Trong những ngày tháng Tư, khi cả nước rộn ràng hướng về ngày Giỗ Tổ Hùng Vương và kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, có một cách trở về nguồn cội lặng lẽ nhưng vô cùng sâu sắc: nhìn lại dòng chảy của dân tộc thông qua điện ảnh
Đôi khi căn tính Việt Nam không nhất thiết phải là những tượng đài lịch sử hùng tráng, trống đồng hay bản đồ Lạc Việt, mà có thể là hình ảnh một đứa trẻ len trâu giữa vùng nước nổi, một ông bố lao động Sài Gòn thô ráp nhưng thương con theo cách riêng, hay những người con tha hương ôm ấp ký ức quê nhà,... Những hình ảnh ấy, trong vô vàn thước phim Việt suốt nhiều thập kỷ qua, đã phần nào trả lời cho câu hỏi: Căn tính người Việt được thể hiện thế nào trên màn ảnh?
Đọc thêm: Legacy 50: Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên và 10 năm theo đuổi giấc mơ “Địa đạo”
Khác với điện ảnh sử thi hay các phim dân tộc học điển hình, nơi bản sắc thường được thể hiện thông qua nghi lễ, phục trang hoặc không gian mang tính thiêng thiêng, điện ảnh Việt chọn cách len lỏi vào đời sống thường nhật. Căn tính Việt, vì vậy, không hiện lên trong tuyên ngôn, mà ẩn mình trong những chi tiết rất nhỏ: một cái quạt máy, tiếng rao vỉa hè, hay ánh mắt của một người cha không biết cách nói lời yêu con nhưng tình thương vô bờ bến.
Mùa len trâu - Việt Nam của đồng đất và định mệnh
Trong kiệt tác Mùa len trâu (2004) của đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh, căn tính Việt hiện lên từ chất liệu miền Tây Nam Bộ, thấm đẫm trong ngôn ngữ, phong tục cho đến triết lý sống. Nhân vật chính – một cậu bé đang trong hành trình trở thành người đàn ông không được bao bọc bởi lý tưởng lớn, mà bị cuốn vào những vòng xoáy của nghèo đói, định kiến và định mệnh. Hình ảnh người cha trong phim nghiêm khắc, lặng lẽ, và gắn liền với luân thường đạo lý chính là một biểu tượng sống động của truyền thống Việt Nam: nơi kỳ vọng và trách nhiệm thường được gửi gắm qua ánh mắt hơn là lời nói.
Đọc thêm: 5 bài học cuộc sống từ “Khi cuộc đời cho bạn quả quýt”
Khung cảnh sông nước, cách con người tồn tại nơi vùng đất khắc nghiệt nhưng trữ tình ấy, là cách gợi nhắc mạnh mẽ về một Việt Nam không chỉ của hiện tại mà còn mang tính hồi cố. Một Việt Nam nơi con người không chống lại thiên nhiên mà sống chung với nó, không thể hiện bằng sức mạnh mà bằng sự kiên trì và chịu đựng.
Bố già và Bi, đừng sợ! - Thị dân Việt giữa những bon chen và trống rỗng
Khi bước chân vào đô thị, căn tính Việt cũng thay đổi, hoặc đúng hơn là chuyển hoá. Bi, đừng sợ! (2010) của đạo diễn Phan Đăng Di là một tác phẩm đậm đặc không khí bí bách, ngột ngạt nhưng cũng chất chứa muôn vàn cảm xúc. Căn tính Việt trong phim hiện ra như một thứ bản năng bị chôn giấu, thông qua sự im lặng kéo dài giữa các thế hệ, những khoảng cách không thể lấp đầy trong gia đình. Tác phẩm này hiện lên một Việt Nam hiện đại – nơi con người sống gần nhau nhưng không thể chạm vào nhau. Căn tính không được kể ra, mà bị nén lại, như một vết sẹo vô hình.
Tương tự, trong Bố già (2021) của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng và Trấn Thành, nhân vật Ba Sang là hình ảnh điển hình của một người đàn ông lao động Sài Gòn – nóng nảy, bảo thủ nhưng đầy tình cảm. Tình yêu của ông dành cho con không được thể hiện bằng lời nói, mà qua những gói xôi, đôi dép, hay cái quát mắng đầy lo lắng. Câu chuyện cha con trong Bố già phản ánh một lớp bản sắc khác: bản sắc của người thị dân nghèo – nơi tình cảm bị gói gọn trong bổn phận, và tình thân đôi khi bị hiểu nhầm là áp đặt.
