Kiến trúc sư Hiroyuki Unemori tâm niệm kiến trúc là phương thức kiến tạo mối quan hệ giữa con người, môi trường và thời gian
Kiến trúc sư người Nhật Hiroyuki Unemori đã có bài giảng đại chúng tại Bảo tàng Vũ Dân Tân (Hà Nội) ngày 5/4 để chia sẻ về những triết lý thiết kế và công trình tiêu biểu của mình. Ông nhận bằng Thạc sĩ tại Yokohama National University và thành lập văn phòng riêng Unemori Architects vào năm 2009. Ông ghi dấu ấn nhờ công trình Small House, với giải thưởng ShinKenchiku (Yoshioka) Prize 28th năm 2012 và AR House Outstanding Awards (Anh quốc) năm 2013, sau đó gặt hái nhiều giải thưởng với công trình Trung tâm Cộng đồng Sukagawa, và gần đây nhất được Viện Kiến trúc Nhật Bản (JIA) vinh danh là Kiến trúc sư Trẻ tiêu biểu.

Above Kiến trúc sư Hiroyuki Unemori đã có 7 năm làm việc tại văn phòng kiến trúc Taira Nishizawa trước khi thành lập văn phòng riêng (Ảnh: ©︎Kawasumi)
Với Unemori, kiến trúc là phương thức kiến tạo mối quan hệ giữa con người, môi trường và thời gian. Mỗi công trình của ông, từ một ngôi nhà vỏn vẹn 16 m² đến những công trình công cộng có diện tích gần 14.000 m2, vì thế đều hướng đến trạng thái cân bằng, hài hòa giữa các yếu tố trên. Từ việc tiếng Nhật có hơn 40 từ khác nhau để chỉ “mưa”, ông nhận thấy người Nhật dường như rất nhạy cảm với những thay đổi môi trường dù là nhỏ nhất. Cùng một khung cảnh, nhưng môi trường sẽ biến đổi ở các độ cao khác nhau. “Sự đa dạng của tự nhiên đã ảnh hưởng sâu sắc đến kiến trúc của tôi”, ông khẳng định. Vì vậy, ông luôn đặt ra câu hỏi làm thế nào kiến trúc có thể tạo ra không gian có sự khác biệt.
Đọc thêm: 5 xu hướng thiết kế đang định hình tương lai ngành kiến trúc
Đơn cử như với công trình đầu tay Small House (2010) ở Tokyo, một ngôi nhà có diện tích xây dựng chỉ 16 m² nhưng mỗi tầng lại là một không gian khác biệt, đan xen giữa những khoảng đóng và mở, chung và riêng tư. Dù rất nhỏ nhưng ngôi nhà không có cảm giác tù túng, bí bách nhờ các cửa sổ lớn cho phép gió và ánh sáng tràn ngập căn nhà, tạo cảm giác như ở ngoài trời. “Mọi người thường cho rằng không gian sống nhỏ là một bất lợi, nhưng tôi không nghĩ vậy. Bản thân tôi cũng sống trong một căn nhà nhỏ, và tôi thấy ở đây không có khoảng cách: chỉ một, hai bước là tôi có thể bước tới mở cửa sổ và cảm nhận không khí bên ngoài. Sự gần gũi với thiên nhiên và những người khác tạo nên sự phong phú cho cuộc sống”, kiến trúc sư Unemori chia sẻ với Tatler.

Above Mặt tiền công trình Houses (2022). Ảnh: Unemori Architects (Houses)
Ngôi nhà còn cho phép chủ nhân linh hoạt thay đổi không gian sống theo mùa khi họ có thể sống ở tầng thấp để đón gió vào mùa hè và chuyển lên các không gian kín đáo, ấm áp ở tầng cao hơn vào mùa đông. Việc sống thuận theo sự biến đổi của tự nhiên cũng là cách thay đổi nhận thức của gia chủ về thời gian, từ một dòng tuyến tính một đi không trở lại thành một vòng luân hồi xuân - hạ - thu - đông an nhiên, tự tại.
Đọc thêm: “Bigness” - Siêu kiến trúc từ những vận động của thời đại
Một cách thức xử lý không gian khác là tạo ra những tầng, sàn với chiều cao khác nhau, kết nối bằng những khoảng mở, ban công và cầu thang, thể hiện rõ nhất qua công trình Trung tâm Cộng đồng Sukagawa (2019) ở tỉnh Fukushima.

Above Mặt tiền Trung tâm Cộng đồng Sukagawa (2019) ở tỉnh Fukushima (Nhật Bản). Ảnh: ©︎Kawasumi

Above Mặt tiền Trung tâm Cộng đồng Sukagawa (2019) ở tỉnh Fukushima (Nhật Bản). Ảnh: ©︎Kawasumi
Là công trình trọng điểm phục vụ tái thiết sau thảm họa kép năm 2011 ở Nhật Bản, trung tâm gây ấn tượng với thiết kế các sàn treo lơ lửng, hạn chế cột, dầm để tạo không gian ít bị ngăn trở nhất. Kết nối các sàn là nhiều đoạn dốc thoai thoải vừa tạo cảm giác liền mạch về không gian và cảnh quan, vừa khiến việc di chuyển bên trong giống như một chuyến leo núi nhẹ nhàng, khoan khoái, hòa quyện với khung cảnh núi đồi xung quanh. Unemori không phân định rạch ròi từng không gian chức năng, mà tạo ra những không gian hoạt động như đọc sách, tự học, nghỉ ngơi, vui chơi… song song, nối tiếp mà cộng đồng có thể giao lưu và tự quyết định cách sử dụng.
“Bằng cách này, toàn bộ tòa nhà có chức năng như một thư viện và nơi diễn ra các hoạt động công cộng. Tôi muốn thiết kế một công trình mà kiến thức và hành động cùng tồn tại với nhau”

Above Những không gian hoạt động song song và nối tiếp nhau trong trung tâm (Ảnh: ©︎Kawasumi)

Above Các đoạn dốc thoai thoải như một chuyến leo núi nhẹ nhàng (Ảnh: ©︎Kawasumi)
Kiến trúc sư Unemori cũng luôn hướng đến những không gian mời gọi sự tương tác giữa con người, với mong muốn phần nào tái tạo các “không gian ở giữa” (in-between spaces) vốn từng có rất nhiều ở các đô thị trong quá khứ. Trong công trình Houses (2022), ông đan cài không gian ở giữa là một con hẻm nhỏ xuyên giữa hai căn nhà của chính gia đình ông và người chị vợ, tạo ra khoảng sân vừa phân định riêng tư, vừa nối kết hai gia đình. Hai ngôi nhà có sự hài hòa về tổng thể và tương đồng về cấu trúc không gian, nhưng các phòng chức năng lại được sắp xếp đảo chiều. Từ phòng ăn của nhà này có thể phóng tầm mắt ra sân vườn của nhà đối diện, vừa tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên, vừa đảm bảo sự riêng tư. “Ta đang sống trong một thế giới thông tin, nơi các công trình ngày càng khép kín và ‘hướng nội’, nên ta thường cảm thấy bị cô lập. Vì vậy, điều quan trọng là phải tạo ra những không gian nơi con người có thể chung sống, tức là những không gian dung chấp cả thiên nhiên và con người, đầy biến đổi và khác biệt”, ông tâm niệm.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 04/2026
ĐỌC NGAY
Bảo lưu một ký ức đô thị: Chợ Bến Thành giữa giao điểm Đông-Tây
Kiến trúc Việt: Đi tìm bản sắc trong thế giới phẳng
Bền vững từ tri thức bản địa: Bài học từ hành trình của Julia Babcock




