Không kỳ vọng phát hành rộng rãi, “Đàn cá gỗ” – bộ phim ngắn mộc mạc về làng chài của đạo diễn Gen Z Nguyễn Phạm Thành Đạt lại tìm được đường ra rạp, và rồi lan toả xa hơn nhờ tình cảm chân thành từ khán giả khắp nơi
Phim ngắn độc lập không chỉ còn là sân chơi thể nghiệm, mà có thể trở thành tiếng nói mạnh mẽ chạm đến đại chúng - nếu được tạo điều kiện, được nhìn nhận nghiêm túc, và có một người kể chuyện đủ chân thành. Tatler trò chuyện cùng đạo diễn Nguyễn Phạm Thành Đạt với phim ngắn Đàn cá gỗ được công chiếu ở nhiều rạp trên toàn quốc. Phép màu nào đã giúp bộ phim ngắn này được “ưu ái” đến vậy?
Đọc thêm: Đức Trí, Musique de Salon và hành trình đưa những ca khúc xưa cũ trở lại
Khi nghe tin Đàn cá gỗ - một phim ngắn về làng chài giản dị - sau khi thắng giải phim ngắn tại Cánh diều vàng 2024, tiếp tục được chiếu chính thức tại rạp, anh cảm thấy đó là điều mình đã dự liệu hay hoàn toàn bất ngờ?
Kế hoạch ban đầu của tôi chỉ là phim sau khi được giải thì cất phim đi, không có định phát hành rộng rãi. Nên khi có những đơn vị sẵn sàng đứng ra để phát hành phim rộng rãi ở rạp, tôi thật sự thấy bất ngờ.
Phim được ra rạp tại ba thành phố lớn: Hà Nội, Đà Nẵng, TP. Hồ Chí Minh đã là niềm vui lớn nhưng rồi các bạn khán giả hỏi quá trời: “Ôi sao anh không chiếu ở chỗ em?” Đội phát hành cũng phản hồi rằng các rạp ở các tỉnh mọi người cũng toàn hỏi: Sao không chiếu ở tỉnh? Phản hồi tích cực rộng khắp của công chúng biến sự bất ngờ ban đầu thành niềm vui lớn cho cả đoàn là phim.

Above Đạo diễn trẻ Nguyễn Phạm Thành Đạt
OST “Phép màu” do nhân vật chính Cường sáng tác và thể hiện, đã trở thành hiện tượng gần 30 triệu lượt xem trên YouTube. Với phim ngắn, “cánh cửa ra rạp” ở Việt Nam vốn hẹp, nhưng đôi khi vẫn hé mở theo những cách ít ai ngờ: một OST lan truyền mạnh, một lần xuất hiện nổi bật trên YouTube… Anh có nghĩ chính phần nhạc và video đẹp như “bức họa tình biển” đã mở ra cánh cửa đầu tiên để phim ra với đại chúng? Hay còn nhiều yếu tố khác?
Tôi nghĩ có cả hai yếu tố chính cùng lúc: đầu tiên là nhạc phim, hai là giải thưởng Cánh Diều Vàng.
Nhạc phim (được đăng tải trên nhiều nền tảng mạng xã hội) đã mở cánh cửa cho bộ phim ra rạp, bởi sức lan tỏa trực tuyến mạnh mẽ của giai điệu. Rạp phim nhận thấy rõ tiềm năng lợi nhuận từ hiệu ứng lan truyền đó. Ngành công nghiệp phim là vậy, phải có một chỉ báo tốt mới có cửa để phát hành rộng rãi.
Nhưng đây cũng không phải tính toán trước của đoàn làm phim, nó đến như một phép màu vậy.
Thứ hai là giải Cánh diều Vàng. Tôi thấy đó như một bảo chứng chất lượng chuyên môn, để khán giả có phần yên tâm trước khi bước vào rạp thưởng thức bộ phim, không phải chỉ vì một hiệu ứng trực tuyến.



