Ký ức cùng những năm tháng gắn bó với ngành xây dựng đã định hình nên phong cách và tư duy của Andra Matin về kiến trúc Indonesia
Có một ký ức thơ ấu mà Isandra Matin Ahmad, hay thường được biết đến nhiều hơn với cái tên Andra Matin, luôn nhớ mãi. Những ngày còn học tiểu học, ông thường dành kỳ nghỉ Ramadan tại nhà ông nội ở Bandung. Một ngày nọ, khi đang ngủ trưa, ông vô tình nhìn thấy ánh nắng xuyên qua những viên ngói kính trên mái nhà, tạo thành nguồn sáng duy nhất giữa căn phòng u tối. Khi ông rũ nhẹ chiếc nệm, hàng ngàn hạt bụi nhỏ nhảy múa lung linh trong không trung. “Một chi tiết rất giản đơn, nhưng nó cứ ở lại mãi trong tôi”, ông mỉm cười nhớ lại. “Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi phải lòng ánh sáng”.
Lần khác, một người bạn mời ông về chơi ở Yogyakarta. Tại đây, cũng trong lúc nằm ngủ trưa sát bức tường tre đan, ông cảm nhận làn gió mát luồn qua kẽ hở và khẽ ghé mắt quan sát một bà cụ đang quét sân bên ngoài. “Đó là cảm giác về tầng tầng, lớp lớp. Bức tường tre đan lọc ánh sáng, lọc âm thanh và lọc cả làn gió. Điều đó chứa đựng nhiều cảm xúc hơn hẳn một bức tường bê tông đúc đặc”, ông hồi tưởng. “Và với tôi, chất liệu đó mang đậm hơi thở Indonesia”.

Above Kiến trúc sư người Indonesia Andra Matin trong áo và áo khoác của Sapto Djojokartiko. (Ảnh: Glenn Prasetya)
Một hình ảnh khác cũng sống động không kém trong trí nhớ ông về ngôi nhà của một người dì bên ngoại ở Nam Jakarta. “Thường thì khi bước qua cửa chính, bạn sẽ nhìn thẳng vào phòng ngủ. Nhưng ngôi nhà này thì khác. Mở cửa ra là một hành lang, rẽ một nhịp lại bắt gặp một hành lang khác. Muốn vào tới phòng ngủ, bạn phải bước qua một chuỗi không gian”, ông chia sẻ. “Cảm giác như một chuyến hành trình ngắn trước khi chạm đến không gian riêng”.
Sự nhạy cảm của Andra Matin với “chuỗi không gian” này chỉ thực sự định hình rõ nét nhiều năm sau đó, khi ông đi sâu nghiên cứu tác phẩm của Le Corbusier, Tadao Ando và bắt đầu hình thành ngôn ngữ thiết kế cho riêng mình. Hành trình ấy không dừng lại ở câu chuyện thẩm mỹ, đó là cách ông kiến thiết nên trải nghiệm.

Above Andra Matin trong áo khoác Valentino. (Ảnh: Glenn Prasetya)
Sự tự do thời thơ ấu
Lúc nhỏ, Andra được cha mẹ cho nhào trộn xi măng để đắp nên những con đường, dòng sông nhỏ, xe đồ chơi. “Những đứa trẻ khác có thể đã bị mắng vì làm bày hầy ra nhà”, ông cười, “nhưng tôi lại được khuyến khích”. Ở nhà, ông được tự do chơi đùa và thỏa sức sáng tạo.
Cha ông, ông Idik Sulaeman Nataatmadja, tốt nghiệp ngành Thiết kế Đồ họa tại Học viện Công nghệ Bandung (ITB), là người đã thiết kế đồng phục học sinh từ cấp tiểu học đến trung học phổ thông trên cả nước, cũng như biểu tượng hội học sinh thêu trên túi áo. Ông cũng là người đặt tên và sáng tạo diện mạo cho Paskibraka (đội nâng và hạ cờ quốc gia Indonesia).

Above Quan sát tinh tế những chi tiết đời thường đã dẫn dắt Andra Matin đến với kiến trúc. Áo len và giày của Zegna. (Ảnh: Glenn Prasetya)

