Âm nhạc với Hoàng Dũng lúc này là hành trình “chạm vào chính mình”, dám bước ra khỏi vùng an toàn để kể những câu chuyện đa chiều, truyền cảm hứng đến những ai đang kiếm tìm sự cân bằng trong vòng xoay bất tận của đời sống
Hoàng Dũng vừa kỷ niệm 10 năm bén duyên âm nhạc bằng dự án “Xoay Tròn”. Không chỉ là dấu mốc trưởng thành, dự án còn khẳng định nỗ lực bứt phá hình ảnh “hoàng tử tình ca”. Dự án bao gồm album phòng thu “Xoay Tròn” với 15 ca khúc, MV Giữ Anh Cho Ngày Hôm Qua, cùng concert tại Hà Nội ngày 2/8, quy tụ các khách mời nổi bật như Đen, Vũ., Nân.
Từ những ngày đầu đeo đuổi đam mê dưới biệt danh Kevin Nguyễn, Hoàng Dũng đã trải qua không ít thử thách và may mắn để từng bước trưởng thành trong nghệ thuật. Nếu trước kia âm nhạc của anh gắn liền chủ yếu với tình yêu đôi lứa, thì ở “Xoay Tròn”, Hoàng Dũng mở rộng thế giới nội tâm bằng những câu chuyện về vui buồn, cô đơn, hy vọng, va vấp, cùng những khoảnh khắc lặng im sâu sắc.
Tatler Vietnam đồng hành cùng Hoàng Dũng trong dấu mốc này, cùng nhìn ngắm những lát cắt trưởng thành, nơi mọi trải nghiệm cá nhân đều được cô đọng thành từng ca từ và nốt nhạc.
Đọc thêm: Sau ‘Giữ Anh Cho Hôm Qua’ và ‘Xoay Tròn’, công chúng kỳ vọng gì ở concert tiếp theo của Hoàng Dũng?
Một định nghĩa khác về trọng “tâm”
Anh có nói rằng Xoay Tròn là một chuyển động quanh “tâm” - vậy đâu là “tâm” không thể thay đổi trong âm nhạc và con người Hoàng Dũng?
Tôi nghĩ rất khó định nghĩa chỉ bằng vài gạch đầu dòng để nói về cái “tâm” của một người. Ai cũng có những diễn biến nội tâm riêng, nhiều khi chính mình còn chưa nhìn ra hết cho đến khi trải qua các mối quan hệ, tình huống trong cuộc sống. Trước đây tôi sống khép kín, tưởng như hiểu mình nhất, nhưng thực ra những thứ ta tin là bất biến lại luôn được thử thách bởi hoàn cảnh và con người xung quanh.
Tôi nhận ra rằng “tâm” không phải là khuôn mẫu cố định, mà là cách mình quan sát, phản ứng, tự nhận diện mình mỗi ngày; đồng thời cũng cần được soi chiếu qua những người thân thiết. Trong âm nhạc, tôi cũng muốn giữ sự trung thực đó: phản ánh đúng cảm xúc, trải nghiệm thật lòng và luôn hướng thiện, tin rằng sống và làm việc tử tế sẽ mang lại điều tốt đẹp.

