Cover Dàn diễn viên trẻ của “Mưa Đỏ” đã làm sống lại thời kỳ hào hùng, biến mỗi vai diễn thành một lời tri ân đầy mạnh mẽ gửi đến thế hệ cha anh.

Góp phần khắc họa chân dung người lính trong “Mưa Đỏ”, dàn diễn viên trẻ của bộ phim đã làm sống lại thời kỳ hào hùng, biến mỗi vai diễn thành một lời tri ân đầy mạnh mẽ gửi đến thế hệ cha anh

Ra mắt đúng dịp kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9, “Mưa Đỏ” nhanh chóng tạo nên cơn địa chấn phòng vé. Sau ba ngày công chiếu, bộ phim đã cán mốc hơn 100 tỷ, trở thành một trong những tác phẩm điện ảnh đáng chú ý nhất năm 2025. 

Được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Đại tá, nhà văn Chu Lai, bộ phim tái hiện cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Đây cũng là dự án có quy mô lớn nhất mà Điện ảnh Quân đội nhân dân thực hiện trong suốt hai thập kỷ qua.

Xem thêm: Legacy 80: Musique de Salon 17, Đức Trí và hành trình giữ nhịp ký ức Việt

Nhân dịp này, Tatler Vietnam đã có cuộc trò chuyện cùng các diễn viên góp mặt trong phim để lắng nghe chia sẻ của họ về hành trình nhập vai, cũng như những suy nghĩ, cảm xúc đọng lại sau một dự án mang ý nghĩa lớn lao về lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc.

Hóa thân vào nhân vật Tạ khiến tôi được gặp lại ông nội mình

- Phương Nam -

Chào Phương Nam! Bạn có thể chia sẻ về hành trình diễn xuất của mình, cũng như những khó khăn đã vượt qua để đến với vai Tạ trong “Mưa Đỏ”?

Phương Nam: Con đường làm nghề của tôi vốn không quá ồn ào, nhưng cũng có không ít gian nan. Tôi từng phải đối mặt với tin đồn về sức khỏe,  bị đánh giá là không hợp vai vì vẻ ngoài “lãng tử” hơn là một người lính trận mạc. Thậm chí, có giai đoạn ban cố vấn gần như loại tôi khỏi vai Tạ. May mắn thay, đạo diễn Đặng Thái Huyền đã kiên quyết bảo vệ và đặt trọn niềm tin vào tôi. Chị ấy nửa đùa nửa thật rằng: “Nếu không có Phương Nam đóng Tạ, tôi sẽ không làm phim này nữa”. Câu nói ấy vừa làm tôi xúc động, vừa tạo áp lực lớn, thôi thúc bản thân phải cố gắng hết mình để không phụ lòng tin của chị.

Với tôi, “Mưa Đỏ” không chỉ là một dự án điện ảnh, mà còn là cơ hội để tôi chạm vào một phần ký ức gia đình. Người diễn viên luôn phải hóa thân vào nhiều nhân vật, nhưng khi gặp Tạ, tôi cảm nhận được một sự gắn bó và đồng cảm mãnh liệt. Trong anh, tôi thấy hình bóng của ông nội mình. Khi đứng trước ống kính, đôi lúc tôi tự hỏi, liệu ông có đang dõi theo từng thước phim của tôi.

arrow left arrow left
arrow right arrow right
Photo 1 of 3 Trong “Mưa Đỏ”, diễn viên Phương Nam (phải) hóa thân thành đội trưởng Tạ.
Photo 2 of 3 Phương Nam đã phải giảm 15kg trong 3 tháng cho vai diễn lần này.
Photo 3 of 3 Phương Nam từng phải đối mặt với tin đồn về sức khỏe, bị đánh giá là không hợp vai vì vẻ ngoài “lãng tử” hơn là một người lính trận mạc.

