Cover Tòa nhà De Rotterdam

Trong sự chuyển dịch của hình thái kiến trúc tại các đô thị ngày nay, đường chân trời dường như không còn được định nghĩa bởi cuộc đua về chiều cao kiến trúc

Từ Bắc Kinh đến Bangkok, những siêu cấu trúc có khối tích lớn và nổi bật, đang âm thầm xác lập vị thế mới. Không nỗ lực ve vuốt bằng những luận điểm hài hòa với bối cảnh hay vươn lên tầng bình lưu bằng những chóp nhọn mảnh mai, thay vào đó, những khối kiến trúc này đánh dấu sự khởi đầu của một giai đoạn mà ở đó kiến trúc vượt khỏi ngưỡng thẩm mỹ thông thường, trở thành những cỗ máy kinh tế và xã hội phức tạp. Để giải mã ngôn ngữ của chúng, ta cần đi từ những thực hành đương đại của OMA, ngược dòng về bản tuyên ngôn năm 1994 của Rem Koolhaas, nơi khái niệm "Bigness" lần đầu tiên được định danh như một điều kiện tồn tại tất yếu của các siêu cấu trúc đương đại.

Đọc thêm: Kiến trúc Việt: Đi tìm bản sắc trong thế giới phẳng

Sự xuất hiện của những thành phố trong thành phố

Trong tương lai gần, nếu hướng tầm mắt về phía bán đảo Thủ Thiêm bên kia sông Sài Gòn, người quan sát sẽ bắt gặp một viễn cảnh kiến trúc đầy tham vọng. Đó là tổ hợp những khối tháp chối từ sự trơn láng đơn điệu của Chủ nghĩa Hiện đại để tìm kiếm một hình thái biểu đạt phức tạp hơn. Điểm nhấn của những cấu trúc này không chỉ nằm ở chiều cao, mà ở sự can thiệp mạnh vào hình khối, những đứt gãy có chủ đích, sự phân rã của lớp vỏ kính để nhường chỗ cho các không gian sinh thái treo lơ lửng. Quy mô và sự hiện diện áp đảo của chúng gợi mở về một "thành phố trong lòng thành phố".

Tầm nhìn thiết kế của khối kiến trúc này, cùng với các siêu dự án đang định hình lại Thượng Hải hay Bangkok, dường như chia sẻ chung một mã gen với những thực hành kiến trúc táo bạo của Văn phòng Kiến trúc Đô thị (OMA). Điển hình là Trụ sở Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) tại Bắc Kinh. Hoàn thành vào năm 2012, công trình này là một ví dụ rõ nhất của lý thuyết về sự khổng lồ (Bigness). Thay vì tuân theo hình thái tháp nhọn truyền thống, CCTV tự uốn mình thành một vòng lặp liên tục, một khối đa giác lơ lửng giữa không trung với diện tích sàn lên tới 473.000 mét vuông. Nó không cần bối cảnh để định nghĩa bản thân, ngược lại, chính sự tồn tại của nó đã tạo ra bối cảnh cho cả khu vực thương mại trung tâm Bắc Kinh. 

Đọc thêm: Bền vững từ tri thức bản địa: Bài học từ hành trình của Julia Babcock

Tatler Asia
Above Tòa nhà De Rotterdam. Ảnh OMA
Tatler Asia
Above Tòa nhà De Rotterdam. Ảnh OMA
Tatler Asia
Above Tòa nhà De Rotterdam. Ảnh Danielle Suijkerbuijk

Tương tự, tại Hà Lan, tổ hợp De Rotterdam cũng được OMA thiết kế như một "thành phố thẳng đứng". Ba tòa tháp được kết nối trên một khối đế chung, tạo ra hiệu ứng biến ảo về hình khối khi người quan sát di chuyển. Bên trong lớp vỏ kính đó là sự chồng xếp của văn phòng, khách sạn, căn hộ và các tiện ích công cộng, vận hành như một xã hội thu nhỏ tự cung tự cấp. Những ví dụ này cho thấy kiến trúc đương đại đang chuyển dịch từ tham vọng chinh phục chiều cao sang hình ảnh biểu tượng, vừa gây chú ý bên ngoài, vừa có khả năng thích nghi với nhiều chức năng phức tạp và đa dạng bên trong. Chúng là những đứa con của Bigness (sự khổng lồ).