Above Ca nhạc sĩ Hoàng Dũng
Album này không đặt tình yêu làm trọng tâm, điều hiếm thấy với một người từng được gắn mác “hoàng tử tình ca”. Đó là lựa chọn chiến lược hay một chuyển biến tự nhiên trong tư duy nghệ thuật của anh?
Tôi nghĩ việc lấy cảm hứng từ tình yêu luôn mang lại nguồn cảm xúc rất dồi dào cho người sáng tác. Đôi khi chỉ cần yêu thôi là mình đã có cảm hứng để viết nhạc, mà thất tình thì lại càng dễ viết nhạc hơn nữa (cười). Nhưng rồi tôi tự hỏi: liệu mình có cần phải cứ viết về tình yêu hoài không, và tình yêu có phải chỉ xoay quanh câu chuyện đôi lứa?
Tôi chọn nhìn mọi thứ bằng sự bao dung, thiện cảm. Nghĩa là mỗi việc xảy ra, dù tốt hay xấu, đều là ân phước của cuộc đời, đều góp phần nuôi lớn quá trình chuyển hóa bên trong tôi, và bỗng chốc mọi vấn đề trong cuộc sống đều ẩn chứa “tình yêu”. Khi chọn dùng tình yêu như một filter để soi chiếu mọi thứ, tôi thấy nguồn cảm hứng trong mình trở nên phong phú một cách tự nhiên.
Những điều bình thường lại trở thành chất liệu
Rất nhiều ca khúc trong album lấy cảm hứng từ những khoảnh khắc đời thường. Vậy với anh, điều gì biến một khoảnh khắc bình thường trở thành chất liệu đáng viết thành nhạc?
Tôi nghĩ có hai yếu tố. Thứ nhất, chính sự bình dị ấy lại có thể chứa đựng một nét đẹp, thậm chí là sự phi thường trong những điều nhỏ nhất của cuộc sống. Chẳng hạn, trong bài “Em Trồng Cây”: Suốt thời gian trưởng thành, tôi chủ yếu sống xa nhà, thuê trọ, di chuyển liên tục. Khái niệm “ngôi nhà” với tôi thường chỉ là chốn tạm. Nhưng khi thấy người thân trồng cây nơi mình đang sống, tôi cảm nhận được sự gắn bó, sự vun đắp. Căn nhà thuê trở thành thành tổ ấm thực sự, một cảm giác tôi chưa từng có.
Thứ hai, một khoảnh khắc đời thường có sức mạnh kết nối những người đồng điệu với nhau. Ví dụ với “Giữ Anh Cho Ngày Hôm Qua”, chúng ta tiến lên phía trước, nhưng không đồng nghĩa chúng ta chối bỏ quá khứ của chính mình. Ta trân trọng nó như một món quà. Đó không phải trải nghiệm riêng của tôi, mà là trải nghiệm chung mà ai cũng từng có.

Trong “Conversations”, anh đã cầu hôn người yêu một cách... chơi chơi. Vậy âm nhạc là nơi anh được tự do sống thật, hay là nơi anh giấu những điều mình không dám làm ngoài đời?
Tôi muốn khán giả tập trung vào âm nhạc của mình hơn là để tâm quá nhiều tới chuyện đời tư. Nhưng tôi cũng không giấu rằng bản thân có những niềm vui, hạnh phúc rất nhỏ bé giống như bao chàng trai đang yêu. Đoạn ghi âm trong track đó là một khoảnh khắc có thật, từng diễn ra tự nhiên ngoài đời chứ không phải dựng lên chỉ để đưa vào album.
Tôi dùng chính khoảnh khắc ấy như một tín hiệu giản dị cập nhật về cuộc sống của mình mà không phải làm điều gì phô trương. Tôi không lấy chuyện cá nhân để tạo sự chú ý, nhưng âm nhạc cũng là nơi tôi cho phép bản thân “bật mí” đôi chút về những điều thật nhất bên trong mình.
Có thể khi nghe đoạn hội thoại ấy, mọi người sẽ thấy nó hơi vụng về, ngốc nghếch. Nhưng chính điều này lại làm tôi thích thú. Vì tôi muốn khán giả cảm nhận đúng cái sự tự nhiên, vụng về rất đời của tình yêu ngoài đời thực, khác với những hình mẫu lý tưởng chỉ có trên phim ảnh hay sách truyện.

