Với Cao Hoàng Long, mỗi dự án nghệ thuật không chỉ cần đẹp, mà còn phải có hồn. Do đó, anh chọn cách tiếp cận với nghệ thuật - sáng tạo bằng những cảm xúc thật, gần gũi với con người
Cao Hoàng Long là nghệ sĩ thị giác đồng thời là người sáng lập CABE Studio – một thực thể sáng tạo nơi hình ảnh không đơn thuần là công cụ thị giác, mà trở thành phương tiện kiến tạo trải nghiệm và bản sắc thương hiệu. Với anh, cái đẹp không nên chỉ là lớp vỏ hình thức, mà phải mang trong mình “chất sống”: Sự rung động, chiều sâu, và tính cách.
Với Cao Hoàng Long, làm nghệ thuật không phải là hành trình tìm kiếm cái đẹp một cách đơn thuần, mà là quá trình kiến tạo ý niệm – nơi cái đẹp chỉ là khởi điểm cho một tầng sâu cảm xúc và tư duy. Anh theo đuổi một triết lý làm nghề mang tính đối thoại đầy chắt lọc giữa bản năng và lý trí, giữa trực cảm cá nhân và thông điệp cần truyền đạt. Long không tin vào sự phô diễn hình thức, cũng không tin vào công thức. Anh tin vào sức nặng của trực giác, nhưng cũng tin vào việc phải tỉnh táo trước mọi lựa chọn thẩm mỹ – vì cái đẹp chỉ thực sự có giá trị khi nó gắn liền với linh hồn, với chiều sâu, với ngữ cảnh.
Đọc thêm: KTS Võ Trọng Nghĩa: “Tôi có thể thiền 8 tiếng đồng hồ một ngày, để 1 tiếng làm tốt kiến trúc”

Above Nghệ sĩ thị giác Cao Hoàng Long
Điều gì định hình cách anh tiếp cận nghệ thuật thị giác?
Tôi nghĩ, nghệ thuật thị giác đơn giản là những gì mình nhìn thấy và nó mang lại một cảm xúc nào đó cho người xem. Công việc của tôi là tạo ra cái “cảm xúc” đó. Tôi quan sát đời sống rất nhiều, không chỉ để lấy chất liệu, mà để thẩm thấu cái không khí, cái tinh thần của mọi thứ diễn ra quanh mình. Từ đó, tôi nghĩ cách thể hiện lại nó bằng concept, bằng cấu trúc hình ảnh. Điều quan trọng nhất là tạo ra một không gian – không gian thị giác hoặc không gian tinh thần – nơi người xem bước vào và có thể “phiêu” cùng tác phẩm theo cách riêng của họ, chứ không phải theo một thông điệp đã được áp đặt sẵn.
Anh có một quan điểm rất thú vị về việc kết nối với khán giả. Anh có thể chia sẻ thêm về điều này không?
Tôi luôn mong tác phẩm của mình có thể chạm đến được nhiều người, chứ không chỉ đơn thuần là nơi thể hiện cái tôi cá nhân. Tôi tin rằng nghệ thuật không nên là một thứ ngôn ngữ quá riêng biệt, quá đóng kín. Vì vậy, tôi dành thời gian quan sát, lắng nghe, và nghiên cứu những “điểm chung”– những điều mà ai cũng từng quan tâm, từng trải qua, từng cảm thấy. Tôi tìm những điều chung mà ai cũng từng cảm nhận, rồi đưa vào tác phẩm. Nhờ vậy, dù chưa từng gặp nhau, người ta vẫn thấy có gì đó quen thuộc, đồng cảm.
Đọc thêm: Tuần lễ thiết kế Milan 2025: Nhà thiết kế người Pháp Sam Baron tái hiện di sản của Dior Maison
Anh nghĩ nghệ thuật thị giác có cần phải dễ hiểu đối với tất cả mọi người không?
Không nhất thiết phải dễ hiểu về mặt lý trí, nhưng quan trọng là nó có thể kết nối. Nhiều người không chuyên thường cảm thấy cần có kiến thức mới cảm thụ được nghệ thuật. Nhưng tôi tin rằng sự kết nối đến từ cảm xúc, từ những điều quen thuộc mà tác phẩm gợi ra.
Khi một tác phẩm gợi lại cho người ta điều gì đó quen thuộc: Một kỷ niệm, một trạng thái, một cảm giác từng có,... thì ngay cả khi họ không lý giải được tại sao, họ vẫn có thể được chạm tới. Và tôi nghĩ, sự chạm đó chính là cánh cửa mở đầu cho mối quan hệ giữa người xem và tác phẩm.
Mục tiêu lớn nhất của anh khi sáng tạo là gì?
Tôi chỉ muốn mọi người thấy vui và có sự đồng cảm. Đó là mục đích tôi thực hành nghệ thuật.

Còn AI thì sao? Anh nhìn nó như thế nào trong công việc sáng tạo?
Tôi không nghĩ AI sẽ thay thế con người. Với tôi, AI là một công cụ rất mạnh, và quan trọng hơn, nó có thể trở thành một phần mở rộng của tư duy cá nhân nếu biết cách sử dụng. Thậm chí, tôi còn có mong muốn rằng một ngày nào đó, AI có thể “giống như mình”, hay nói cách khác, tôi có thể huấn luyện nó để suy nghĩ, cảm nhận và phản hồi giống như cách tôi làm khi đối diện với một đề bài sáng tạo.
Nếu làm được điều đó, tôi không thấy AI là đe dọa, mà là cơ hội. Tôi sẽ có thêm một phiên bản nữa của chính mình để cùng làm việc, cùng tạo ra, cùng phát triển. Nó giống như việc nhân đôi sức mạnh, chứ không phải chia cắt quyền lực.
Nghệ thuật thị giác đơn giản là những gì mình nhìn thấy và nó mang lại một cảm xúc nào đó cho người xem.
Anh hình dung tương lai ngành sáng tạo Việt Nam ra sao?
Chúng ta không hề đi chậm, chỉ là thiếu cơ hội để nghệ sĩ trẻ thể hiện. Thực tế, tôi thấy rất nhiều bạn có tiềm năng lớn – cả về kỹ thuật lẫn tư duy thẩm mỹ. Điều quan trọng là làm sao để họ tìm được cách thể hiện bản sắc cá nhân một cách rõ ràng và nhất quán. Khi điều đó xảy ra, tôi tin nghệ thuật Việt hoàn toàn có thể có chỗ đứng xứng đáng trên bản đồ sáng tạo thế giới.
Cách tiếp cận “phi logic” mà Cao Hoàng Long theo đuổi không xa vời, ngược lại rất gần với cảm xúc người xem. Tư duy cởi mở, tinh thần kết nối, cùng mong muốn đưa nghệ thuật Việt ra thế giới bằng những điều gần gũi, là điều khiến hành trình sáng tạo của “Cá Bé” trở nên thú vị và đầy hy vọng.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 05/2025
ĐỌC NGAY
Ngọc Nguyễn và Huy Anh, Founders Module K Vietnam: Cộng sự bền vững cần những điều khác biệt