Giới hạn tới hạn và sự sụp đổ của các nguyên tắc cổ điển

Trong chuyên luận năm 1994, Koolhaas đặt ra giả thuyết nền tảng, khi một công trình vượt qua một "ngưỡng tới hạn" (critical mass) nhất định, nó không còn là một tòa nhà theo định nghĩa truyền thống, mà biến chuyển thành “Bigness”. Tại ngưỡng này, kiến trúc thoát ly khỏi sự chi phối của các quy tắc về bố cục, tỷ lệ hay chi tiết trang trí, những yếu tố thường được xem như kim chỉ nam trong kiến trúc.

Tatler Asia
Above Tòa tháp MahaNakhon tại Bangkok. Ảnh Srirath Somsawat
Tatler Asia
Above Cận cảnh tòa nhà MahaNakhon thiết kế bởi Buro Ole Scheeren. Ảnh Srirath Somsawat

Theo phân tích của Koolhaas, lịch sử của Bigness bắt đầu từ vụ nổ "Big Bang" về kỹ thuật cách đây hơn một thế kỷ, được kích hoạt bởi sự hội tụ của thang máy, điện năng, điều hoà không khí và kết cấu thép. Trước khi những công nghệ này xuất hiện, hình thái kiến trúc bị giới hạn bởi khả năng vận động sinh học của con người và tính chất vật lý của vật liệu. Sự ra đời của thang máy, thang cuốn và băng chuyền đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện đó. Nó cho phép tạo ra các không gian vô cùng lớn, mở rộng các khả năng về quy mô và giao thông trong một công trình.

Trong khi đó khả năng vượt nhịp của kết cấu thép và môi trường nhân tạo của điều hòa không khí lại tạo ra sự đứt gãy giữa "lõi" (core) và "vỏ" (envelope). Trong một khối tích khổng lồ như CCTV hay thư viện cộng đồng Seattle, khoảng cách từ trung tâm cấu trúc đến lớp vỏ bao che lớn đến mức mặt tiền không còn khả năng, và cũng không còn nhiệm vụ, phải phản ánh những gì diễn ra bên trong. Nguyên tắc "trung thực" của chủ nghĩa Hiện đại, nơi hình thức phải tuân theo công năng, đã bị vô hiệu hóa. Kiến trúc nội thất và ngoại thất tách đôi thành hai hệ thống độc lập, một bên đối mặt với sự biến động không ngừng của nhu cầu sử dụng bên trong, bên còn lại đóng vai trò tạo ra vẻ ngoài ổn định của một vật thể điêu khắc mang tính biểu tượng.

Ảo ảnh của "hoà nhập" và mệnh đề về tính tự trị

Một trong những khía cạnh gây tranh luận nhiều nhất trong lý thuyết của Koolhaas, và cũng là đặc điểm dễ nhận diện nhất của các siêu cấu trúc đương đại, là mối quan hệ giữa công trình và đô thị. Koolhaas đã đưa ra nhận định lạnh lùng rằng Bigness không còn là một phần của mô tế bào đô thị, chúng tồn tại mà không cần quan tâm đến bối cảnh xung quanh.

Tatler Asia
Above Phối cảnh tòa nhà Empire City tại Thủ Thiêm, thiết kế bởi Ole Scheeren. Ảnh Ole Scheeren

Nếu nhìn vào những đô thị nén tại châu Á, ta thấy mệnh đề này là một mô tả hiện thực. Tại các khu vực phát triển nóng, bối cảnh thường là những vùng đất trống hoặc những khu vực hỗn loạn thiếu bản sắc. Trong hoàn cảnh đó, các siêu cấu trúc không thể hòa nhập vì không có gì để hoà nhập. Chúng buộc phải trở thành những pháo đài tự trị.