Above Nhạy cảm với không gian trước khi có kiến thức chuyên môn, Andra Matin xem kiến trúc như một chuyến hành trình. (Ảnh: Glenn Prasetya)
“Tôi vẫn nhớ như in cách cha dạy tôi cầm bút chì”. Là một người trầm lặng, ông Idik vẫn ghi dấu ấn sâu sắc trong lòng con trai qua phương pháp giáo dục của mình. “Một ký ức đáng nhớ nữa là những buổi hai cha con cùng xem phim Star Wars. “Điều đó rất ý nghĩa với tôi vì cha lúc nào cũng bận rộn”, Andra chia sẻ.
Khi thi lên đại học, Andra muốn nối nghiệp cha. Ông nộp đơn vào ngành Mỹ thuật và Quy hoạch Đô thị tại ITB nhưng không trúng tuyển. Hai ngành ông được nhận khi đó là Y khoa tại Đại học Padjadjaran (Unpad) và Kiến trúc tại Đại học Công giáo Parahyangan (Unpar). Trong đợt hướng nghiệp thời cấp ba, ông từng được đánh giá phù hợp với cả hai lĩnh vực y khoa và kiến trúc. “Tôi nói với mẹ rằng tôi sợ máu nên chọn kiến trúc”, ông chia sẻ. Và hành trình với Unpar chính thức bắt đầu từ đó.

Above Từ những bức tường tre lọc không khí và âm thanh, Andra Matin học cách nhìn nhận không gian như những lớp trải nghiệm. (Ảnh: Glenn Prasetya)

Above Biến chính ngôi nhà của mình thành phòng thí nghiệm về ánh sáng, nhiệt độ và không khí, Andra Matin thiết kế dựa trên trải nghiệm thực tế. (Ảnh: Glenn Prasetya)
Trong thời gian theo học, ông gặp Purnama Salura - khi ấy là trợ giảng đang vận hành một xưởng thiết kế nhỏ. Người thầy này đã trao cho ông cơ hội cọ xát với công việc thực tế của một họa viên kiến trúc (drafter). “Tôi đã rất vui vì kiếm được tiền tiêu vặt cho mỗi bản vẽ”, ông kể. “Từ thầy, tôi học được cách trở thành một kiến trúc sư thực thụ, bởi ở trường đa phần là lý thuyết. Thầy giới thiệu cho tôi nhiều cuốn sách hay và dạy tôi tầm quan trọng của việc đến công trường”. Hiện tại, thầy Salura là Giáo sư Lịch sử, Lý luận và Triết học Kiến trúc tại Unpar, đồng thời là Trưởng khoa hệ Sau đại học.
Sau khi tốt nghiệp, Andra dành gần một thập kỷ làm việc tại văn phòng kiến trúc Grahacipta Hadiprana ở Jakarta trước khi thành lập văn phòng riêng là Andramatin vào năm 1998.
Ngôi nhà là phòng thí nghiệm
Sau hai thập kỷ làm nghề, Andra tự tay thiết kế ngôi nhà cho chính mình, không bằng bản vẽ kỹ thuật chi tiết hay phối cảnh cầu kỳ, mà hoàn toàn bằng trực giác. “Tôi trao đổi trực tiếp với thợ xây, dùng dây raffia và thước dây để đo đạc. Mọi ý niệm đều được hình dung ngay tại hiện trường”, ông giải thích. “Bản vẽ chỉ được hoàn thiện khi ngôi nhà đã hoàn thành”.

Above Góc nhìn ngoại thất của AM House hé lộ không gian ăn uống ngoài trời ở tầng trệt và đường dốc bằng gỗ sắt (ironwood) kết nối các khối và tầng khác nhau. (Ảnh: Davy Linggar)
Ngôi nhà trở thành một không gian thử nghiệm: nhiệt độ luôn luân chuyển ra sao, luồng gió đi vào thế nào, tiếng mưa rơi âm vang trầm hổng ra sao. Ông thử nghiệm mái bê tông phủ cỏ và ghi nhận nhiệt độ bên trong giảm xuống đáng kể. “Nhà tôi là một phòng thí nghiệm”, ông nói. “Khi thiết kế cho người khác, tôi đã nắm rõ ‘liều lượng’ vừa đủ cho không gian”. Những dự án từng thực hiện mang lại nhiều bài học, nhưng không công trình nào dạy ông nhiều bằng chính tổ ấm của mình.

Above Phòng ngủ chung của các con ông tại AM House, nơi ở riêng của Andra, với những chiếc hộp ngủ nâng cao, tạo cảm giác như kén tằm, lấy cảm hứng từ khách sạn con nhộng của Nhật Bản. (Ảnh: Davy Linggar)
Và cũng chính kinh nghiệm từ tổ ấm của mình đã trao cho Andra sự tự tin để thiết kế Sân bay Quốc tế Banyuwangi tại Blimbingsari, Đông Java. Nổi tiếng với triết lý thiết kế thân thiện với môi trường kết tinh từ văn hóa bản địa, công trình kết hợp mái xanh rộng lớn cùng hệ thống thông gió tự nhiên giúp tối ưu hóa năng lượng. Sân bay đã xuất sắc đoạt giải thưởng Kiến trúc Aga Khan 2022 - giải thưởng danh giá được trao ba năm một lần với tổng quỹ giải thưởng 1 triệu USD chia đều cho các dự án xuất sắc nhất. Thành tựu này khẳng định vị thế vững chắc của Andra như một trong những kiến trúc sư hàng đầu Đông Nam Á.

