Nguyễn Trương Quý và Đinh Công Đạt là hai cái tên không quá xa lạ trong giới văn nghệ Hà Nội, mỗi người đều đã có thành tựu nhất định trong lĩnh vực của mình. Tại triển lãm “Hai Ba Bốn...”, họ quyết định gác lại những danh xưng đã định hình tên tuổi để bước vào một hành trình chung, nơi người nghệ sỹ làm việc với sự hoài nghi về chính bản thân mình
Đinh Công Đạt vẽ với sự tò mò về bản thân
Sau 35 năm lao động nghệ thuật liên tục cũng như đã tạo dựng được tên tuổi trong giới điêu khắc, thiết kế và hội họa, Đinh Công Đạt bất ngờ chọn một lối đi ngược lại trong triển lãm lần này.
Anh từ chối phần nghệ sĩ sẵn có, từ chối sự khôn ngoan lọc lõi để tự biến mình thành một tay mơ, một kẻ nghiệp dư lẫm chẫm. Hay nói đúng hơn là anh đang phá bỏ những “di sản” do chính mình đã từng tôn tạo, để tìm kiếm những khoảng trời mới.
Đọc thêm: “Hà Nội ơi” qua góc nhìn nghệ thuật của ba thế hệ người làm ảnh
“Nghệ thuật với tôi bây giờ không nằm ở chuyện xấu đẹp hoặc ý tưởng ở mấy cái toile và sơn dầu hoặc acrylic vật lý nào đó! Vẻ đẹp nó được sinh ra từ sự từ chối cái gọi là nghệ sỹ, cái gọi là kỹ thuật tinh kì hoặc sự kể lể lèm bèm về những ý tưởng có vẻ sâu sắc hoặc rối rắm”, Đinh Công Đạt chia sẻ.

Above Nghệ sĩ Đinh Công Đạt

Above Tác phẩm của Đinh Công Đạt tại triển lãm
Anh mang đến triển lãm hơn hai mươi bức chân dung vẽ trẻ con, chủ yếu là con trai và những đứa trẻ hàng xóm cùng một số ít vẽ ngựa. Anh không diễn dịch nhiều về các tác phẩm của mình mà chỉ muốn giới thiệu cho người xem một số thành quả sau quá trình anh bắt đầu tập vẽ. Đứng trước các tác phẩm trong triển lãm lần này, ta không còn thấy sự tỉ mỉ, cầu kì thường thấy ở Đinh Công Đạt. Thay vào đó là sự thành thật khi anh phơi bày tất cả kỹ thuật mình đang có mà không dùng kỹ xảo để che đậy.
“Với tôi, hành vi vẽ quan trọng hơn kết quả. Vẽ với sự tò mò về bản thân khi không cần bấu víu vào giá trị cũ là tác phẩm”
Nguyễn Trương Quý tìm vẻ đẹp trong những mảnh vỡ
Với Nguyễn Trương Quý, anh không quyết liệt chối bỏ điều gì vì mảng hội hoạ vẫn là một sân chơi mới đối với anh. Thực tế anh vẽ từ rất sớm và đã có ý định theo mỹ thuật, song anh lại chọn kiến trúc và sau này rẽ lối sang văn chương. Phần lớn thời gian anh làm việc là đánh vật với những con chữ - số đầu sách anh ra gấp nhiều lần số triển lãm anh có.
Đọc thêm: Legacy 80: 3 bảo tàng kết nối lịch sử & thế hệ Z nhân dịp 80 năm ngày Quốc khánh
“Với tôi, vẽ tranh vẫn là một hoạt động nhiều tính “thủ công”, phải dùng đôi bàn tay, óc quan sát và sự tưởng tượng về hình ảnh, màu sắc để diễn tả điều mình tư duy, ít nhiều tách biệt mình với thế giới ảo. Sự cô đơn cũng nhiều hơn”, Nguyễn Trương Quý nói về việc vẽ.

Above Nghệ sĩ Nguyễn Trương Quý

Above Không gian triển lãm Hai Ba Bốn... ở Hội quán Phúc Kiến (Hà Nội)
“Bệnh” chung của người viết đó là dễ bị sa vào diễn dịch, phân tích, giải thích. Nhưng khi chuyển đổi sang người vẽ, phần lớn ngôn ngữ hầu như không còn cần thiết. Nguyễn Trương Quý rất hiểu sự khác biệt này nên các tác phẩm của anh được tiết chế hình ảnh, tập trung tìm tòi thể nghiệm bố cục, màu sắc, ánh sáng và dành nhiều khoảng trống cho người xem tưởng tượng.

Above Tác phẩm của Nguyễn Trương Quý

Above Tác phẩm của Nguyễn Trương Quý

Above Tác phẩm của Nguyễn Trương Quý
“Tôi có một sự ám ảnh với những mẫu vật bị sứt mẻ, khuyết thiếu, nhưng toát lên đầy sức mạnh và vẻ đẹp bí ẩn. Dường như phần thiếu đi đó lại kích thích sự tưởng tượng để bù đắp vào. Cái bù đắp chính là cái đời sống hôm nay, những thứ đang tươi nở”, Nguyễn Trương Quý cho biết.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 04/2026
ĐỌC NGAY
Nghệ sĩ Ngọc Nâu: Thi pháp của ánh sáng
Milan Design Week 2026: Dior “may đo” ánh sáng bằng chuẩn mực Haute Couture
Milan Design Week 2026: Gucci Memoria và di sản 105 năm dưới lăng kính giám tuyển Demna
Credits
Images: LE LAI




