Cover Tác phẩm “Bạn mãi trẻ” (Michael F. Roizen, Mehmet C.Oz, NXB Trẻ, 2025)

Chúng ta thường đo tuổi trẻ bằng tốc độ, sức bền và vẻ ngoài chưa mang dấu vết thời gian. Nhưng tác phẩm “Bạn mãi trẻ” gợi ra một thước đo khác: sau mỗi lần bị đời sống bào mòn, cơ thể còn có thể trở lại đến đâu?

Vào một ngày nào đó, các dấu hiệu suy giảm đồng loạt xuất hiện: xương bắt đầu đau, trí nhớ chập chờn, mắt nhìn kém, cơ thể mất đi sự nhanh nhẹn từng được xem là đương nhiên; đó là cách ta vẫn nghĩ về tuổi già ập đến. 

Trong phần mở đầu của Bạn mãi trẻ (Michael F. Roizen, Mehmet C.Oz, NXB Trẻ, 2025), hai tác giả - bác sỹ chuyên khoa gọi đó là cách con người nhìn tuổi tác từ những triệu chứng cuối cùng, trong khi quá trình tạo nên chúng đã âm thầm diễn ra từ nhiều thập niên trước. Những gì biểu hiện ở tuổi sáu mươi hay bảy mươi có thể bắt đầu từ cách ta sống ở tuổi ba mươi, bốn mươi và năm mươi.

Xuất bản lần đầu tại Mỹ năm 2007, cuốn sách mang nhiều đặc điểm của dòng sách phổ biến y học đầu thế kỷ XXI: giọng văn hoạt náo, những phép ví von giàu tính thị giác, các bài tự kiểm tra và một niềm tin mạnh mẽ vào quyền chủ động của cá nhân. Một vài con số và khuyến nghị cụ thể trong sách tất nhiên cần được đọc lại dưới ánh sáng của y học hiện nay. Song bên dưới lớp ngôn ngữ “chống lão hóa” có phần lạc quan ấy là một nguyên tắc khoa học luôn giữ vững giá trị: tuổi trẻ nằm ở khả năng cơ thể sửa chữa sau tổn thương.

Đọc thêm: Lãnh đạo trong kỷ nguyên AI: Khi năng lực lựa chọn quan trọng hơn quy mô công nghệ

Tổn thương là một phần của sống

Một trong những phần giàu ý nghĩa nhất của cuốn sách có tiêu đề “Hao mòn”. Các tác giả so sánh cơ thể với một thành phố đang được sử dụng mỗi ngày. Sơn bạc màu, mặt đường nứt, cửa kính bám bụi và những ổ gà xuất hiện bởi thành phố có người sống, di chuyển và tận hưởng nó. Câu hỏi cần đặt ra là: đội ngũ sửa chữa đang ở đâu?

Tatler Asia

Cơ thể cũng vậy. Việc vận động khớp, tiếp xúc với ánh nắng, chịu áp lực tâm lý, tiêu hóa thức ăn hay đơn giản là sản xuất năng lượng đều để lại những dạng hao mòn khác nhau. Sống đồng nghĩa với tiêu hao. Một cơ thể đang sống khó có thể hoàn toàn tránh khỏi những tổn thương như vậy.

Tuy vậy, hao mòn tự nó chưa quyết định tuổi già. Sự suy giảm xuất hiện khi khả năng bảo dưỡng không còn theo kịp tốc độ hư hại. Khi tế bào mất dần năng lực phân chia và tái tạo, những sửa chữa thiếu hoàn chỉnh tạo thêm tổn thương, rồi tổn thương mới lại tiếp tục làm suy yếu quá trình sửa chữa. Tuổi già, dưới góc nhìn ấy, là một vòng lặp trong đó cơ thể ngày càng khó trở lại trạng thái cân bằng.

Điều này làm thay đổi cách ta định nghĩa về tuổi trẻ: đó là khi cơ thể giúp quá trình sửa chữa vẫn theo kịp quá trình sống.