Khán giả biết đến anh qua hình ảnh một chàng trai lãng mạn trong “Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình”. Giờ đây, anh lại hóa thân thành Cường - một trí thức trẻ xếp bút nghiên lên đường ra trận trong “Mưa Đỏ”. Đâu là những thử thách hay sự khác biệt lớn nhất về mặt tâm lý mà anh phải vượt qua để “rũ bỏ” hình ảnh cũ và sống trọn vẹn với nhân vật mới?

Đỗ Nhật Hoàng: Quá trình tuyển chọn diễn viên cho “Mưa Đỏ” rất khác biệt. Thay vì tuân theo kịch bản có sẵn, chúng tôi được đặt vào những tình huống nguy hiểm và phải ứng biến ngay lập tức. Có lúc, gần 30 người cùng đứng chung một cảnh casting, buộc chúng tôi phải phản ứng và kết nối với nhau ngay tại chỗ.

Điều bất ngờ là những gương mặt tôi cảm thấy có sự gắn kết trong buổi casting hôm đó sau này đều xuất hiện trong phim. Chính sự kết nối từ ban đầu đã tạo ra năng lượng chung cho cả tập thể. Bản thân tôi vô cùng bất ngờ và biết ơn khi được trao cơ hội đảm nhận vai chính Cường.

Tatler Asia
Above Cởi bỏ hình ảnh Phúc trong “Ngày Xưa Có Một Chuyện Tình”, Đỗ Nhật Hoàng hóa thân thành Cường - một anh chàng trí thức trẻ xếp bút nghiên lên đường ra trận ở “Mưa Đỏ”

Là một Gen Z, bạn đã tìm thấy sự kết nối nào với hình tượng thanh niên thời chiến mà bạn đảm nhận trong phim? Liệu hai thế hệ tưởng chừng như rất khác biệt này có điểm chung nào không?

Đỗ Nhật Hoàng: Chắc chắn là có (cười). Điều này được thể hiện rõ qua tinh thần nồng nàn yêu nước. Thế nhưng, sự khác biệt lớn nhất giữa hai thế hệ nằm ở cảm nhận về sự vô thường. Thanh niên thời chiến không có đặc quyền tự quyết định cuộc đời mình. Họ sống trong một thế giới mà ranh giới sinh tử mong manh, có thể đang quây quần hôm nay, giây lát sau đã bị chia cắt bởi bom đạn. Chính vì vậy, họ sống, yêu và chiến đấu với tất cả sự mãnh liệt, vì mỗi khoảnh khắc có thể là cuối cùng. Điều đó tạo nên một cảm xúc sinh tồn tột cùng, mà thế hệ chúng ta, những người sống trong hòa bình, sẽ khó lòng cảm nhận được trọn vẹn.

Tôi hiểu được rằng, với họ, ra trận không phải là lựa chọn, mà là điều hiển nhiên khi đất nước gọi tên.

- Đỗ Nhật Hoàng -

Khi bạn nhắc đến sự vô thường, có điều gì khiến bạn day dứt về sự hy sinh của lớp thanh niên thời chiến không? Bởi thế hệ trẻ hôm nay có lẽ khó cảm nhận hết việc đánh đổi cả tuổi trẻ, cả thanh xuân cho tình yêu Tổ quốc?

Đỗ Nhật Hoàng: Trong thời bình, chúng ta thường nhắc đến sự hy sinh như một khái niệm thiêng liêng, một sự đánh đổi cao cả. Nhưng với những người trong cuộc của những năm tháng chiến tranh, đó không phải là một lựa chọn để cân nhắc, mà là một mệnh lệnh của trái tim và ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc. Mỗi người con đất Việt, khi tiếng gọi non sông vang lên, đều đồng lòng bước vào cuộc chiến, vì những người đồng đội, vì gia đình, vì một ngày mai độc lập. Đó là lẽ đương nhiên, là bản năng của tình yêu nước.

