Trong nhiều năm, Hong Kong vẫn được xem như thước đo khắt khe của ẩm thực châu Á, một thị trường đòi hỏi kỹ thuật chuẩn xác, bản sắc rõ ràng và sự đổi mới đủ chín để đứng vững trước thực khách khó tính
Khi quan sát những chuyển động trong các nhà hàng tiêu biểu của thành phố này, người ta có thể nhìn thấy phần nào con đường mà ẩm thực Việt đang bước vào một giai đoạn trỗi dậy, nhiều tham vọng và tự tinh chỉnh để định hình vị thế của mình. Sự hiện diện ngày càng rõ nét của các đầu bếp Việt tại những sân chơi quốc tế cho thấy tinh thần mở đường ấy không còn manh nha mà đã trở thành một làn sóng có sức lan tỏa thực sự.
Đọc thêm:
F&B giữa bão hòa: Mảnh đất màu mỡ hay cái bẫy của người chạy theo xu hướng?
“Four Hands Collaboration”: Thiên đường sáng tạo hay cạm bẫy bão hòa?
Một Hong Kong đa âm và tinh tế trên bàn ăn
Hong Kong từ lâu đã được xem như một trong những thủ phủ ẩm thực tinh tế nhất châu Á. Thành phố này không chỉ sở hữu bề dày di sản Quảng Đông mà còn là giao điểm của nhiều truyền thống, kỹ thuật và phong cách đến từ khắp thế giới. Sự va chạm ấy tạo ra một thứ ngôn ngữ ẩm thực riêng, họ tôn trọng cái gốc, nhạy cảm với cái mới và đủ táo bạo để thử nghiệm những điều đôi khi vượt ngoài định nghĩa kinh điển của một nền ẩm thực.
Một trong những nhà hàng đại diện bản sắc ẩm thực xứ Hương Cảng có thể kể đến Duddell's - một nhà hàng được thành lập vào năm 2013, sau đó nhanh chóng trở thành một trong những biểu tượng ẩm thực mang tinh thần Hong Kong đương đại. Nằm giữa trung tâm của một thành phố vốn có truyền thống ẩm thực Quảng Đông lâu đời, Duddell’s không chọn cách phô trương những món ăn kinh điển mà chọn giữ lấy linh hồn của chúng rồi điều chỉnh phần còn lại để hợp nhịp sống đương đại.
Bếp trưởng Chan Yau Leung xem những kỹ thuật quen thuộc như xào, hấp hay om là những ngôn ngữ cổ điển cần được thực hiện đúng cách. Anh xử lý chúng với sự chính xác như một người thợ kim hoàn thực thụ, khi từng chuyển động tay nhỏ nhất cũng phải đạt đến độ thuần thục tuyệt đối như chính chia sẻ của anh: “Giữ linh hồn của món ăn, chỉ tinh tế điều chỉnh phần còn lại”. Chẳng hạn với món Gà Chiên Giòn địa phương, lớp da mỏng như giấy, phần thịt thơm mà không ngấy là minh chứng đẹp nhất cho cách Duddell’s kể nên những câu chuyện về Hong Kong. Không phá cách hay phô diễn, nhưng chiều sâu lại nằm ở sự giản dị cần thiết.

Above Sự điềm tĩnh và kỷ luật của Chef Chan Yau Leung chính là minh chứng rằng tinh hoa ẩm thực không đến từ phô diễn, mà từ khả năng giữ linh hồn của món ăn trong mọi chuyển động đổi thay (Ảnh: Duddell’s)
Trái ngược với sự điềm tĩnh ấy, Alvin Leung đại diện cho luồng năng lượng táo bạo. Nhắc đến anh, người ta liên tưởng đến hình ảnh một kỹ sư bước vào bếp, hay hơn hết là một đầu bếp mang năng lượng rock’n’roll với khả năng sáng tạo vượt mọi khuôn khổ. Phong cách nấu nướng mà anh gọi là “X-treme Chinese” - tái cấu trúc nguyên liệu hàng trăm năm bằng kỹ thuật hiện đại, tách tầng hương vị bằng mô phỏng phân tử đã đẩy ẩm thực ẩm thực Quảng Đông đến ranh giới của khoa học. Ngay từ những năm đầu khi còn đứng bếp trong căn nhà hàng bí mật (private kitchen), Alvin đã chứng minh cho tuyên ngôn của một người tin rằng bếp núc chính là lãnh địa của sáng tạo.

