Trong bối cảnh thế giới đang trải qua các bất ổn kinh tế-chính trị, khủng hoảng niềm tin và cảm giác lo lắng về tương lai, kỳ Oscar lần thứ 98 (2026) không còn là nơi tôn vinh những câu chuyện dễ chịu hay kết thúc trọn vẹn. Các phim thắng giải năm nay phản ánh rõ rệt tâm trạng chung của thời đại: Sự bất định, mất kiểm soát và nhu cầu tìm kiếm ý nghĩa trong một thực tại ngày càng phức tạp.
Cuốn vào guồng máy
Oscar 2026 khép lại mà không có nhiều bất ngờ. One Battle After Another (Trận chiến sau trận chiến) thống trị như dự đoán, mang về 5 tượng vàng trong 13 đề cử trong đó có Phim hay nhất và Đạo diễn xuất sắc nhất. Bộ phim hài đen mang màu sắc châm biếm chính trị này kể về một cựu thành viên cách mạng (Leonardo DiCaprio) buộc phải chạy trốn và bảo vệ con gái khỏi các thế lực cực đoan nguy hiểm, giữa một thế giới đầy rẫy âm mưu và những ngẫu nhiên trớ trêu. Chiến thắng này đánh dấu sự trở lại của các câu chuyện chính trị mang tính hệ thống, sau nhiều năm Oscar nghiêng về các vấn đề xã hội như xung đột sắc tộc hay giới tính.

Chiến thắng của One Battle After Another mang đến cảm giác an toàn nhất trong số các đề cử, khó gây tranh cãi. Bộ phim là sự kết hợp hài hòa giữa chất hành động giải trí, nhờ đó thu về cho hãng phim riêng Ghoulardi của đạo diễn Paul Thomas Anderson con số không tệ 209 triệu đô la toàn cầu, và các dấu ấn phong cách mê hoặc của ông: Những cú máy dài uyển chuyển, nhịp phim như một bản nhạc giàu tiết tấu và lối kể đa tuyến nơi các nhân vật ấn tượng va đập và soi chiếu lẫn nhau, từ đó bật ra các ẩn ý. Không thể không nhắc đến màn trình diễn giàu năng lượng tuyệt vời của Leonardo DiCaprio, Teyana Taylor và đặc biệt là Sean Penn – người được tưởng thưởng xứng đáng với tượng vàng Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất.
One Battle After Another gây ấn tượng nhờ lựa chọn góc nhìn độc đáo. Không chỉ khắc họa chiến tranh hay cách mạng, bộ phim đào sâu vào số phận các cá nhân khi bị cuốn vào những guồng máy lớn hơn mình. Nơi những lý tưởng cao đẹp ban đầu bị thực tế bào mòn, các lựa chọn đạo đức trở nên mơ hồ trước nhu cầu sinh tồn, và các khát vọng cá nhân bị thao túng, biến thành công cụ và bị vứt bỏ không thương tiếc sau khi bị vắt kiệt. Khó nói rằng bộ phim xuất sắc hơn các tác phẩm nổi bật trước đó của Anderson như The Master (Bậc thầy, 2012) hay There Will Be Blood (Sẽ đổ máu, 2007), nhưng rõ ràng cộng hưởng mạnh mẽ với cảm thức chung của khán giả về thực tế toàn cầu những năm gần đây.