Chỉ đến khi họ phải chứng kiến sự ra đi của những người đồng đội, những người anh em cùng chung chiến hào, khái niệm về sự hy sinh mới thực sự khắc sâu vào tâm trí. Đó là khoảnh khắc sự mất mát hiện hữu, nhắc nhở họ rằng mỗi bước chân tiến về phía trước đều có thể là một sự đánh đổi, nhưng họ vẫn không chùn bước. Bởi lẽ, cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là sự tiếp nối của những khát vọng hòa bình. Hy sinh, trong tâm khảm của những người lính, không phải là sự tự nguyện từ bỏ, mà là một sứ mệnh phải hoàn thành, để ngọn đuốc tự do được thắp lên mãi mãi.

Tatler Asia
Above Đỗ Nhật Hoàng vô cùng bất ngờ và biết ơn khi được trao cơ hội đảm nhận vai chính Cường.

Vậy có bài học nào anh học được từ nhân vật Cường?

Đỗ Nhật Hoàng: Đó là cảnh quay giữa làn bom đạn, Cường chứng kiến đồng đội rơi xuống dòng nước xiết. Thời khắc đó, Cường không chần chờ lao mình xuống cứu. Hành động đó không đơn thuần là sự hy sinh, mà chính là bản năng của sự dũng cảm và lòng sẵn sàng. Nó khắc sâu vào tôi một bài học: để cứu một người, bạn phải đủ mạnh mẽ để cứu lấy chính mình trước.

Nhân vật Cường không chỉ là một vai diễn, anh ấy đại diện cho một thế hệ trẻ dám gác lại những ước mơ riêng tư, sống trọn vẹn vì một lý tưởng lớn lao. Hóa thân vào Cường, tôi nhìn lại chính mình, tự thấy phải nỗ lực trưởng thành hơn, sống có trách nhiệm hơn với từng vai diễn và từng bước đi trong cuộc đời.

Xem thêm: Legacy 80: DTAP và khúc ca “Made In Vietnam” mừng Việt Nam 80 năm trường vinh

Tatler Asia
Above Nhân vật Cường đại diện cho một thế hệ trẻ dám gác lại những ước mơ riêng tư, sống trọn vẹn vì một lý tưởng lớn lao.

Trong quá trình hợp tác với nữ đạo diễn kiêm quân nhân ở dự án phim “Mưa Đỏ” đầy khắc nghiệt, trải nghiệm nào đã để lại cho bạn ấn tượng sâu sắc nhất, khác biệt hoàn toàn so với những dự án trước đây?

Trong môi trường quân đội, ngay từ đầu tôi luôn giữ cho mình sự nghiêm chỉnh và kỷ luật. Nhưng càng về sau, cách đạo diễn quan tâm từng người, tạo không khí gần gũi và vui vẻ lại khiến tôi thay đổi những định nghĩa của mình về một người quân nhân. Hóa ra sự nghiêm khắc có thể song hành với sự dịu dàng và bao dung.

Điều khiến tôi choáng ngợp nhất chính là quy mô sản xuất. Có những cảnh quay huy động đến cả nghìn nhân sự, một con số tôi không thể tưởng tượng nổi. Thêm vào đó, bộ phim được quay trái mùa: trên màn ảnh là mùa hè đỏ lửa, nhưng ngoài đời là cái lạnh tê buốt của Quảng Trị tháng 11, tháng 12. Các diễn viên vừa run vì lạnh, vừa phải gồng mình diễn tả sự nóng bức, mồ hôi chảy dài, thậm chí phải liên tục dùng nước để tạo mồ hôi giả. Tất cả những nỗ lực ấy đã mang đến một trải nghiệm làm phim đầy thử thách nhưng cũng vô cùng đáng nhớ.

Tatler Asia
Above Bộ phim được quay vào tháng 11, tháng 12 ở Quảng Trị. Các diễn viên vừa run vì lạnh, vừa phải gồng mình diễn tả sự nóng bức, mồ hôi chảy dài, thậm chí phải liên tục dùng nước để tạo mồ hôi giả.