Có track nào trong “Xoay Tròn” mà anh từng muốn gạch bỏ khỏi album, nhưng sau đó lại quyết định giữ lại không? Lý do là gì?
May mắn là không có bài hát nào tôi muốn gạch bỏ cả. Tuy nhiên, nhiều bài từ bản demo đầu tiên đến khi trở thành bản hoàn chỉnh đã thay đổi khá nhiều. Ví dụ, bài “Sâm - Panh” ban đầu có không khí rất buồn, tiết tấu nhẹ, nhưng tôi nhận ra cách viết này trùng lặp với nhiều ca khúc đã có trên thị trường, nên quyết định thay đổi tiết tấu và nhiều chi tiết nhỏ để bài hát trở nên đặc biệt hơn.
Tôi dự định làm đúng 10 ca khúc cho tròn 10 năm sự nghiệp, nghe có vẻ rất hợp lý. Nhưng khi nghe lại, tôi cảm thấy chưa đủ, thiếu một dòng chảy xuyên suốt để kể trọn một câu chuyện. Tôi muốn người nghe cảm nhận một hành trình liên kết, chứ không phải một playlist rời rạc, ghép vội. Chính vì vậy, tôi đã thêm một số bài, chỉnh sửa nhỏ để album hoàn thiện hơn, dù việc này khiến quá trình thực hiện kéo dài hơn một chút, nhưng tôi thấy hoàn toàn xứng đáng.
Vẻ đẹp của cảm xúc tiêu cực

Ở ca khúc “Không Quan Trọng”, anh nói về hai mặt đối lập bên trong mình. Hoàng Dũng hiện tại có dễ chấp nhận sự mâu thuẫn nội tâm hơn ngày trước không?
Tôi đã học cách chấp nhận những mâu thuẫn trong nội tâm mình một cách nhẹ nhàng hơn. Ngày xưa, tôi luôn cố gắng thể hiện ra ngoài là người ổn định, lý trí, nhưng thực chất bên trong lại có rất nhiều cảm xúc rối ren, đối lập. Trải qua nhiều năm tự quan sát, tôi nhận ra rằng: Chỉ khi can đảm nhìn thẳng vào những cảm xúc tiêu cực thay vì trốn tránh, tôi mới có thể làm chủ được trạng thái bên trong mình.
Sự trưởng thành, tôi tin, thực chất là trạng thái tự nhiên xuất hiện khi ta thôi gắng gượng theo một khuôn mẫu hoàn hảo cố định. Đó là khi mình dám sống thật với bản thân, không cần cố “gồng” cho giống ai hoặc cho phù hợp với kỳ vọng bên ngoài.

Khi viết ca khúc “Sao Giờ Em Mới Tới” như một lời “bao biện” với khán giả, anh có đang tự giễu mình không? Hay đó là cách anh làm hòa với áp lực nghệ sĩ phải luôn ra sản phẩm đều đặn?
Ca khúc này là một cách tôi thành thật với chính mình trước những áp lực sáng tác. Áp lực phải ra nhạc đúng hạn nhưng cảm hứng lại đến rất muộn. Đôi khi tôi cố “vắt” cho xong, nhưng làm vậy lại càng xa rời cảm xúc thật, nghe xong thấy chính mình còn không chạm được vào ca khúc.
Chính những giây phút bức bối, bất lực ấy lại trở thành một trải nghiệm đáng giá: tôi học cách nhìn thẳng vào nó, ở lại cùng nó, thay vì cố trốn chạy hay viện cớ. Hóa ra, đối mặt với áp lực cũng có thể là nguồn cảm hứng, là điểm khởi đầu của sự chân thành trong nghệ thuật. Một cách để mình không tự đánh mất rung động thật chỉ vì chạy theo guồng quay bên ngoài.
MV Giữ Anh Cho Ngày Hôm Qua như một bức tranh tự sự. Khi nhìn lại hành trình từ “Kevin Nguyễn” đến Hoàng Dũng hôm nay, đâu là điều khiến anh thấy xúc động nhất?
Khi ngồi xem bản draft đầu tiên của MV, tôi đã thực sự rưng rưng nước mắt. Tôi vẫn giữ lại những đoạn video, thước phim của Kevin Nguyễn trong quá khứ, nhưng chưa từng nghĩ đến việc sẽ sử dụng chúng vào một dự án âm nhạc nào. Khi anh đạo diễn Paul Vĩ Minh hỏi tôi có sẵn những tư liệu ngày cũ không vì muốn dùng hiệu ứng máy chiếu để hiện lên như những lát cắt ký ức, tôi đã tự mình lục tìm từng đoạn phim.
Những footage ấy lưu giữ một phiên bản rất khác. Từ tính cách, diện mạo đến không khí vô tư của thời tuổi trẻ. Và ngay lúc đó, tôi bất giác ý thức rõ ràng mình đã đi một hành trình rất dài: từ một người chỉ biết hát theo bản năng, đến hiện tại, khi có thể viết nên một bài hát nói đúng về con người mình, chia sẻ lại nó với khán giả.
Đối mặt với áp lực cũng có thể là nguồn cảm hứng, là điểm khởi đầu của sự chân thành trong nghệ thuật.
Anh từng nói đã viết ca khúc “Giữ Anh Cho Ngày Hôm Qua” với tâm thế dành cho fan, nhưng cuối cùng lại là viết cho chính mình. Có phải ở giai đoạn này, Hoàng Dũng đang cần thấu hiểu bản thân hơn là làm hài lòng số đông?
Tôi muốn cả hai. Dù người sáng tạo luôn cần có dấu ấn cá nhân, tôi vẫn mong sản phẩm của mình được đón nhận. Công việc của tôi như đi trên dây, luôn phải cân bằng mọi thứ, như nêm nếm món ăn để có nhiều dư vị nhất. Tôi thích chiều lòng khán giả, và khán giả cũng yêu tôi, nên tôi muốn mang đến những món ăn tinh thần có đủ cả yếu tố cá nhân lẫn sự kết nối, đa sắc.