Above Tinh thần nổi loạn có tính toán - mảnh ghép giúp ẩm thực Hong Kong luôn dịch chuyển mà không đánh mất bản sắc (Ảnh: Luma)
Trong khi Aven Lau lại đưa đến một trải nghiệm ẩm thực khác biệt tại Épure- một nhà hàng tiêu biểu của ẩm thực Pháp, đặt ra sự chú trọng việc tinh lọc đến mức cảm xúc được đặt cao hơn mọi kỹ thuật phô diễn. Dù làm việc trong thế giới fine dining Pháp - nơi mà mọi chi tiết đều cần được tính toán tỉ mỉ, bếp trưởng Aven Lau lại tin rằng cảm xúc mới là thứ định hình vẻ đẹp cuối cùng của một món ăn. Triết lý ấy được thể hiện trong từng cấu trúc tinh giản, trong những khoảng trống được tạo ra trên chiếc đĩa, và trong cách ánh sáng, nhịp đưa món hay chất liệu gốm sứ đều góp phần định hình khoảnh khắc thưởng thức.
Épure dựa trên những nguyên liệu Pháp thượng hạng, nhưng bên dưới lớp kỹ thuật ấy là ký ức và trực giác châu Á của Aven. Hương chua ngọt của Đông Nam Á, mùi khói từ các quầy nướng, cảm giác thân thuộc của những bữa cơm gia đình, tất cả trở thành chất nền cảm xúc để kết nối tự nhiên giữa hai thế giới lại với nhau.

Above Ở Hong Kong khi mọi thứ vận hành bằng tốc độ, Aven Lau tạo nên dấu ấn bằng sự chậm rãi có chủ ý (Ảnh: Épure)
Khi nhìn lại những mảnh ghép của ba nhà hàng với ba dòng chảy khác biệt, có thể thấy thành phố này không cố định bản sắc của mình bằng một phong cách duy nhất, họ tìm thấy sức mạnh trong việc chứa đựng nhiều tiếng nói cùng lúc. Truyền thống không bị đóng khung, sự nổi loạn có chỗ đứng xứng đáng, và sự tinh giản cũng được tôn trọng như một giá trị tối thượng. Ẩm thực Hong Kong là tiếng nói của một đô thị không bao giờ đứng yên và cũng chưa từng ngừng soi chiếu chính mình. Và có lẽ chính sự đa âm đó là điều giúp đất nước này giữ vững vị thế của một trong những kinh đô ẩm thực đáng trải nghiệm nhất châu Á.
Nhìn về ẩm thực Việt trong thời kỳ tinh chỉnh bản sắc
Từ lâu, Hong Kong đã được xem như một “đấu trường áp lực cao” của ẩm thực châu Á, là nơi danh tiếng không có nghĩa lý gì nếu chất lượng không được giữ vững mỗi ngày. Thành phố này sở hữu một văn hóa ăn ngoài mạnh mẽ đến mức nhà hàng không chỉ phục vụ món ăn, mà phục vụ sự kỳ vọng gần như tuyệt đối của thực khách. Chính sự khắt khe đó định hình thị trường, là một nơi vận hành theo tốc độ của đô thị tài chính, nhưng lại giữ độ chuẩn của một trung tâm di sản.
Khi đặt Việt Nam vào bức tranh ấy, dễ nhận thấy thị trường Việt đang chuyển động theo hướng khác biệt. Nhịp sống đô thị thay đổi, hành vi ăn uống của thế hệ trẻ phát triển mạnh và nhu cầu khám phá trải nghiệm mới trở thành một phần của lối sống. Các đầu bếp trẻ tiếp cận nguồn kiến thức đa dạng hơn, từ tư liệu, sự hợp tác đến những chuyến học việc tại các bếp quốc tế. Điều này tạo ra một lực đẩy mới cho ẩm thực Việt.
Tuy nhiên, thị trường Việt Nam vẫn tồn tại nhiều biến động. Nhà hàng mới xuất hiện liên tục, thị hiếu khách hàng thay đổi nhanh chóng và phản hồi trên mạng xã hội có thể xoay chuyển vận mệnh của cả một thương hiệu. Bối cảnh này khiến người làm nghề phải quan sát thị trường với sự cẩn trọng, nắm bắt phản ứng thực khách qua từng chi tiết của món ăn chứ không chỉ dựa vào kinh nghiệm.