Xuất phát điểm là một vận động viên Taekwondo, đâu là lý do lớn nhất khiến anh quyết định rẽ hướng sang diễn xuất? Giai đoạn đầu chuyển mình từ sàn đấu sang màn ảnh có những thử thách nào?

Đình Khang: Hơn một thập kỷ gắn bó với võ thuật, tôi đã quen với sự cứng rắn của thể chất. Vì vậy, khi rẽ hướng sang con đường nghệ thuật, thách thức lớn nhất đối với tôi chính là phải tìm cách khai mở sự mềm mại trong cảm xúc. Cơ duyên đến trong một tiết mục kỷ niệm sinh nhật Bác, khi tôi lần đầu được làm việc với các anh chị nghệ sĩ. Khoảnh khắc ấy, một thế giới mới đã mở ra trước mắt tôi. Kể từ đó, tôi quyết định dấn thân và may mắn được những người thầy, người bạn dìu dắt.

Lần đầu đi casting, nỗi sợ hãi lớn đến mức tôi đã bỏ về. Nhưng rồi một suy nghĩ đã kéo tôi quay lại là không thể để nỗi sợ hãi lấn át. Từ đó, tôi đã học được cách vượt qua áp lực. Chính nghệ thuật đã tôi luyện tôi, biến một người vốn thô kệch, nhút nhát trở nên cởi mở, linh hoạt và biết cách bộc lộ cá tính của bản thân.

Tình yêu có muôn ngàn dáng vẻ. Có khi hồn nhiên, có khi cứng cỏi, nhưng luôn âm thầm nuôi ta lớn lên.

- Đình Khang -

Theo anh, nhân vật Tú có điểm gì đặc biệt khiến bạn ấn tượng và suy ngẫm?

Đình Khang: Ban đầu, tôi được mời casting cho vai Cường, nhưng duyên lại đưa tôi đến với Tú. Thậm chí, khi casting lần hai ở Hà Nội, tôi còn không có đủ kinh phí, may mắn được đoàn làm phim hỗ trợ. Trong quá trình làm việc, tôi và đạo diễn Đặng Thái Huyền đã có những tranh luận khá gay gắt. Chị cho rằng chiến sĩ không được khóc, trong khi tôi muốn nhân vật có quyền bộc lộ cảm xúc của mình. Chính những cuộc “tranh cãi” đó đã giúp nhân vật Tú trở nên rõ nét hơn. 

Tôi đã chia sẻ với chị Huyền rằng rằng mình từng là một người rất nhút nhát, sau này mới dần trở nên mạnh mẽ, quyết đoán, và tôi muốn đưa sự thay đổi đó vào Tú. Tôi hình dung Tú là một người hồn nhiên không vô tâm, mà sự hồn nhiên đó đến từ tình yêu và sự quan tâm. Năng lượng tích cực và chữa lành từ Tú đặc biệt quý giá trong bối cảnh chiến tranh.

Trong quá trình quay, tôi còn nhận được nhiều trải nghiệm sâu sắc từ các nhân vật khác. Nhân vật Tạ khiến tôi nhớ về người cha với đôi tay lao động chai sần nhưng luôn hết mực yêu thương. Còn Cường giống như người anh trai luôn quan tâm, che chở tôi. Nhờ họ, tôi đã học được cách để Tú vừa trong trẻo, vừa giàu tình cảm.

Tatler Asia
Above Trong những thời khắc sinh tử, tình cảm đồng đội vẫn vẫn là điểm tựa vững chắc, trở thành ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn và tiếp thêm sức mạnh để vượt qua mọi thử thách.

Khi tham gia một bộ phim lịch sử, với những điều kiện khắc nghiệt về địa hình, thời tiết, thậm chí cả áp lực ngoại hình, đâu là kỷ niệm khó quên nhất của chị? Liệu những thách thức đó có tác động đến tâm lý hay cách chị nhìn nhận về vai diễn?