Above Chỉ khi can đảm nhìn thẳng vào những cảm xúc tiêu cực thay vì trốn tránh...

Above ... tôi mới có thể làm chủ được trạng thái bên trong mình.
Track “Bức Tranh Và Cánh Chim” đặt ra câu hỏi: nên là một biểu tượng được ngưỡng mộ, hay một cánh chim tự do? Vậy Hoàng Dũng chọn điều gì?cho chính mình?
Tôi không hoàn toàn là “bức tranh” hay trọn vẹn là “cánh chim tự do”. Khi viết ca khúc này, tôi dặn mình hãy kiên nhẫn vẽ tiếp hành trình riêng, bởi tôi không có con đường dựng sẵn hay nền tảng đặc biệt, mà tất cả đều là sự nỗ lực tự thân, cùng chút may mắn từ những người luôn hỗ trợ. Nhìn vào các hình mẫu thành công, tôi học hỏi nhưng chưa từng thấy có “khuôn mẫu” nào thực sự là của mình.
Nếu nói về tự do, tôi cũng chưa thật sự đạt được, bởi ngoài khát vọng bay xa vẫn còn những thực tại phải đối diện. Tóm lại, tôi chọn dung hòa mọi thứ, kiên trì xây dựng và trưởng thành theo cách của mình, tin rằng chỉ cần đủ nhẫn nại, điều tốt đẹp sẽ đến.

