Giữa một thị trường điện ảnh Việt đang khan hiếm những câu chuyện gia đình gai góc mà không “bi lụy hóa”, bộ phim “Mang Mẹ Đi Bỏ” xuất hiện với cái tên vừa gây sốc vừa khiến người ta tò mò: Liệu tình thân có giới hạn không, nếu yêu thương trở thành một gánh nặng
Giữa một thị trường điện ảnh Việt ngày càng nghiêng về dòng phim hài, phim tình cảm "dễ tiêu hóa", Mang Mẹ Đi Bỏ lại chọn hướng đi ngược dòng. Một tựa đề dễ gây hiểu lầm, một nhịp phim không dành cho số đông,... Tất cả như một phép thử, xem khán giả Việt hôm nay có còn đủ kiên nhẫn để đối diện với nỗi đau thật sự đến từ đời sống gia đình.
Sự góp mặt của đạo diễn - biên kịch Hàn Quốc Mo Hong Jin cùng dàn diễn viên phủ sóng truyền thông như Hồng Đào, Tuấn Trần, Lâm Vỹ Dạ, Hải Triều, Vinh Râu… giúp bộ phim thu hút được sự chú ý ngay từ giai đoạn công bố. Tuy nhiên, đằng sau ấy là một bộ phim không chiều chuộng khán giả bằng chiêu trò, mà chọn cách lặng lẽ khơi lên những câu hỏi khó nuốt: Tình thương gia đình ruột thịt có giới hạn không, và nếu có, ai sẽ là người nói ra trước?

Above “Mang Mẹ Đi Bỏ” liệu sẽ khiến người xem day dứt, hay sẽ mang lại ánh sáng ngọt ngào của tình thân?
Sự giao thoa Việt - Hàn trong lát cắt gia đình
Khác với nhiều phim Việt đang chuộng tiết tấu nhanh và thoại dễ hiểu, Mang Mẹ Đi Bỏ mang đậm hơi thở điện ảnh Hàn Quốc ở giai đoạn hậu dòng phim “healing” - nơi câu chuyện được kể bằng không khí hơn là hành động. Sự xuất hiện của đạo diễn Mo Hong Jin tại Việt Nam trong buổi công bố phim, cùng thông tin về quá trình 3 năm ấp ủ và thực hiện, cho thấy tâm thế nghiêm túc, không phải kiểu hợp tác mang tính "trao đổi văn hóa" thường thấy.