Above Hong Kong là nơi kỳ vọng đôi khi vượt lên trước cả thực đơn, sự chỉn chu không còn là lựa chọn, mà là bản sắc của những bếp muốn tồn tại lâu dài (Ảnh: Luma)
Khi các yếu tố về nguyên liệu, vận hành và cách kể chuyện ngày càng được chú trọng, hình ảnh ẩm thực Việt bắt đầu xuất hiện rõ hơn. Bản sắc không đến từ việc tái hiện hương vị truyền thống một cách cứng nhắc, mà nằm ở cách tổ chức món Việt theo tinh thần chỉn chu, thân thuộc nhưng có hệ thống. Đây cũng là thời điểm các đầu bếp phải tìm câu trả lời cho câu hỏi quan trọng: “liệu món Việt có thể bước vào sân chơi lớn mà không đánh mất sự gần gũi vốn là linh hồn của ẩm thực Việt?”
Sự đối lập giữa một thị trường “chín muồi” (Hong Kong) và một thị trường “đang trỗi dậy” (Việt Nam)
Hong Kong được xem là một trong những thị trường ẩm thực trưởng thành bậc nhất vì hệ sinh thái F&B đã vận hành ổn định trong nhiều thập kỷ. Nơi đây sở hữu mật độ nhà hàng cao bậc nhất khu vực, giá thuê mặt bằng thuộc nhóm đắt đỏ nhất thế giới và tốc độ đào thải cực nhanh - một mô hình chỉ bền vững khi kỹ thuật, vận hành, nguồn cung và trải nghiệm được giữ ở mức ổn định gần như tuyệt đối. Văn hóa ăn ngoài của người Hong Kong vốn hình thành từ nhịp sống đô thị kéo dài hơn nửa thế kỷ, tạo ra một nhóm thực khách có khẩu vị nhất quán, khả năng nhận biết sai số rất cao, kèm theo thói quen quay lại những địa chỉ có tính ổn định nhiều năm.

Above Những chuyển động tưởng như đơn giản lại là thước đo cho năng lực vận hành của một nền ẩm thực đang tìm đường định vị (Ảnh: @nephele_sgn)
Việt Nam lại đang chuyển động theo một quỹ đạo khác, là hỗn hợp giữa nhiệt lượng của một thị trường mới nổi và sự va chạm mạnh mẽ giữa nhiều xu hướng ẩm thực. Những nhà hàng mở ra với tốc độ chóng mặt, tầng lớp trung lưu trẻ bắt đầu hình thành các thói quen chi tiêu mới, còn thói quen ăn ngoài đang được tập luyện qua từng trải nghiệm. Sự trỗi dậy của thị trường vì thế mang hai mặt, nó tạo ra không gian rộng lớn cho sáng tạo, nhưng thiếu những cấu trúc nền tảng mà một thị trường chín muồi thường sở hữu, chẳng hạn như hệ thống đào tạo bài bản, tiêu chuẩn kỹ thuật thống nhất, chuỗi cung ứng đồng nhất theo mùa hay đội ngũ phục vụ có chuyên môn sâu. Điều này khiến nhiều mô hình tại Việt Nam ấn tượng trong giai đoạn đầu, nhưng khó duy trì độ ổn định lâu dài.

Above Ảnh: Unsplash/Delightin Dee
Nếu Hong Kong là hình ảnh của một thị trường đã đạt đến độ chín muồi, với truyền thống được thuần thục và kỹ thuật trở thành bản năng và đổi mới diễn ra trong những chuyển động nhỏ thì Việt Nam đang ở giai đoạn hoàn toàn khác, ấy chính là giai đoạn của sự trỗi dậy. Một thế hệ đầu bếp trẻ bắt đầu nhìn món ăn Việt như chất liệu để kể những câu chuyện sâu sắc hơn về nguồn gốc, ký ức và căn tính. Họ vừa phải tôn trọng di sản ẩm thực, vừa phải tái hiện theo tiêu chuẩn mới phù hợp với thị trường hiện đại. Họ cần sáng tạo nhưng cũng cần xây dựng hệ thống kỹ thuật rõ ràng để món ăn có thể giữ chất lượng ổn định qua thời gian. Đây là nhiệm vụ không hề đơn giản, nhưng lại là cơ hội để hình thành thế hệ bếp trưởng Việt Nam có tầm nhìn rộng và ý thức nghề nghiệp cao hơn.
Bài học về “tiêu chuẩn hóa” so với “nguồn cảm hứng”
Việt Nam sở hữu nguồn nguyên liệu phong phú, phong cách nêm nếm giàu cảm xúc và một di sản ẩm thực đa vùng miền, nhưng lại thiếu sự ổn định trong kỹ thuật - điểm làm nên cốt lõi của ẩm thực Hong Kong. Những món ăn Việt dù hấp dẫn, vẫn thường dựa nhiều vào “cái duyên” của người nấu hơn là một bộ tiêu chuẩn có thể lặp lại. Đây không phải điểm yếu, nhưng là dấu hiệu rằng ẩm thực Việt đang đứng trước ngã rẽ, hoặc tiếp tục dựa vào cảm hứng, mặt khác bước vào giai đoạn xây dựng hệ tiêu chuẩn để phát triển bền vững.