Anh từng được biết đến là người sống kín tiếng, ít bộc lộ. Nhưng trong album này lại thấy nhiều chia sẻ cá nhân - như viết cho tuổi 30, về nỗi cô đơn, mất phương hướng. Điều gì khiến anh cởi mở hơn? Cảm hứng đến từ ABBA, từ Mona Lisa, từ hai cô chú công nhân quét đường… phải chăng Hoàng Dũng là một người “cảm”, hơn là “nghĩ”?
Sau 10 năm làm nghề, tôi thấy mình vững vàng và tự tin hơn nhiều. Trước kia, tôi đắn đo, suy nghĩ rất nhiều, sợ những gì mình bộc lộ có thể gây tác động không tốt hoặc bị hiểu nhầm. Nhưng chính những trải nghiệm trong công việc đã cho tôi thêm dũng khí, nội lực để hiểu bản thân và học cách cởi mở hơn, không còn quá bận tâm đến dư luận. Nhờ quan sát đủ lâu, tôi nhận ra việc mở lòng về đời sống cá nhân không còn là điều gì quá to tát hay đáng sợ nữa.
Tôi là người thiên về cảm xúc, nhưng tôi nghĩ chính sự “cảm” đó giúp tôi chạm vào cuộc sống. Những điều lớn lao hay nhỏ bé đều có thể khiến tôi rung động, và đó là điều tôi muốn gửi gắm qua từng ca khúc của mình.
Quan trọng là việc chấp nhận bản thân
Sự trưởng thành trong âm nhạc của Hoàng Dũng nằm ở kỹ thuật, sự dấn thân vào đời sống, hay chấp nhận bản thân mình có thể... không hoàn hảo?
Tôi nghĩ điểm then chốt chính là sự chấp nhận bản thân. Kỹ thuật, trải nghiệm cuộc sống hay ngọn lửa nghề nghiệp, tất cả đều bắt đầu từ chuyện mình thật sự hiểu và bao dung với bản thân. Khi mình nhìn nhận mình bằng lòng trắc ẩn, khiếm khuyết không còn là thứ khiến mình phải dằn vặt, mà là cơ hội sửa mình. Đó vừa là động lực, vừa là nền tảng để dẫn dắt mọi yếu tố khác trong âm nhạc lẫn cuộc sống.

Anh từng lo khán giả sẽ không chấp nhận phiên bản mới của mình. Điều đó nói lên điều gì: rằng anh vẫn sợ bị bỏ lại? Hay anh thực sự xem trọng kết nối cảm xúc với người nghe?
Cả hai đều đúng. Nỗi sợ bị bỏ lại là điều có thật, nhất là khi mình đã có quá nhiều thứ trân trọng và biết ơn trong cuộc sống. Nhiều năm trước, tôi chẳng sợ gì vì đâu có gì để mất. Còn bây giờ, khi có nhiều điều quý giá, tôi muốn giữ và bảo vệ những thứ đó bằng cả trái tim.
Nhưng nỗi sợ cũng bắt nguồn từ sự trân quý với những gì mình xây dựng được. Nỗi sợ ấy phản ánh tình yêu và lòng biết ơn với khán giả. Nó giúp tôi sống thật, cố gắng giữ gìn và nuôi dưỡng sự kết nối chân thành qua từng sản phẩm âm nhạc.

Above Khi mình nhìn nhận mình bằng lòng trắc ẩn...

Above ... khiếm khuyết không còn là thứ khiến mình phải dằn vặt, mà là cơ hội sửa mình.
Nếu có thể gửi lời nhắn đến Hoàng Dũng “ngày hôm qua”, anh sẽ nói điều gì? Và anh nghĩ Hoàng Dũng của tương lai sẽ cảm ơn điều gì ở hiện tại?
Tôi sẽ cảm ơn bạn ấy đã kiên định vượt qua các thử thách, không bỏ cuộc trước khó khăn. Tôi muốn nhắn rằng hãy quan tâm và giữ gìn sức khỏe hơn, nghiêm túc hơn với công việc, vì đó là nền tảng để đi đường dài.
Tôi tin rằng Hoàng Dũng của tương lai sẽ biết ơn phiên bản ngày hôm nay. Cảm ơn vì đã không dừng lại, vẫn nỗ lực, cố gắng từng ngày và dám tin vào những điều lớn lao. Những gì mình vượt qua hôm nay sẽ là ký ức đẹp, là hành trang lớn nhất cho ngày mai.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 08/2025
ĐỌC NGAY
Legacy 80: Hòa Minzy và câu chuyện phục trang phía sau MV “Nỗi đau giữa hòa bình”
Legacy 80: “Mưa Đỏ” qua lời kể của dàn diễn viên - Khi lịch sử dạy cách trân trọng và trưởng thành
Credits
Art Direction: Andy Trần
Photography: Hoàng Hải
Styling: Trần Công Lịnh
Make-Up: Team Hoàng Dũng
Hair: Team Hoàng Dũng
Producer: Giang Thảo, Huỳnh Hải Đăng, Tuấn Sang
Outfit: Fendi




