Mùa thu dường như không hiện diện ở đây, chỉ có mùa hè được kéo dài trên làn da, kiến trúc và cả ký ức. Lâm Gia Khang cũng vậy, Sài Gòn trong mắt anh và bốn thế hệ gia đình vẫn có chút gì đó không đổi dù đã chứng kiến nó phát triển từng ngày, trở thành một nguồn cảm hứng cho SS26 Xuân Hè của Gia Studios
Lớn lên trong gia đình có truyền thống nghề may, Gia Studios là sự đúc kết của di sản bốn thế hệ, cái nôi châm ngòi và bén duyên Lâm Gia Khang với nghệ thuật may đo thời trang cao cấp. Từ bàn tay của những người thợ Sài Gòn, nắng vàng và cả mùa hè nơi đây đã trở thành một phần của Gia Studios như hiện tại.
Đây không phải lần đầu tiên mùa hè trở thành “nàng thơ” của Lâm Gia Khang. Năm 2018, Gia Studios ra mắt cùng BST Xuân Hè đầu tiên “L’ete sans fin” - Mùa hè không bao giờ kết thúc, lấy cảm hứng từ xứ Đông Dương cùng hình tượng người phụ nữ Á Đông đang cân bằng giữa giá trị truyền thống và phong cách phương Tây, từ đó chính họ thể hiện sự tự do, phóng khoáng nhưng vẫn nền nã và thanh lịch.
Gia Studios SS26
Sau gần 8 năm, mùa hè trở lại - vẫn là người phụ nữ Á Đông ấy, nhưng với bản ngã của “Sài Gòn” - cởi mở, linh hoạt và luôn biết cách biến mọi thứ trở thành một phần của mình.
Gia Studios SS26 diễn ra trong một công trình kiến trúc 145 năm tuổi, lặng mình giữa chốn trung tâm náo nhiệt và dần hòa vào ký ức của bao nhiêu thế hệ người Sài Gòn. Kiến trúc ô cửa vòm cùng trần cao kiểu Pháp dần tan vào trong tiếng còi xe bất kể ngày đêm, trong những làn ẩm bốc lên sau cơn mưa và cả mùa hè kéo dài tưởng chừng vĩnh viễn.
Mớ ba mớ bảy, từ cổ phục đến cảm hứng
“Mớ ba mớ bảy” trở thành một trong những điểm tham chiếu quan trọng cho SS26 của Gia Studios. Đây là lối mặc cổ của người Việt, dựa trên nhiều lớp áo tơ lụa mỏng được xếp chồng lên nhau. Lớp sau ngắn hơn lớp trước vài đốt tay, mỗi lớp mang một sắc độ riêng, tạo nên chiều sâu màu sắc và chuyển động nhẹ khi người mặc bước đi.


Điều thú vị nằm ở chỗ kiểu mặc này xuất hiện trong khí hậu nóng ẩm của miền Nam nhưng không nặng nề. Những lớp vải mỏng giúp cơ thể giữ được khoảng thở, đồng thời tạo cảm giác kín đáo rất riêng của Việt phục thời kỳ trước.


Theo nhận xét của linh mục người Italia Cristoforo Borri vào khoảng thế kỷ 17 - mớ ba mớ bảy có phần “diêm dúa” đối với ông nhưng ông có phần trìu mến khi nhắc tới văn hóa bản địa này: “Họ mặc tới năm hay sáu váy lụa trơn, cái nọ chồng lên cái kia và tất cả có màu sắc khác nhau. Cái thứ nhất phủ dài xuống chấm đất, kéo lê rất trịnh trọng, khéo léo và uy nghiêm đến nỗi không trông thấy đầu ngón chân. Sau đó là cái thứ hai ngắn hơn cái thứ nhất chừng bốn hay năm đốt ngón tay, rồi tới cái thứ ba ngắn hơn cái thứ hai và cứ thế trong số còn lại theo tỉ lệ cái nọ ngắn hơn cái kia, để cho các màu sắc đều được phô bày trong sự khác biệt của mỗi tấm.”


Trong SS26, Lâm Gia Khang không phục dựng “mớ ba mớ bảy” theo hướng nguyên bản. Các thiết kế giữ lại cảm giác mềm và kín đáo của lối mặc xưa, nhưng được đặt trong nhịp sống hiện đại của Sài Gòn hôm nay.
Đọc thêm: Bộ ảnh thời trang: Make Your Mark - Dấu ấn thời trang châu Á qua ống kính nhiếp ảnh gia Việt
Vải vóc là da thịt
Nếu “mớ ba mớ bảy” trở thành ký ức về cách người Việt mặc nhiều lớp vải để sống cùng khí hậu nhiệt đới, thì Lãnh Mỹ A là chất liệu mang theo ký ức ấy rõ nhất trong SS26 của Gia Studios. Được dệt từ tơ tằm và nhuộm bằng trái mặc nưa, Lãnh Mỹ A từng xuất hiện phổ biến tại miền Nam Việt Nam vào cuối thế kỷ 19, đặc biệt ở Tân Châu, An Giang. Bề mặt vải có độ bóng sâu rất riêng, thay đổi theo ánh sáng và chuyển động của cơ thể. Dưới nắng, chất liệu phản chiếu ánh sáng gần giống mặt nước. Khi đi vào bóng tối, sắc đen trở nên trầm và mềm hơn, gần như hòa vào làn da người mặc.

Trong nhiều năm, Lãnh Mỹ A dần vắng khỏi đời sống thường nhật cùng sự thay đổi của ngành dệt may công nghiệp. Nhưng thời trang Việt đương đại vẫn liên tục tìm cách đưa chất liệu này trở lại. Kilomet109 tiếp cận Lãnh Mỹ A như một phần của thủ công và tính bền vững. Công Trí khai thác độ phản chiếu ánh sáng của chất liệu trong các thiết kế couture. Trong khi đó, Thủy Design House giữ cho Lãnh Mỹ A một tinh thần giàu tính văn hóa bản địa.






Với SS26, Lâm Gia Khang sử dụng Lãnh Mỹ A như một cách định hình chuyển động của bộ sưu tập. Chất liệu này khiến các thiết kế thay đổi theo ánh sáng, độ ẩm và nhịp di chuyển của cơ thể. Khi kết hợp cùng lụa mỏng và lối may đo rộng, bề mặt vải tạo nên những chuyển động chậm và sâu theo từng bước đi. Ánh sáng, độ ẩm và cơ thể người mặc khiến mỗi thiết kế thay đổi sắc độ liên tục, giống nắng hè dần nguôi ngoai của thành phố khi chiều tà.
Qua lăng kính Gia Studios SS26, mùa hè chưa từng biến mất, vẫn len lỏi trên da thịt, trên những chiếc áo mềm mại, trong tâm trí của những người “con” Sài Gòn và cả trong sự sáng tạo của Lâm Gia Khang.
Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 05/2026
ĐỌC NGAY