Lê Hạ Anh: Khi quay phim ở Quảng Trị, tôi cảm thấy rất thân thuộc. Bởi khí hậu nơi đây giống hệt Gia Lai quê tôi, với những cơn mưa dầm rả rích kéo dài cả tuần cho đến cái lạnh cắt da cắt thịt, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm thân quen. 

Với tôi, việc hóa thân trọn vẹn vào nhân vật là ưu tiên hàng đầu của một diễn viên, thay vì phải giữ cho mình một vẻ ngoài không phù hợp. Có lẽ, thử thách lớn nhất là phải luôn giữ gìn sức khỏe. Chỉ khi có sức khỏe tốt, tôi mới có thể dốc hết tâm huyết và sống trọn vẹn với từng phân cảnh.

Tatler Asia

Khi hóa thân vào một nhân vật nữ lịch sử, bạn có thấy những nét tính cách, cảm xúc hay bản ngã của phụ nữ trong nhân vật đồng điệu với chính mình?

Lê Hạ Anh: Đối với tôi, Hồng không chỉ là một cô lái đò, mà còn là hình ảnh đại diện cho rất nhiều nữ thanh niên xung phong thời chiến: dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh xắn, nhưng ẩn chứa một trái tim gan dạ, kiên cường.  Cô đã chọn ở lại, trở thành người hậu phương thầm lặng, đưa bộ đội qua sông, và sẵn sàng dấn thân vào bất cứ vai trò nào cần đến để hỗ trợ tiền tuyến.

Điều tôi tìm thấy sự đồng điệu sâu sắc nhất với Hồng chính là sự gan lì, không khuất phục ấy. Tôi luôn tin rằng không có điều gì là quá khó, chỉ cần ta nỗ lực hết mình, mọi trở ngại đều có thể vượt qua

Điều thứ hai tôi học được là tình yêu. Không chỉ là tình yêu đôi lứa, mà còn là tình yêu gia đình, tình bạn, và hơn hết là tình yêu đất nước. Rất nhiều người trong thời chiến đã sẵn sàng gác lại những tình riêng để bước ra trận tuyến, vì một tình yêu chung: tình yêu Tổ quốc. Chính điều đó cho tôi nền hòa bình, độc lập ngày hôm nay.

Và nó khiến tôi trân trọng hơn từng sự hiện diện, từng tình cảm dẫu nhỏ bé. Hôm nay ta còn gặp nhau, ngày mai có thể vẫn còn; nhưng những người trong phim thì có khi đã mãi mãi nằm lại.

Những gì giản dị nhất đôi khi là điều đáng quý nhất. Hiện tại hòa bình là món quà, hãy sống và trân trọng từng phút giây bên nhau.

- Lê Hạ Anh -

Giai đoạn này có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật, phim ảnh, sân khấu xoay quanh chủ đề lịch sử và lòng yêu nước. Các bạn cảm nhận thế nào về trách nhiệm và ý nghĩa của việc tham gia những dự án như thế này?

Chúng tôi tin rằng, niềm vui và sự tự hào là cảm xúc đầu tiên mỗi người cảm nhận được. Nhưng song hành với niềm vui ấy là một trọng trách lớn lao. Mỗi sự hóa thân không chỉ là một vai diễn mang tính giải trí, mà còn là lời tri ân sâu sắc gửi đến lịch sử, là cầu nối để thế hệ trẻ chúng tôi hiểu và trân trọng những hy sinh, gian khổ của cha ông.

Ở mỗi nhân vật, chúng tôi đều học được những bài học quý giá: sự kiên cường, tinh thần lạc quan, tình đồng đội và sự vô thường của cuộc sống. Những trải nghiệm này đã biến nghệ thuật không chỉ là sân khấu đơn thuần, mà trở thành hành trình nuôi dưỡng niềm tin, lòng tự hào dân tộc và hun đúc thái độ sống tích cực cho thế hệ hôm nay.