Above Đạo diễn Mo Hong Jin tại Việt Nam trong buổi công bố phim
Từng khung hình trong phim không có chủ ý làm đẹp, mà gợi những ý đồ cảm xúc người xem ngay từ gốc rễ bên trong: Góc máy tĩnh, ánh sáng yếu, không gian hẹp - tất cả như cố tình bóp nghẹt người xem cùng cảm xúc của nhân vật. Dù vậy, vẫn có những tia sáng lạc quan đầy triển vọng, rạng ngời trong hành trình tiến về phía trước của những nhân vật trong phim. Đây là dạng ngôn ngữ hình ảnh không mới trong điện ảnh Hàn, nhưng vẫn còn là lựa chọn “khó nhằn” với phần lớn khán giả Việt. Đạo diễn không che giấu ý đồ khi không cần phim phải hấp dẫn ngay từ đầu, mà để cảm giác dồn nén dâng lên từ từ như vết rạn trong mối quan hệ gia đình: Nhỏ, âm ỉ, và không ai chịu nói ra nhưng cũng không quá bi luỵ, quá bi thương.
Về chuyên môn, phim có sự đồng bộ cao giữa các bộ phận: Dựng phim tiết chế, thiết kế âm thanh hạn chế tối đa nhạc nền, ánh sáng thiên về sắc lạnh, và nhịp dựng cố tình lặp lại các cảnh sinh hoạt thường nhật để tạo nên cảm giác lặp của sự mỏi mệt và bức bí, và cũng có những khung cảnh ánh sáng tràn ngập cả màn hình. Đó là thứ điện ảnh buộc người ta phải ở lại để cảm nhận, hoặc rời đi khi không thể chịu đựng chứ không thể đứng ngoài lãnh đạm mà quan sát.
Đọc thêm: Father's Day: 6 ông bố truyền cảm hứng nhất trong phim Hàn
Dàn diễn viên nội lực và bước lùi lại để làm “người bình thường”
Nếu chỉ nhìn vào dàn diễn viên như Hồng Đào, Tuấn Trần, Lâm Vỹ Dạ, Hải Triều, Vinh Râu,... dễ tưởng Mang Mẹ Đi Bỏ là một bộ phim giải trí có yếu tố gia đình, đủ hài, đủ xúc động. Nhưng đây là bộ phim buộc các diễn viên phải thoát khỏi vùng an toàn và hình ảnh diễn viên gạo cội quen thuộc, để hóa thân thành những con người không có gì quá đặc biệt, thậm chí là bình thường như những số phận phải vật lộn với cuộc sống ngoài kia.
Hoan (Tuấn Trần thủ vai) là một thợ cắt tóc vỉa hè. Anh ngày ngày vừa kiếm sống, vừa chăm sóc người mẹ mắc Alzheimer do nghệ sĩ Hồng Đào thủ vai, dần mất trí nhớ và hành xử như một đứa trẻ. Quyết định đưa mẹ sang Hàn Quốc để “gửi” cho người anh trai chưa từng gặp mặt trở thành bước ngoặt lớn trong cuộc đời Hoan, đặt anh vào tình thế giằng xé giữa trách nhiệm và khát vọng cá nhân. Đồng hành với hai mẹ con là nhóm bạn thân gồm Tuấn (Quốc Khánh), Ánh Dung (Hải Triều), Châu (Lâm Vỹ Dạ) và Minh (Vinh Râu) – những nhân vật mang lại sự cân bằng nhẹ nhàng cho bộ phim, góp phần khắc họa đời sống đô thị giản dị, đậm tình người.

Above Dàn diễn viên của “Mang Mẹ Đi Bỏ”
Hồng Đào, với nền tảng sân khấu lâu năm, không dùng ánh mắt hay nước mắt để điều khiển cảm xúc khán giả. Bà vào vai một người mẹ đứng trên ranh giới mong manh giữa tình yêu thương và sự kiểm soát, giữa kỳ vọng và bòn rút cảm xúc. Cách diễn “rút năng lượng” của bà là điểm tựa cho toàn bộ bộ phim, giữ cho nó không đổ về hướng kịch hóa hay bi lụy.

Above Vai diễn người mẹ mắc Alzheimer do nghệ sĩ Hồng Đào thủ vai

Above Vai diễn người mẹ mắc Alzheimer do nghệ sĩ Hồng Đào thủ vai
Tuấn Trần có lẽ là người chịu nhiều áp lực nhất. Anh đóng vai đứa con trai, cũng là đại diện cho cảm giác mắc kẹt của thế hệ trẻ trước trách nhiệm gia đình. Sự cam chịu, né tránh của nhân vật không được tô son trát phấn mà phơi bày nguyên bản. Dẫu vậy, những tình tiết nhẹ nhàng trong trailer trái ngược với dự đoán về một bộ phim “đẫm nước mắt” lại đang khiến khán giả bất ngờ và mong chờ hơn.

Above Tuấn Trần đóng vai đứa con trai, cũng là đại diện cho cảm giác mắc kẹt của thế hệ trẻ trước trách nhiệm gia đình

Above Tuấn Trần đóng vai đứa con trai, cũng là đại diện cho cảm giác mắc kẹt của thế hệ trẻ trước trách nhiệm gia đình
Với những vai phụ còn lại như Hải Triều, Lâm Vỹ Dạ, Vinh Râu,... diễn xuất cho thấy định hướng rõ ràng từ đạo diễn: Không ai được “diễn lớn”, đúng như bản chất câu chuyện về những con người bình thường nhưng phi thường mà phim muốn kể.