Khả năng tái lập

Ở chương về tim, điều bác sĩ quan sát là nhịp tim hạ xuống nhanh đến đâu sau khi dừng vận động. Theo logic của cuốn sách, một trái tim khỏe là trái tim biết quay về nhịp bình thường sau khi thử thách kết thúc. Chi tiết ấy có thể được đọc như một ẩn dụ cho toàn bộ quan niệm về tuổi trẻ.

Chương về stress làm rõ nhất điều này. Stress là phản ứng thích nghi trước những yêu cầu của đời sống; một cơ thể sống khó có thể hoàn toàn tránh khỏi stress. Vấn đề bắt đầu khi trạng thái báo động trở thành trạng thái thường trực. Hệ miễn dịch bị bào mòn, nhịp tim mất ổn định, telomere và tế bào gốc chịu ảnh hưởng, trong khi những hệ thống vốn phải phục hồi cơ thể lại bị giữ trong một cuộc huy động kéo dài.

Tatler Asia

Hai tác giả viết rằng cơ thể không thể liên tục ở trạng thái “căng máy”. Não cần được đưa về chế độ chậm để tế bào gốc thực hiện công việc bổ sung và sửa chữa những mô đã bị áp lực, môi trường và đời sống hằng ngày làm tổn thương.

Đây có lẽ là một trong những gợi ý đáng suy nghĩ nhất khi đọc cuốn sách trong hiện tại. Chúng ta đã quen tôn vinh sức chịu đựng đến mức dễ nhầm nó với sức khỏe. Một người vẫn hoàn thành công việc sau nhiều đêm thiếu ngủ có thể được xem là bền bỉ. Một người tiếp tục vận hành giữa áp lực kéo dài có thể được gọi là bản lĩnh. Nhưng nếu cơ thể không còn khoảng trống để rời khỏi trạng thái chiến đấu, sức chịu đựng ấy có thể chỉ là một dạng vay mượn từ tương lai.

Cuốn sách dành một vị trí đặc biệt cho giấc ngủ. Nó được xem như một chỉ báo lớn của sức khỏe: thiếu ngủ vừa tạo ra những rối loạn khác, vừa có thể báo hiệu rằng một hệ thống nào đó trong cơ thể đang không vận hành đúng.

Tatler Asia

Ngôn ngữ tác giả dùng để nói về ngủ: “slowdown”, “let go”, “reset”, “reboot” đưa người đọc vào một nghi thức giảm tốc, buông việc thức và cho hệ thống cơ hội tái lập.

Giấc ngủ vì thế không phải phần thời gian còn lại sau một ngày hiệu quả. Nó là điều kiện để hiệu quả ấy có thể tiếp tục. Cơ thể chỉ duy trì được khả năng hoạt động khi con người chấp nhận có những giờ mình không sản xuất, không kiểm soát và không chứng minh điều gì.

Ngay cả chương về vận động cũng dựa trên nhịp điệu ấy. Sách đề xuất luyện tập ngắt quãng: cường độ cao được xen với những quãng chậm để cơ thể hồi phục. Cường độ chỉ có ích khi nó được đặt trong một cấu trúc cho phép tái lập, còn một đời sống chỉ biết tăng tốc sẽ sớm biến sức mạnh thành hao mòn.

Nghệ thuật củng cố mắt xích yếu

Xuyên suốt cuốn sách, tuổi trẻ được kiến tạo qua nhiều tầng của cơ thể. Ty thể cung cấp năng lượng cho hoạt động tế bào; tế bào gốc thay thế những phần bị tổn thương; hệ miễn dịch phát hiện và xử lý các mối đe dọa; giấc ngủ, vận động và dinh dưỡng giúp những hệ thống ấy vận hành.

Ty thể đặc biệt quan trọng bởi mọi quá trình sửa chữa đều cần năng lượng. Sách mô tả chúng như những nhà máy năng lượng của thành phố sinh học: có khả năng chịu đựng một lượng tổn thương đáng kể, song sẽ suy giảm khi áp lực oxy hóa vượt quá năng lực kiểm soát. Tế bào gốc lại xuất hiện như đội ngũ tái thiết. Chúng giúp thay thế tế bào bị hư hại và đóng vai trò quan trọng trong quá trình cơ thể hồi phục sau stress. Nhưng nguồn lực ấy suy giảm theo tuổi tác và có thể bị tiêu hao khi phải liên tục xử lý các tổn thương lặp đi lặp lại.