Câu chuyện Cường – một chàng trai làng chài miền Trung với tham vọng âm nhạc phải gác lại sau khi cha mất – tạo ra nhiều cảm xúc chạm đến khán giả trẻ. Anh có đánh giá thế nào về sức mạnh của thông điệp “giấc mơ bị đóng băng” trong việc kéo khán giả từ nhạc phim đến phòng vé?
Ban đầu lúc tôi không có nghĩ nhiều đến chuyện khán giả sẽ đón nhận bộ phim như thế nào bởi không có ý định chiếu rộng rãi. Thuần túy tôi thích kể câu chuyện gì và tôi muốn mang điều gì lên phim.
Bạn Hùng, diễn viên chính kiêm ca sĩ cho bản nhạc lan tỏa trên, viết khá nhiều bài nhạc thú vị. Bạn cũng không định làm ca sĩ, chỉ là Hùng hay hát rồi gửi mình nghe. Tôi chợt thấy: “Ôi, nhạc cũng hay nhỉ, hay mình làm phim âm nhạc cho Hùng đóng, bạn bè mà”. Rồi tôi quyết làm phim về âm nhạc, chứ thật ra trong kế hoạch, tôi không bao giờ định làm phim dạng này.
Cuối cùng thì “Đàn cá gỗ” ra đời, tri ân việc theo đuổi đam mê của tôi và bạn bè. Nên thông điệp “gác lại đam mê để lo cho gia đình” hoàn toàn đến từ cá nhân tôi chứ không tính toán khán giả sẽ đón nhận như thế nào. Mình thật sự bất ngờ khi đọc các bình luận, phân tích bài Phép màu rằng hình tượng người đàn ông phải gác lại hoài bão một thời lo cho gia đình lại đem tới nỗi đồng cảm lớn lao đến vậy. Sức lay động của nó vượt khỏi mọi dự tính.
Hình ảnh “cá gỗ” – chiếc thuyền gỗ nối đuôi như đàn cá, là biểu tượng thị giác giàu nhân văn. Anh có thể chia sẻ thêm về cảm hứng từ làng chài Nghệ An và cách anh xây dựng hình tượng này để nói về khát vọng âm nhạc bị kìm nén?
Ban đầu chữ “đàn” trong “Đàn cá gỗ” vừa có nghĩa là cây đàn, vừa có nghĩa là đàn cá, giàu sức gợi cho người xem tự suy liên tưởng. Rồi có bạn bình luận trên mạng là “đàn cá gỗ” là những cái con thuyền nổi nối nhau đi ra biển. Cách gợi hình này làm chính mình thấy vừa bất ngờ vừa thú vị.
Mọi phim tôi làm đều muốn về tính bản địa cao, tức là phim tập trung vào một cộng đồng nhỏ với vùng không gian cụ thể. Rồi tên phim sẽ luôn thể hiện được tính bản địa đó.
Lúc quyết định về Nghệ An quay cảnh biển, mình bắt đầu tìm hiểu những yếu tố bản địa có thể đưa vào phim. Rồi hình ảnh cá gỗ của người dân Nghệ An hiện ra, phù hợp để gắn hình tượng cá gỗ với cây đàn của nhân vật chính. Thế là cái tên “Đàn cá gỗ” ra đời.
Đọc thêm: Naomi Osaka và màn xuất hiện gây sốt cùng Labubu tại US Open 2025

Phim không dùng nhiều thoại, chủ yếu dùng hình ảnh tiêu biểu và ánh mắt gợi cảm xúc. Anh đã chọn những khung hình “đại diện” nào nhất để thể hiện xung đột nội tâm giữa hiện thực và giấc mơ?
Mình không phải là xu hướng đạo diễn thích làm khó diễn viên, tức là hướng vào kiểu diễn phải thật quằn quại, đau khổ. Mình chỉ cố gắng kể chuyện thông qua cách tạo hình, cách dùng hình ảnh để bật ra cái ý mình muốn.