Chung không khí là Bugonia (Bĩ cực thái lai), bản làm lại bộ phim Hàn Quốc Save the Green Planet! (Cứu lấy hành tinh xanh!, 2003). Phim tiếp tục là sự hợp tác của đạo diễn Hy Lạp Yorgos Lanthimos và nữ diễn viên Emma Stone, sau thành công vang dội của tác phẩm kì quái Poor Things (Những kẻ đáng thương, 2023). Bugonia kể về một nữ CEO công ty dược bị bắt cóc bởi hai anh em nghi ngờ cô là người ngoài hành tinh. Với cái kết gây sốc, ý tưởng táo bạo châm biếm chủ nghĩa tư bản và các thuyết âm mưu hiện đại, bộ phim nhìn nhận con người như một hệ thống thất bại. Dù vậy, phim gây tranh cãi bởi thiếu vắng chất tình cảm chân thật, kiểu cách về nghệ thuật và những bất ổn về logic. Bugonia không thắng giải Oscar nào dù nhận bốn đề cử.
Đọc thêm: “I Lied to you”: Những thanh âm trên dòng Mississippi…
Ác mộng đen tối
Đứng thứ hai về thành công tại Oscar 2026 là Sinners (Tội đồ), đánh dấu sự trở lại của thể loại kinh dị, vốn không phải món quen trên bữa tiệc Oscar. Đây có lẽ là bộ phim thỏa mãn nhất về mặt điện ảnh thuần túy tại giải thưởng năm nay, lấp đầy thời lượng bằng chiều sâu văn hóa, các sáng tạo nghệ thuật đáng giá, âm nhạc táo bạo kết hợp nhiều thể loại và diễn xuất đầy sức nặng. Phim mang đến cảm xúc ngạc nhiên trong trẻo khi được bước vào một thế giới khác qua ma thuật của màn ảnh rộng. Mượn yếu tố ma cà rồng, đạo diễn Ryan Coogler lồng ghép các ẩn dụ dày đặc về lịch sử đen tối của người da màu và tội lỗi tập thể. Phim thắng bốn giải Oscar, trong đó có tượng vàng danh giá Nam chính xuất sắc nhất cho Michael B. Jordan.

Một phim ít phổ biến với đại chúng nhưng không hề thua kém về chất lượng là The Secret Agent (Điệp viên bí mật), tác phẩm đến từ Brazil của đạo diễn Kleber Mendonça Filho. Bộ phim giống như một cơn ác mộng đô thị đen tối, kể về cuộc trốn chạy của một trí thức bị đổ oan (Wagner Moura) vào thời kì độc tài quân sự những năm 70 ở đất nước Samba. Khốc liệt và đầy ám ảnh, gợi đến các phim hay nhất của anh em nhà Coen, The Secret Agent sử dụng chất noir và không khí chính trị ngột ngạt để khắc họa nỗi sợ về một xã hội bị giám sát. Một dạng kinh dị đời thật, không hề lỗi thời, nếu xét đến nỗi lo lắng về các công cụ nghe lén và thu thập dữ liệu cá nhân hiện đại.
Với những hình tượng khó quên như cái chân lông lá và hàm cá mập, phim sẽ lưu lại rất lâu trong tâm trí khán giả sau khi những dòng danh đề hiện lên. Dù đen tối, tác phẩm của đạo diễn Filho vẫn đầy hi vọng, với một cái kết vừa day dứt vừa ấm lòng. Đây không phải tác phẩm chỉ để thưởng thức một lần. Khác với Bugonia, việc trắng tay tại Oscar là một sự bất công đáng nhắc đến của The Secret Agent.
Trong khi đó, Frankenstein của “vua quái vật” Guillermo del Toro tỏ ra kém thuyết phục hơn về chất lượng, với câu chuyện quen thuộc về tham vọng khoa học. Vị đạo diễn lừng danh kể lại tác phẩm kinh điển của Mary Shelley theo hướng nhân bản, xoáy vào mối quan hệ giữa người sáng tạo và tạo vật. Phim tiếp tục đặt ra những câu hỏi về giới hạn đạo đức trong bối cảnh công nghệ liên tục phát triển. Một thông điệp đánh thẳng vào cảm giác bất an mà cơn sốt AI đang gây ra toàn cầu. Tiếc rằng các vấn đề về nhịp phim, sự thiếu vắng cao trào và cảm xúc cần thiết, và không nhiều đột phá so với nguyên tác, đã khiến phim chỉ dừng lại ở mức khá. Dù vậy, như các phim khác của Del Toro, Frankenstein vẫn mang về ba giải Oscar cho Trang điểm và Làm tóc, Thiết kế sản xuất và Thiết kế trang phục.
Tấm gương của thực tại
Ở một hướng khác, Oscar 2026 ghi nhận sự hiện diện của dòng phim thể thao, với hai tác phẩm nổi bật là F1 và Marty Supreme (Marty tối thượng). Khác với đặc trưng quen thuộc của thể loại là thường cung cấp cảm giác hứng khởi và tràn đầy cảm hứng, thì cả hai phim này chọn cách tiếp cận ngược lại: Khắc họa áp lực khổng lồ của chiến thắng. F1 đưa người xem vào một thế giới nơi ranh giới rõ ràng của chiến thắng và thất bại đã trở nên mơ hồ. Chiến thắng cá nhân giờ đây phụ thuộc rất lớn vào hệ thống và tập thể. Trong khi đó, Marty Supreme đi sâu vào tâm lý của một tuyển thủ bóng bàn bị đè bẹp bởi gánh nặng thành tích và khát khao vĩ đại.