Vị – Sự giao thoa văn hoá của những con người bên lề xã hội
Vị (2021) của đạo diễn Lê Bảo là một tác phẩm nghệ thuật Việt Nam gây tiếng vang quốc tế, mở ra không gian cảm xúc về sự lạc lõng, thân phận và ký ức. Nhân vật chính là một cầu thủ bóng đá người Nigeria sống tại Thành phố Hồ Chí Minh. Sau khi bị chấm dứt hợp đồng do chấn thương, anh cùng bốn phụ nữ Việt Nam trung niên sống chung trong một căn nhà tồi tàn ở ngoại ô thành phố để kiếm tiền sinh sống.
Chỉ đơn thuần là sinh hoạt hàng ngày như nấu ăn, tắm rửa trong không gian chật hẹp nhưng bộ phim đã khắc họa sâu sắc về căn tính và sự kết nối giữa con người với nhau. Vị kể về một Việt Nam thông qua những khoảnh khắc đời thường, thể hiện sự giao thoa văn hóa và nỗi niềm của những con người ở bên lề xã hội.
Khi điện ảnh kể chuyện tổ tiên theo cách rất riêng
Điện ảnh Việt cho đến hiện tại không có nhiều tác phẩm điện ảnh lớn về Hùng Vương, Lạc Long Quân hay Âu Cơ. Tuy nhiên, không vì thế mà thiếu đi những thước phim hướng về tổ tiên. Bằng một cách nào đó, điện ảnh Việt vẫn lặng lẽ kể chuyện về cha mẹ, ông bà, làng quê – những "tổ tiên nhỏ" trong ngôn ngữ giàu cảm xúc và hình ảnh.
Khi Ba Sang trong Bố già im lặng gom tiền học phí cho con, hay người cha trong Mùa len trâu giao trâu lại cho đứa con trai – đó không chỉ là tình thân, mà còn là cách trao gửi niềm tin qua những thế hệ. Không cần chạm khắc những điều lớn lao, mà bằng cách đối đãi trong cuộc sống, đó cũng là hình thức rất riêng của những "lời kể qua thế hệ" trong điện ảnh Việt.
Bằng một cách nào đó, điện ảnh Việt vẫn lặng lẽ kể chuyện về cha mẹ, ông bà, làng quê – những "tổ tiên nhỏ" trong ngôn ngữ giàu cảm xúc và hình ảnh
Giỗ Tổ không chỉ là một ngày lễ, mà là một dịp để xã hội cùng nhau nhắc nhớ lại về cội nguồn, căn tính dân tộc – chúng ta là con cháu của ai, đến từ đâu. Và như vậy, điện ảnh bằng một cách nào đó, cũng chính là nơi phản chiếu bản sắc ấy trong nhiều trạng thái sống động và đầy cảm xúc.
Phim ảnh giúp thế hệ trẻ tiếp cận với căn tính dân tộc thông qua hình ảnh và những thước phim: bữa cơm gia đình, lời ru của mẹ, sự nghiêm khắc của cha, tình thương được vun đắp qua nhiều thế hệ,… Những thứ ấy không nằm trong sử sách, mà in hằn trong ký ức tập thể. Căn tính Việt – nếu có – có lẽ nằm chính trong những thứ bình dị nhất, mà điện ảnh, với tất cả sự tinh tế của nó đã lưu giữ và tiếp nối.
Sẽ rất khó để có được câu trả lời cho câu hỏi "Tôi là ai?", nhưng giữa bất kỳ một thước phim Việt Nam nào dù là cánh đồng lầy lội, căn bếp đơn sơ, hay con hẻm lao động, người xem đều có thể tìm thấy bản thân mình ở đó. Và lúc nào cũng vậy, hình bóng tổ tiên hiện diện và len lỏi trong từng bộ phim, không phải bằng biểu tượng, mà bằng những thứ quen thuộc như hơi thở.
Điện ảnh Việt theo cách rất riêng đã và đang kể lại câu chuyện dân tộc mình bằng hình ảnh, cảm xúc và những mảnh ký ức. Đó cũng là một cách để thế hệ con cháu chúng ta hôm nay, dù ở đâu, vẫn luôn nhớ rằng mình là con cháu Lạc Hồng.
ĐỌC NGAY
Tài tử Park Bo Gum và 8 vai diễn khắc sâu dấu ấn trong lòng khán giả
Vì sao huyền thoại hoạt hình Hayao Miyazaki kiêm nhà sáng lập Studio Ghibli phản đối AI?