Triển vọng của một phim không dễ “xem”
Phim chạm vào một vùng cảm xúc mà nhiều người Việt né tránh: Cảm giác “nợ nần” trong tình thân, nỗi sợ trở thành gánh nặng, và sự mệt mỏi không ai dám nói thành lời. Với thế hệ khán giả đang bước qua tuổi 30 – những người đang ở giữa hai đầu gánh trách nhiệm, bộ phim có khả năng tạo ra cộng hưởng lớn nếu được truyền thông đúng cách: không giật tít, không xu hướng, mà để nó len lỏi bằng chính những câu chuyện ngoài rạp.

Above Phim chạm vào một vùng cảm xúc mà nhiều người Việt né tránh: Cảm giác “nợ nần” trong tình thân, nỗi sợ trở thành gánh nặng, và sự mệt mỏi không ai dám nói thành lời
Về triển vọng, Mang Mẹ Đi Bỏ có thể mở ra một hướng đi khác cho dòng phim hợp tác Việt – Hàn, nơi chất Hàn không còn chỉ nằm ở kỹ thuật, mà ảnh hưởng sâu vào cách kể chuyện và thẩm mỹ điện ảnh.
Chia sẻ về định hướng nội dung, đạo diễn Mo Hong-jin cho biết bộ phim tập trung khắc họa tình mẫu tử, tình cảm gia đình và chiều sâu nhân văn - những giá trị phổ quát nhưng lại rất riêng khi đặt trong bối cảnh Việt Nam. Đạo diễn bày tỏ sự trân trọng với văn hóa Việt, nơi chữ hiếu và tình thân luôn được đặt lên hàng đầu. Chính vì vậy, anh mong muốn đặt ra câu hỏi cho khán giả: khi mọi thứ bị đẩy đến tận cùng, liệu tình yêu, lòng hiếu thảo và sự bảo vệ gia đình có thể mạnh mẽ đến đâu để các nhân vật đưa ra quyết định của riêng mình? Bên cạnh đó, đạo diễn cũng nhấn mạnh rằng tuy Việt Nam và Hàn Quốc khác nhau về địa lý, ngôn ngữ, nhưng lại đồng điệu về lòng nhân hậu và sự ấm áp giữa con người với nhau. Với anh, ranh giới quốc gia không phải là yếu tố quan trọng trong phim. Điều anh quan tâm nhất là làm nổi bật tình cảm chân thành giữa cách con người đối xử với nhau, điều mà bất kỳ khán giả nào cũng có thể cảm nhận, dù đến từ đâu.
“Những phim về tình cảm gia đình rất nhiều không chỉ ở Hàn Quốc mà ở khắp các quốc gia trên thế giới. Tuy nhiên, chúng tôi muốn làm một câu chuyện về gia đình Việt Nam nhưng cả thế giới phải dõi theo. Việt Nam là một nơi có tình cảm gia đình rất sâu sắc, tôi thực sự khao khát đem một chủ đề quen thuộc đến cho khán giả qua những cảm xúc mới, để khán giả thấy được giá trị của gia đình trong lòng người Việt Nam”, đạo diễn Mo Hong Jin chia sẻ.
Mang Mẹ Đi Bỏ dự kiến khởi chiếu tại các cụm rạp CJ CGV Việt Nam từ ngày 1/8/2025.
ĐỌC THÊM
Father's Day: Phim Hàn Quốc dạy ta điều gì về tình phụ tử thời hiện đại?
Tatler's picks: Những siêu phẩm tháng 6 có đủ sức chinh phục những tín đồ điện ảnh khó tính?
Làn sóng T-Wind: Thái Lan đang trở thành cường quốc quyền lực mềm mới của châu Á?




