Ở Trần Tuấn Việt, không có một cuộc “rẽ hướng” theo nghĩa thông thường. Từ kiến trúc đến nhiếp ảnh, anh cho đó là “một sự tiến hóa đầy logic”, của niềm say mê với việc kể chuyện bằng hình ảnh
Xuất phát điểm là một kiến trúc sư, Trần Tuấn Việt đã trải qua cú chuyển mình sang nhiếp ảnh theo cách không mấy bất ngờ nhưng ở đó, anh nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn bên ngoài những bản vẽ. Trong khi kiến trúc tạo ra một “sân khấu” vững chãi, thì nhiếp ảnh lại là phương tiện giúp anh nắm bắt những khoảnh khắc đẹp diễn ra trên sân khấu ấy. Từ những khung hình mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc đến khoảnh khắc đời thường giản dị, anh kiên trì ghi lại vẻ đẹp của đất nước mình như thể viết nên một bức thư tình bằng ánh sáng.
Xem thêm:
Chân dung những “khối óc” công nghệ đang dẫn dắt ‘bộ tứ’ kỳ lân Việt
Japa Valley: Cú bắt tay tiên phong giữa Pharrell Williams và Nigo định hình lại du lịch Tokyo
Đứng ở vai trò của một người “khán giả” đã thưởng thức qua nhiều bối cảnh khác nhau của “vở diễn cuộc đời”, với từng chương được lật giở đầy bất ngờ và khó đoán, nhiếp ảnh gia Trần Tuấn Việt dần nhận ra anh khao khát một điều gì đó “tức thời” hơn là những giá trị vĩnh cửu - một phương tiện có thể “đóng băng” được cảm xúc của khoảnh khắc, và anh gọi đó là “cái hồn của không gian” được ghi lại qua mỗi lần bấm máy.
Từ núi non đại ngàn đến đại dương bao la, thế nhưng không chỉ cảnh đẹp hùng vĩ mới khiến Trần Tuấn Việt dừng chân. Ấy là khi anh ghé làng hương Quảng Phú Cầu. Đứng giữa khoảng sân rộng, dưới chân anh là hàng nghìn bó hương đỏ thắm đang xòe ra như những đóa hoa khổng lồ, anh lặng người. Không phải vì sự phô trương, mà bởi vẻ đẹp ấy khiến người ta lắng lại. Nhìn qua ống kính, thấy một người phụ nữ đang cần mẫn sắp xếp từng bó hương, anh chợt hiểu: Văn hóa Việt Nam không kể chuyện bằng lời. Nó thì thầm qua màu sắc, hình khối và sự tĩnh lặng của lao động. Khoảnh khắc đó, anh không chỉ ghi lại hình ảnh của một người thợ thủ công đang lao động miệt mài, anh ghi lại một biểu tượng giao thoa của đời sống và tâm linh. Một bó hương khi ấy vừa là sản phẩm, vừa là nhịp cầu nối giữa cõi thực và thế giới vô hình.
Và thật bất ngờ, bức ảnh ấy khi được đăng trên National Geographic đã lan tỏa khắp thế giới. Câu chuyện đời thường của một làng nghề nhỏ trở thành biểu tượng văn hóa, thu hút ánh nhìn quốc tế, góp phần thay đổi cả sinh kế người dân nơi đây. Với Trần Tuấn Việt, đó là điều kỳ diệu nhất mà nhiếp ảnh có thể làm: Lặng lẽ kết nối chiều sâu của một dân tộc với trái tim của nhân loại.
Nhưng có lẽ, điều khiến người ta nhớ mãi về những bức ảnh của Trần Tuấn Việt không phải là bố cục hay ánh sáng, mà là cảm xúc lặng thầm mà chúng gợi lên. Đó là cảm xúc của một người yêu quê hương bằng một tình yêu bền bỉ và lặng lẽ, một người luôn đặt mình phía sau câu chuyện, để ánh sáng được rọi lên những điều xứng đáng.

















