Lê Thiện Viễn từng nói cái tôi của mình khá đại chúng. Câu nói ấy hé lộ nhiều điều về một người làm phim không quá để ý đến sự khác biệt, nhưng luôn quan tâm đến những cảm xúc chung của con người
Trong giới sáng tạo, sự khác biệt thường được xem là một giá trị. Người ta nói về phong cách riêng, dấu ấn cá nhân hay thế giới quan độc nhất như những điều kiện gần như bắt buộc để tạo nên một nghệ sĩ.
Lê Thiện Viễn lại có một cách nhìn khác.
“Cái tôi của tôi khá đại chúng”, anh nói một cách rất bình thản và tự nhiên. Câu nói đó giống như con người anh: giản dị, biết mình đang ở đâu. Anh không giả vờ khiêm tốn, càng không lớn lối tuyên ngôn. Nhìn vào hành trình làm nghề của đạo diễn trẻ, đó có lẽ cũng là câu mô tả chính xác nhất về sự nghiệp của anh.
Đọc thêm: Nền tảng của điện ảnh Mỹ: Maya Deren và tính thơ trong điện ảnh

Ngay cả khi nhắc về Hẹn Em Ngày Nhật Thực, bộ phim tình cảm lãng mạn mang đến bước ngoặt đáng kể trong sự nghiệp, anh cũng không kể câu chuyện theo cách người ta thường kể về thành công. Trong câu chuyện của anh vắng bóng những yếu tố có thể tạo ra ảo giác về huyền thoại cá nhân hay những khoảnh khắc được đẩy lên thành định mệnh. Những quyết định lớn được anh nhắc lại bằng giọng điệu bình thản của một người đơn giản làm điều mình thấy cần phải làm.
Con đường đưa Lê Thiện Viễn đến điện ảnh cũng diễn ra theo cách tương tự. Từ kiến trúc, đồ họa đến nhiếp ảnh rồi điện ảnh, mỗi chặng đường đều được xây dựng bằng việc học trong lúc “thực chiến”. Anh không xuất hiện với hình ảnh một 46 đạo diễn được chuẩn bị sẵn cho nghề nghiệp này, mà giống một người liên tục bước sang những vùng đất mới khi cảm thấy mình còn điều cần khám phá.
Người kể chuyện từ phía khán giả
“Điều thú vị là khi nói về điện ảnh, Lê Thiện Viễn hiếm khi bắt đầu bằng điện ảnh. Anh không dành nhiều thời gian để nói về kỹ thuật hay phong cách hình ảnh. Điều anh quan tâm hơn là cảm xúc của người xem. Anh muốn khán giả mang theo điều gì đó khi rời rạp. Một nỗi nhớ, một sự thổn thức, hay đơn giản là cảm giác vừa chạm đến một phần nào đó trong chính mình.
Có lẽ vì vậy mà những câu chuyện khiến Lê thiện Viễn quan tâm thường rất quen thuộc: tình cảm, gia đình, sự chia ly, những người từng hiện diện trong cuộc đời ta rồi dần trở thành ký ức, những người yêu nhau nhưng không cách nào đến được với nhau. Đó là những trải nghiệm của số đông, và anh chưa bao giờ xem tính phổ quát của chúng là điều cần né tránh.

Trong những chia sẻ của mình, Lê Thiện Viễn nói nhiều về con người hơn là điện ảnh. Những năm gần đây, các biến động của cuộc sống khiến anh suy nghĩ nhiều hơn về sự hiện diện của người này trong cuộc đời người khác. Một cuộc gặp gỡ có thể kéo dài rất ngắn nhưng để lại ảnh hưởng nhiều năm. Một người có thể rời đi, nhưng cảm xúc họ để lại vẫn tiếp tục tồn tại theo những cách khác. Đó cũng là những suy nghĩ âm thầm đi vào các câu chuyện mà anh muốn kể.
Đọc thêm: Nghệ sĩ Quỳnh Phạm: Từ Jazz đến di sản
Điều cần giữ lại
Sau nhiều năm làm việc ở nhiều lĩnh vực khác nhau trong mảng nghệ thuật, điều Lê Thiện Viễn muốn giữ lại nhất lại là một điều hết sức đơn giản: sự hồn nhiên.
Không phải sự hồn nhiên của một người chưa từng va chạm với thực tế, mà là khả năng “vẫn còn rung động” trước cuộc sống sau những trải nghiệm đủ để khiến người ta trở nên dè dặt hơn. Vẫn còn quan tâm đến người khác. Vẫn còn tin vào giá trị của những cuộc gặp gỡ. Vẫn còn giữ được cảm xúc trước những điều tưởng như rất bình thường. Đó là tình yêu cuộc sống.

Nhịp điệu ấy khiến phim của anh đi chậm hơn phần lớn phim ảnh hiện tại. Anh không vội giải quyết cảm xúc bằng cao trào hay các cú twist liên tục. Thay vào đó, anh dành nhiều thời gian cho những trạng thái rất nhỏ: một ánh nhìn, một khoảng cách giữa hai người, hay cảm giác nhớ ai đó mà không biết phải gọi tên như thế nào.
Có một sự nhất quán khá rõ giữa cách anh nhìn cuộc sống và cách anh làm phim. Anh không tìm kiếm sự khác biệt bằng mọi giá, cũng không có nhu cầu đứng tách khỏi đám đông để khẳng định bản thân. Điều khiến anh hứng thú hơn là khả năng tìm thấy sự đồng cảm trong những trải nghiệm mà rất nhiều người cùng chia sẻ.


Có lẽ vì vậy mà câu “cái tôi của tôi khá đại chúng” không phải một cách từ chối cá tính riêng. Nó đơn giản là cách Lê Thiện Viễn xác định vị trí của mình: Đứng giữa đám đông, lắng nghe những câu chuyện của họ và kể lại theo cách của riêng mình.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 05/2026
ĐỌC NGAY
Met Gala 2026: Cuộc đối thoại của vải vóc và những tác phẩm kinh điển
“petal” và hành trình chấp nhận nỗi đau sau biến cố của Ariana Grande
Credits
Photography: RABHUU