Carlos L. Marcos, trong tham luận trình bày tại hội nghị City Futures (Madrid, 2009), đã chỉ ra rằng những công trình này nằm trong một vùng lãnh địa phi luân (amoral). Tác động của chúng lên đô thị hoàn toàn độc lập với chất lượng thẩm mỹ hay đạo đức thiết kế. Một toà nhà siêu lớn, dù xấu hay đẹp, đều sở hữu một quyền lực áp chế lên cấu trúc thành phố thông qua khối tích của nó. Những siêu cấu trúc này cạnh tranh với thành phố, đại diện cho thành phố, và tự thân chúng đã là một thành phố thu nhỏ bên trong thành phố.

Sự tái thiết của cái toàn thể

Tuy nhiên, Bigness không chỉ là câu chuyện của việc phá vỡ bối cảnh hay biểu tượng của dòng vốn tư bản. Kiến trúc sư Rem Koolhaas, đã nhìn thấy trong đó cơ hội cho sự tái sinh. Trong một thế giới bị phân mảnh, nơi các giá trị cộng đồng dần tan rã, ông cho rằng chỉ có Bigness mới đủ khả năng tái lập lại Cái Toàn Thể (The Whole).

Tatler Asia
Above Tòa nhà CCTV tại Beijing. Ảnh road trip with raj

Khả năng chứa đựng một lượng lớn các công năng khác biệt, từ thương mại, cư trú đến văn hoá, giải trí, trong một lớp vỏ duy nhất cho phép các siêu cấu trúc tạo ra những "phản ứng giả kim" về mặt xã hội. Tại De Rotterdam hay CCTV, các hoạt động không bị chia cắt bởi khoảng cách địa lý mà được nén lại, tạo ra sự va chạm và tương tác ngẫu nhiên. Giống như các thanh nhiên liệu trong lò phản ứng hạt nhân, Bigness điều phối sự tương tác giữa các yếu tố độc lập, tạo ra một "chế độ của sự tự do" (regime of freedoms) bên trong lớp vỏ cứng nhắc.

Tại đây, vai trò của kiến trúc sư trải qua một cuộc chuyển dịch căn bản. Họ không còn là những nghệ sĩ kiểm soát từng chi tiết vi mô, mà trở thành những người tổ chức chiến lược. Họ phải chấp nhận một dạng kiến trúc mới được tạo ra nhờ vào sức mạnh của công nghệ và áp lực nén chưa từng thấy của các siêu đô thị đương đại. Kiến trúc sư của Bigness là người thiết lập một hệ thống mở, nơi các hoạt động có thể tự do diễn ra mà không cần sự can thiệp hay uốn nắn của bàn tay thiết kế.

Tatler Asia
Above Tòa nhà CCTV tại Bắc Kinh. Ảnh Andrea Leopardi
Tatler Asia
Above Tòa nhà CCTV tại Bắc Kinh. Ảnh Andrea Leopardi

Nhìn lại những khối hộp kỳ lạ đang mọc lên trên đường chân trời của các siêu đô thị, chúng ta có thể thấy hình bóng của lịch sử và cả dự báo về tương lai. Chúng không đơn thuần là những tòa nhà, chúng là những "dụ ngôn bê tông" của thời đại. Chúng phản chiếu tham vọng vươn tới cái tối đa, và quan điểm chấp nhận đánh đổi sự kết nối bối cảnh để lấy vị thế biểu tượng.

Chính những siêu cấu trúc ấy đã làm rõ một điều rằng, chúng ta đang sống trong một thế giới "hậu kiến trúc" (post-architectural), nơi các tòa nhà không còn được đánh giá bằng vẻ đẹp hình thức, mà bằng khả năng tổ chức sự phức tạp của đời sống hiện đại. Kiến trúc sư và nhà phát triển sẽ phải đối mặt với một thế giới, nơi các nhu cầu và quan điểm thẩm mỹ thay đổi chóng mặt trong một khoảng thời gian ngắn hơn rất nhiều so với tuổi đời vật lý của các tòa nhà. 


Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 01/2025

Thúc Đạt
Contributor, Tatler Vietnam
Tatler Asia