Above Góc nhìn từ trên cao của Sân bay Quốc tế Banyuwangi cho thấy phần mái phủ cỏ hòa quyện vào cảnh quan xung quanh. (Ảnh: Mario Wibowo)
Vượt lên trên hình khối
“Xét ở nhiều góc độ, kiến trúc sư rất giống một chuyên gia tâm lý”, ông chiêm nghiệm. Andra thừa nhận kiến trúc đòi hỏi sự thấu cảm xã hội rất sâu sắc. Bảng câu hỏi hoặc các cuộc trò chuyện của ông với khách hàng trước khi bắt tay vào dự án - đặc biệt là nhà ở tư nhân - không xoay quanh cách thiết kế, mà về cách họ sống: họ thức dậy lúc mấy giờ, thói quen ăn uống ra sao, họ có thích vào bếp, hay những sở thích nhỏ nào khiến họ thực sự cảm thấy “thoải mái như đang ở nhà”.

Above Dự án Sân bay Quốc tế Banyuwangi đạt giải thưởng Kiến trúc Aga Khan nhờ khả năng thông gió tự nhiên. (Ảnh: Mario Wibowo)
Từ đó, ông nhận diện nhu cầu không gian cốt lõi nhất của họ. Nếu chủ nhân thích du lịch, ông thiết kế phòng chứa hành lý rộng rãi hơn. Nếu họ yêu bếp núc, ông dành trọn sự chăm chút cho không gian nấu nướng và kho trữ lương thực. Với Andra, bản chất của kiến trúc là thấu hiểu con người.
Vậy ông nhìn nhận thế nào về hành trình phát triển của kiến trúc Indonesia? “Chúng ta có nhiều kiến trúc sư giỏi, nhưng nếu tác phẩm của họ chỉ phục vụ nhóm người có điều kiện kinh tế, xã hội sẽ không bao giờ cảm nhận được giá trị thực sự của kiến trúc”, ông khẳng định.

Above Nhà thờ Hồi giáo Baitus Sobur ở Tulang Bawang Barat, Lampung, thường được gọi là Nhà thờ Hồi giáo Tubaba, kết hợp hai yếu tố đặc trưng của nhà thờ Hồi giáo, mái vòm và tháp minaret, thành một hình khối duy nhất bằng cách tạo nên một tòa tháp lớn, cao vút làm kiến trúc chính. (Ảnh: Davy Linggar)
Ông hy vọng các kiến trúc sư Indonesia sẽ tham gia nhiều hơn vào các không gian công cộng. Ông hình dung về những thư viện, những quảng trường, những nhà thờ được tạo dựng từ đôi bàn tay biết sẻ chia và yêu thương.
Ông cũng nhận thấy thế hệ trẻ ngày nay có ý thức rõ hơn về khí hậu và bản sắc văn hóa. “Họ nhạy bén hơn rất nhiều”, ông nói, và điều đó củng cố niềm tin của ông vào tương lai của kiến trúc bền vững. Sự giàu có của kiến trúc Indonesia không nằm ở vật liệu hay hình khối, mà ở cách không gian chung sống hòa hợp với thiên nhiên.

Above Trần nhà phản chiếu bên trong Nhà thờ Hồi giáo Tubaba làm tăng thêm bầu không khí trang nghiêm. (Ảnh: Davy Linggar)
Nếu có một sợi dây xuyên suốt nối liền cuộc đời và sự nghiệp của Andra, thì đó chính là khả năng nhìn thấy những điều nhỏ bé ý nghĩa. Ông chia sẻ rằng một trong những niềm hạnh phúc lớn nhất là được ngồi trong không gian do chính mình tạo ra, lặng lẽ quan sát những người không hề biết ông là kiến trúc sư của nơi đó - trải nghiệm vừa diễn ra cách đây không lâu tại Nhà thờ Hồi giáo Tubaba ở Lampung.
Đối với Andra, những nhận xét chân thành từ những người có thể chẳng am hiểu gì về kiến trúc nhưng lại cảm nhận trọn vẹn những gì không gian mang lại, chính là phần thưởng vô giá nhất.

Above Bằng sự rung cảm trước những điều nhỏ bé ý nghĩa, Andra Matin kiến tạo những không gian lặng lẽ thay đổi cuộc sống thường nhật. (Ảnh: Glenn Prasetya)
Credits
Translation: Hồng An