Tiếc rằng cả hai phim đều bộc lộ những hạn chế riêng. F1 chưa quá nổi bật và đột phá nếu đặt cạnh các phim đua xe công thức 1 xuất sắc trước đó, như Rush (Đường đua nghẹt thở, 2013). Trong khi Marty Supreme mất dần sức hấp dẫn khi thời lượng trôi qua. Một phần đến từ diễn xuất thiếu sắc thái và chưa đủ độ chín của Timothée Chalamet, phần khác là ở lối kể dồn dập nhưng thiếu vắng các chi tiết kết nối thuyết phục từ kịch bản. Bộ phim gợi nhớ đến Uncut Gem (Kim cương trong đá, 2019) của cùng đạo diễn Josh Safdie, nhưng kém hiệu quả hơn về nhịp điệu, câu chuyện và nhân vật.

Khi đối diện với quá nhiều áp lực từ bên ngoài, một nhóm tác phẩm quay về với các giá trị cốt lõi bên trong, như tình thân gia đình, ký ức riêng tư và hành trình tái kết nối với bản thân sau mất mát. Đây cũng là các bộ phim mang đến những xúc cảm tinh tế và sâu lắng ở Oscar năm nay. Hamnet, với phần diễn xuất đầy nội lực của Nữ chính xuất sắc nhất Jessie Buckley, kể lại cách người vợ của văn hào William Shakespeare vượt qua nỗi đau mất con, mở ra sự ra đời của vở kịch Hamlet kinh điển. Train Dreams (Giấc mơ tàu hỏa) theo chân một thợ xẻ nghèo khổ trong hành trình chữa lành dài đằng đẵng như một chuyến tàu không bến, sau khi mất đi những người thân yêu. Trong khi đó, tác phẩm thắng giải Phim quốc tế hay nhất Sentimental Value (Căn nhà ký ức) tái khám phá tình phụ tử sau đổ vỡ và những tháng năm xa cách bằng nghệ thuật.
Cả ba phim đều miêu tả nỗi đau trong mối liên hệ với thời gian và ký ức. Ở đó, thời gian có thể trở thành lực lượng âm thầm nhưng không thể cưỡng lại bào mòn tình yêu và cảm xúc, hoặc cũng có thể mang đến sức mạnh hàn gắn. Ký ức có thể là lọ thuốc độc ăn mòn niềm vui sống nhưng cũng có thể là nơi trú ẩn ấm êm giữa thế giới ngày càng biến động và xa lạ hơn. Sự trở lại của những câu chuyện nhỏ bé, riêng tư này có lẽ là cách điện ảnh tìm lấy chỗ dựa, khi những điểm tựa lớn như hệ thống hay tập thể dần lung lay.

Nhiều trang báo gọi buổi lễ trao giải Oscar 2026 là “nhạt nhẽo”, nhưng tính từ này khó áp dụng cho các phim tham gia đường đua năm nay. Trong một giai đoạn bất an và bất định, điện ảnh hàn lâm đã trở thành tấm gương phản chiếu tâm lý thời đại, những lo âu, mâu thuẫn và cả nỗ lực thích nghi của con người. Từ các bộ phim chính trị, kinh dị, thể thao đến gia đình, tất cả đều xoay quanh một câu hỏi chung: Con người tồn tại như thế nào trong một thế giới không chắc chắn như hiện tại? Và có lẽ, chỉ khi dám trung thực nhìn thẳng vào cơn ác mộng, như cậu bé trong phim The Secret Agent, chúng ta mới bắt đầu tìm thấy câu trả lời.
ĐỌC NGAY
Oscar 2026: 11 trang phục ấn tượng của sao châu Á trên thảm đỏ
Hakoota Dũng Hà: Bản ngã mới sau những nốt trầm
Nghệ thuật thời đại trí tuệ nhân tạo: Hoàn hảo là một lời nói dối