Một khung hình đại diện nhất cho cái tâm tư của nhân vật chính là khi rơi xuống nước, cậu ấy đánh đàn guitar giữa biển khơi, rồi cả đàn cá ùa vào bơi quanh tay đàn. Đó là cảnh đầu tiên mình nghĩ ra trong phim, rồi mình xây cả cái phim xoay quanh cảnh đó. Lúc gần đối diện với tử thần biển cả, đam mê lại trỗi dậy trong cậu như ngày xa xưa. Tình yêu ca hát sâu thẳm bật ra giữa lòng biển Nghệ An mênh mông.
Với khung hình giàu chất thơ như vậy, hẳn việc chiếu rạp sẽ hỗ trợ nâng cao chất lượng thị giác rất nhiều. Hành trình ra rạp có lúc nào tưởng như không thể vượt qua?
Khi làm phim, để lột tả hết được cái chất sóng gió và con người miền biển Nghệ An, nhóm đã chọn định dạng tiêu chuẩn của màn ảnh rộng. Mình đã nhận được nhiều lời từ chối của nhà phát hành bởi rạp không chiếu phim ngắn. Nhiều người gợi ý thử chiếu trên các nền tảng trực tuyến như Netflix, Galaxy, Youtube nhưng mình kiên quyết nói không. Những nền tảng ấy không đưa đến cho khán giả một trải nghiệm “Đàn cá gỗ” trọn vẹn nhất.
Khi phim được gửi tới Beta Cinema, cùng với hiệu ứng của nhạc phim, mình có được cái gật đầu đầu tiên. Mọi người hỗ trợ rất nhiệt tình dù hơi nghi ngại vì lần đầu có phim ngắn ra rạp. Nhưng hóa ra thời lượng 30 phút của phim lại thành … ưu thế khi nó chen được vào giữa những lịch chiếu, lịch làm việc. Dân văn phòng có thể nhân lúc nghỉ trưa để xem phim, điều không thể xảy ra với phim điện ảnh thông thường. Ban đầu khi lựa chọn thiết bị ghi hình, dàn cảnh sao cho đủ chuẩn chiếu rạp, mình cũng chưa ngờ tới ngày bộ phim đó sẵn sàng về kỹ thuật để bước ra rạp đại chúng.
Cảm giác xem ở rạp, thấy và nghe rõ cảnh con tàu bập bềnh ra khơi, cảnh rung lắc say sóng được quay đúng từ vùng biển quê hương, thật sự là một trải nghiệm bản địa như mình chờ đợi.

Sau hành trình của Đàn cá gỗ, anh có nghĩ phim ngắn Việt có thể tạo nên một “dòng nhỏ” trong hệ thống chiếu rạp? Nếu có, theo anh cần điều kiện gì?
Đây là một trường hợp khơi được nhiều suy tưởng cho phim ngắn trong tương lai. Nhưng cá nhân mình không có nhiều hy vọng vào cái gọi là “nền điện ảnh phim ngắn”. Được ra rạp, được tri ân khán giả cả nước đã mến mộ bài hát Phép màu quả đúng là phép màu. Dự án tiếp theo của mình là phim dài Bò bay (phát triển từ phim ngắn “Tàn sữa” của mình trước đây) về thanh niên ở vùng nông trại Hòa Bình. Mình theo đuổi đề tài về những người thuộc tầng lớp lao động ở cộng đồng nhỏ - kiểu trải nghiệm điện ảnh rằng tôi muốn thấy thứ mà tôi chưa từng thấy ở ngoài đời. Bây giờ mình đi ra khơi cùng mấy ngư dân thì cảm giác thế nào ? Hay là bây giờ mình đi vắt sữa bò ở nông trại bò sẽ ra sao?
Credits
Location: Beta Cinema




