Triển lãm “Phố Của Phan” trưng bày từ 22/11 đến 21/12 tại Toong 188 Võ Thị Sáu. Đây là triển cá nhân tiếp theo của cố hoạ sĩ Nguyễn Trung Phan sau 20 năm ông từng làm triển lãm và sau 1 năm ngày ông mất
Triển lãm trưng bày 38 tác phẩm được hoạ sĩ Nguyễn Trung Phan sáng tác với chất liệu chính là sơn dầu và acrylic trên toan. Với những nét cọ phóng khoáng, không câu nệ vào hình thể, Nguyễn Trung Phan tập trung vào nhịp điệu của màu sắc và hình khối để tạo nên một thế giới huyền ảo, mơ màng. Màu sắc trong tranh của ông được dùng để biểu đạt cảm xúc và gợi lên tâm trạng.
Với Nguyễn Trung Phan, màu không chỉ là công cụ tạo hình mà còn là “giọng nói” nội tâm. Những gam lạnh – như xanh lam, xanh ngọc – được ông dùng làm phông nền cho cảm xúc, rồi trên đó đặt những nốt sáng vàng, cam, trắng rực rỡ như điểm nhấn của niềm vui, ký ức hay hy vọng. Sự đối lập này không chỉ tạo chiều sâu về thị giác mà còn tạo thêm những khoảng chênh vênh cho tâm trạng người xem. Ông cũng thường xuyên sử dụng kỹ thuật chồng đắp nhiều lớp nhằm tạo sự phong phú cho bề mặt. Chính kỹ thuật ấy giúp cảm xúc của người vẽ trở nên hữu hình, khiến người xem không chỉ nhìn mà còn cảm nhận được nhịp điệu của bàn tay, hơi thở và tâm trạng trong các mảng màu.
Đọc thêm: 9 bảo tàng mới đang định hình diện mạo văn hóa và đời sống đô thị châu Á

Above Cố họa sĩ Nguyễn Trung Phan
Có thể thấy Nguyễn Trung Phan có sự kết hợp giữa trực giác của một hoạ sĩ thuần tuý và sự tinh tế trong xử lý ánh sáng của một người làm thiết kế mỹ thuật phim lâu năm. Tranh của ông không đi sâu vào mô tả hiện thực mà hướng đến cấu trúc thị giác giàu cảm xúc: những ngôi nhà được giản lược thành các khối hình nguyên bản, những cành cây, ngọn đèn, mái phố được đẩy đến mức độ biểu trưng – như những ký ức vụn vỡ, lơ lửng trong không gian. Điều thú vị là dù vẽ phố, vẽ cây hay vẽ những chú sóc, tranh của ông luôn mang cảm giác như đang kể một câu chuyện.
Above Triển lãm “Phố Của Phan” trưng bày từ 22/11 đến 21/12 tại Toong 188 Võ Thị Sáu
Nói về người bạn của mình, Đạo diễn Nguyễn Thanh Vân chia sẻ: “Khởi đầu của Phan cũng là cái đích cuối cùng của Phan đó chính là những bức tranh. Nguyễn Trung Phan đã xây dựng cho mình một tín hiệu đặc trưng riêng trong tranh của mình, đó là sự hài hòa, nhẹ nhàng, như vốn dĩ tính cách của mình.“ Hoạ sĩ Vi Kiến Thành, một người bạn lâu năm của ông cho biết “Tôi cũng biết Phan có kế hoạch khi về già sẽ quay lại sáng tác sơn dầu vì anh ấy đang ở độ tuổi chín nhất về nghề. Chắc chắn anh ấy còn nhiều dự định muốn làm, nhưng rất tiếc không kịp thực hiện”
Đọc thêm: “Thiền trong cuộc sống”: 15 năm trở về của hành giả hội họa Trầm Kim Hòa







Hoạ sĩ Nguyễn Trung Phan sinh năm 1960, sau khi tốt nghiệp hội hoạ tại trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam, ông tiếp tục theo học khoa Thiết kế Mỹ thuật Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội và ra trường năm 1986. Sau khi ra trường ông làm việc tại Hãng phim truyện Việt Nam và sau đó chuyển vào TP.HCM công tác tại Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh TP.HCM. Tại đây ông duy trì cùng lúc ba công việc: Giảng dạy mỹ thuật - Thiết kế mỹ thuật phim và vẽ. Tuy làm cùng lúc ba công việc nhưng có vẻ như Nguyễn Trung Phan ưu ái dành thời gian nhiều hơn cho mảng thiết kế mỹ thuật phim. Những tác phẩm tiêu biểu của ông khi làm thiết kế mỹ thuật cho phim phải kể tới: Cô gái trên sông, Long Thành cầm giả ca, Lều chõng, Trái tim bé bỏng, Lạc giới, Hồng Hà nữ sĩ, Dã từ dĩ vãng. Ở lĩnh vực này, ông đã có 2 giải thưởng tại 2 LHP lớn nhất của Việt Nam: Giải Bông Sen Vàng và giải Cánh Diều Vàng cho thiết kế mỹ thuật xuất sắc nhất.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 12/2025
ĐỌC NGAY
Từ khối đến hoa: Lego đã tạo ra những bông hoa không tàn như thế nào?