Đọc thêm: Nghệ sĩ Nguyễn Thị Minh Ngọc: Đặt ra câu hỏi để nghĩ về Việt Nam

Ở đây, cuốn sách cho thấy một nghịch lý: cơ thể già đi không đơn thuần vì số năm đã trôi qua. Nó còn già đi vì phải sử dụng quá nhiều nguồn lực tái thiết cho những hư hại có thể tránh được. Khi “đội sửa chữa” liên tục phải dập những đám cháy nhỏ, thành phố sẽ thiếu người để bảo dưỡng các cấu trúc khác.

Nếu nguồn lực tái thiết là hữu hạn, câu hỏi tiếp theo là nên dành nguồn lực ấy vào đâu.

Trái với vẻ ngoài đầy tham vọng, phương pháp mà Bạn mãi trẻ đề xuất lại bắt đầu khá khiêm tốn. Người đọc không cần đại tu toàn bộ cơ thể. Họ cần nhận ra những mắt xích yếu riêng khiến bản thân dễ bị ảnh hưởng bởi tuổi tác, rồi thực hiện những điều chỉnh nhỏ tại đúng điểm có thể tạo hiệu ứng lớn.

Hồi phục đòi hỏi ta phải biết nơi nào dễ đổ vỡ nhất, giảm những tổn thương có tính lặp lại và dành nguồn lực cho những hệ thống cần được hỗ trợ. Mô hình những lát phô mai Thụy Sĩ ở phần mở đầu minh họa logic ấy. Mỗi lớp bảo vệ đều có những lỗ hổng; một vấn đề đơn lẻ chưa chắc tạo ra khủng hoảng. Suy sụp xuất hiện khi các lỗ hổng ở nhiều hệ thống lớn lên và thẳng hàng, khiến một tổn thương cục bộ lan thành thất bại toàn hệ thống.

Tatler Asia

Trở lại với hình ảnh thành phố mà Roizen và Oz dựng lên từ đầu cuốn sách, gene là địa hình; động mạch là đường sá; não là mạng lưới điện; làn da là không gian xanh; hệ miễn dịch là lực lượng bảo vệ. Có những thành phố lâu đời vẫn thanh lịch và sống động, trong khi những thành phố trẻ hơn đã mang vẻ xuống cấp. Sự khác biệt nằm ở cách chúng thích nghi, bảo trì và tái thiết.

Trong hình minh họa “Thành phố cơ thể”, mục tiêu cao nhất của thành phố sinh học là khả năng điều chỉnh trước hoàn cảnh mới và “tự tái tạo chính mình”. Điều đó mở ra một định nghĩa đẹp hơn về việc già đi. Già đi thanh lịch là một thành phố sống lâu phải thay đường ống, sửa cầu, cập nhật mạng lưới và tìm công năng mới cho những cấu trúc cũ. Cơ thể và con người cũng vậy. Tuổi trẻ đi liền với khả năng tiếp tục tạo ra phiên bản tiếp theo mà không đánh mất tính toàn vẹn của mình.

Đích cuối của Bạn mãi trẻ là kêu gọi người đọc tập trung vào duy trì khả năng sửa chữa: giảm lượng tổn thương tích lũy và giúp các cơ chế phục hồi hoạt động hiệu quả, để chất lượng sống được giữ lại đến gần cuối đời. Tuổi trẻ, theo nghĩa ấy, là khả năng tiếp tục thích nghi, sửa chữa và trở lại cân bằng khi thời gian đã đi qua.

ĐỌC NGAY

Kiến trúc sư Andra Matin và nghệ thuật rung cảm trước những điều nhỏ bé

CEO Walt Power: Từ quyền lực lãnh đạo đến tiềm lực phát triển khu nghỉ dưỡng phức hợp lớn nhất Việt Nam

AMES 2026: Từ nghiên cứu kinh tế đến những lựa chọn cho tương lai

Lang Minh
Senior Editor, Tatler Vietnam
Tatler Asia

Lang Minh