Above Sự nhạy cảm với chi tiết chính là bản lĩnh của thế hệ đầu bếp trẻ (Ảnh: Getty Images)
Thiếu vắng tiêu chuẩn không phải là giới hạn, mà là hệ quả của một nền ẩm thực lớn lên từ truyền thống gia đình và tính ngẫu hứng trong nêm nếm. Điều này tạo ra sự phong phú rất riêng, nhưng lại khiến nhiều món Việt khó bước vào môi trường có yêu cầu cao về độ ổn định. Đối với một nền ẩm thực muốn vươn ra khỏi biên giới, việc duy trì chất lượng qua từng ngày, từng mùa và từng đội ngũ bếp là điều không thể bỏ qua. Đây chính là thời điểm Việt Nam phải học cách chuyển từ phương pháp dựa trên ký ức sang hệ thống kỹ thuật có thể kiểm chứng, từ những mẹo truyền miệng sang cách đo lường rõ ràng để các nhà hàng có khả năng duy trì hương vị trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Sự kết hợp giữa tiêu chuẩn và cảm hứng còn ảnh hưởng trực tiếp đến cách khách hàng cảm nhận món Việt trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng khốc liệt. Thực khách ngày nay không chỉ muốn ăn ngon, họ muốn cảm nhận tính ổn định và sự chăm chút ở mọi chi tiết. Một món ăn chỉ cần thay đổi nhỏ về độ mặn hoặc độ mềm đã tạo ra cảm giác thiếu chỉn chu.

Above Ảnh: Usplash/Gaana Srinivas
Nhìn rộng hơn, tiêu chuẩn hóa còn là chìa khóa để ẩm thực Việt xây dựng vị thế trên bản đồ ẩm thực khu vực. Khi có bộ tiêu chuẩn rõ ràng, các mô hình nhà hàng sẽ dễ mở rộng, các đầu bếp có thêm điểm tựa để phát triển phong cách riêng, còn thị trường sẽ tránh được sự đứt gãy giữa truyền thống và hiện đại.
Bản sắc trong môi trường cạnh tranh khốc liệt
Trong những năm gần đây, bản đồ ẩm thực Việt dần trở nên sôi động theo cách mà chỉ những đô thị trẻ trung và đầy khát vọng mới có thể tạo ra, khi nhà hàng mở ra rồi đóng lại với tốc độ nhanh chưa từng có, thực khách ngày càng tinh tế hơn, còn tiêu chuẩn chất lượng thì không ngừng được đẩy lên.
Ở thời điểm này, thế hệ đầu bếp trẻ Việt đang mang trên vai một nhiệm vụ khó hơn những gì Hong Kong từng trải qua. Họ phải vừa kế thừa một nền ẩm thực giàu bản sắc, vừa tách lớp nó ra để tìm ngôn ngữ mới. Đồng thời giữ sự sáng tạo nhưng phải tự xây dựng hệ tiêu chuẩn riêng. Nếu Hong Kong mất nhiều thập kỷ để đạt tới độ chín muồi, thì Việt Nam chỉ mới bước vào giai đoạn đầu, vì thế không thể tránh khỏi nhiều khó khăn. Nhưng chính sự chưa hoàn chỉnh ấy lại là khoảng trống vừa vặn, là mảnh đất màu mỡ cho những đầu bếp đủ bền bỉ để định hình thế hệ ẩm thực Việt trong giai đoạn tiếp theo.
Chính sự biến động liên tục ấy đã tạo ra một môi trường mà các đầu bếp trẻ bước vào nghề bằng tham vọng thật sự. Họ làm việc trong một thị trường không cho phép sự trì trệ, khi mỗi món ăn hôm nay phải tốt hơn hôm qua, một ý tưởng mới chỉ có giá trị nếu nó dựa trên nền tảng vững chắc. Còn bản sắc cá nhân, nếu không đủ mạnh sẽ rất dễ bị hòa tan giữa vô số xu hướng nhập khẩu.
ĐỌC NGAY
Vì sao Whisky ngày càng trở thành tài sản đầu tư của giới sưu tập nghiêm túc toàn cầu?
4 thương hiệu Pâtisserie đang làm tan chảy trái tim giới mộ điệu bánh lạnh Sài Gòn




