở thời điểm hiện tại, cách giúp tôi “neo” bản thân mình lại sau những chuyện đi qua đó chính là phải luôn thật lòng với chính mình, thật lòng với khán giả, thật lòng với tất cả điều đang làm và thật lòng với cảm xúc cá nhân.
Có khi nào anh từng hoài nghi con đường mình chọn, nhất là trong giai đoạn phải điều chỉnh âm nhạc để tiếp cận nhiều khán giả hơn?
Từ trước đến giờ, tôi chưa từng hoài nghi về những thứ mình làm. Tôi cảm thấy may mắn vì bản thân biết sẽ làm gì hay muốn điều gì trên con đường phát triển sự nghiệp. Đôi lúc, tôi nghĩ rằng nếu như không làm nghệ sĩ, không đến với âm nhạc thì thật sự tôi không biết mình sẽ phải làm gì. Chính từ sự không hoài nghi, tôi luôn đặt mục tiêu cho chính mình để có thể phát triển mỗi ngày.
Đọc thêm: Nguyễn Minh Đức, Nhà sáng lập và Giám đốc sáng tạo Duc Studio: Người kể chuyện bằng dị


Làm thế nào để Wean Le giữ được bản sắc cá nhân giữa kỳ vọng ngày càng lớn từ công chúng và thị trường?
Câu hỏi này tôi nghĩ bất cứ nghệ sĩ nào cũng đều phải trải qua khoảng thời gian để tìm câu trả lời cho chính con đường mình chọn. Với tôi, khán giả biết đến nghệ sĩ Wean từ những điều chân thành nhất, từ sự hồn nhiên hay xuất phát từ âm nhạc của tôi. Khán giả biết Wean bây giờ hay Wean của thời điểm ban đầu đều là cùng một người nghệ sĩ đam mê âm nhạc. Cho đến sau này, điều đó sẽ mãi luôn là kim chỉ nam trên con đường làm nghề. Khi mục đích của chúng ta sau này đến với âm nhạc khác đi, không còn muốn làm nhạc và cống hiến cho âm nhạc nữa thì lúc đó chúng ta sẽ đi sai hướng và mất đi sự yêu thương của khán giả. Đã đôi lần, tôi lạc lối trong sự tìm kiếm âm nhạc cho chính mình bằng việc phải vừa cân bằng thị hiếu của khán giả và sở thích cá nhân.

“Anh Trai Say Hi” đã mang anh gần hơn với phần đông khán giả đại chúng. Sau thành công ấy, anh có cảm thấy mình đang đứng ở một vị trí khác trong ngành công nghiệp giải trí Việt?
Tôi không thường giới hạn mình vào một vị trí, nhưng để nói về thay đổi rõ nhất từ dấu mốc này, đó sẽ là trách nhiệm của tôi với khán giả và người hâm mộ. Trách nhiệm phải mang đến những sản phẩm âm nhạc đến mọi người khi họ đã trao cho tôi cơ quý giá này.

Tất cả nghệ sĩ trẻ, không riêng Wean Le đều mang áp lực ra sản phẩm liên tục, trending và phải lan tỏa để “giữ chân” khán giả. Dòng chảy xiết ấy khiến mục đích ban đầu của tôi đến với âm nhạc ít nhiều thay đổi và sau cùng, tôi đã quyết bước trên dòng chảy để giữ chất riêng. Tôi ý thức rằng bản thân phải ra mắt những sản phẩm âm nhạc xuất phát từ con người, tình cảm và cảm xúc bên trong của chính mình. Âm nhạc với tôi không đến từ stress mà phải từ sự vô tư, không toan tính.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 04/2026
ĐỌC NGAY
Sức hút từ The Devil Wears Prada 2: Các thương hiệu “mua vé” vào văn hóa đại chúng như thế nào?
Cùng Uniqlo “đem hòa bình đến thế giới” qua BST Peace for All
Ngành hàng xa xỉ đồng loạt tái cấu trúc: Khi quy mô không còn là thước đo duy nhất của tăng trưởng
Credits
Photography: Đặng Hoàng Anh Nhựt




