Thinking AI humanoid robot analyzing screen of mathematics formula and science equation by using artificial intelligence and machine learning process for the 4th industrial revolution. 3D illustration
Cover Việc OpenAI tuyên bố giải được bài toán Navier–Stokes đã nhanh chóng vượt khỏi phạm vi toán học
Thinking AI humanoid robot analyzing screen of mathematics formula and science equation by using artificial intelligence and machine learning process for the 4th industrial revolution. 3D illustration

Việc OpenAI tuyên bố giải được bài toán Navier–Stokes đã nhanh chóng vượt khỏi phạm vi toán học. Phía sau một lời giải là cuộc cạnh tranh giữa OpenAI và Anthropic, tranh cãi về công trạng khoa học, dữ liệu nghiên cứu và một câu hỏi thách thức ở tầm nhân loại: khi những công ty sở hữu hạ tầng trí tuệ nhân tạo đồng thời tham gia sản xuất tri thức, ai sẽ đặt luật cho cuộc chơi?

 

Một bài toán trở thành chiến trường của hai công ty

Ngày 1/9, OpenAI nghe một tin đồn. Một hoặc hai bài toán Thiên niên kỷ - những bài toán khó nổi tiếng do Viện Toán học Clay công bố năm 2000 - có thể đã được giải. Tin đồn hướng về Anthropic, đối thủ lớn nhất của OpenAI trong cuộc đua phát triển trí tuệ nhân tạo tiên tiến.

OpenAI khi ấy đang huấn luyện một mô hình nội bộ mới có năng lực toán học mà công ty mô tả là vượt trội so với các thế hệ trước. Thay vì chờ xem tin đồn có đúng hay không, họ quyết định thử mô hình trên toàn bộ những bài toán Thiên niên kỷ còn bỏ ngỏ và một số bài toán lớn khác. Với Navier–Stokes, hệ thống huy động cỡ 10.000 tác nhân AI hoạt động đồng thời. Theo công bố của OpenAI, các tác nhân gửi 2,7 triệu thông điệp và tạo khoảng 130 tỷ đơn vị văn bản đầu ra trong quá trình tìm lời giải. Ngày 5/9, lời giải đã hình thành. Ngày 8/9, OpenAI công bố kết quả. 

Trong danh sách bảy bài toán Thiên niên kỷ, Navier–Stokes liên quan tới những phương trình mô tả chuyển động của chất lỏng và chất khí. Câu hỏi đã tồn tại gần một thế kỷ: liệu từ những điều kiện ban đầu hoàn toàn trơn tru, phương trình có thể tạo ra một điểm kỳ dị, nơi vận tốc trở nên mất kiểm soát, hay không. Với mỗi bài toán được giải và vượt qua quy trình thẩm định của Clay Mathematics Institute, phần thưởng là 1 triệu USD. 

Vấn đề là OpenAI không phải bên duy nhất đang tiến về phía cột mốc này.

Đọc thêm: Future Newsrooms Study 2026: Tòa soạn sau thời đại của độ phủ

Trong tháng 8, Tristan Buckmaster, giáo sư toán tại Đại học New York, cùng Levent Alpöge đã âm thầm nghiên cứu một chuỗi vấn đề có liên quan. Alpöge là nhà toán học làm việc tại Anthropic, dù dự án này là công việc cá nhân của ông, không phải một chương trình chính thức của công ty. Hai người sử dụng nhiều hệ thống AI khác nhau, từ OpenAI, Anthropic đến Google DeepMind, để hỗ trợ quá trình nghiên cứu. Họ cũng dựa trên những ý tưởng toán học đã được các nhà nghiên cứu khác phát triển trong những năm trước. Buckmaster nhấn mạnh rằng hướng tiếp cận ấy không phải thứ có thể xuất hiện trong vài ngày chỉ bằng cách đưa nguyên đề bài cho một mô hình. 

Sau khi nghe tin đồn về tiến triển của Anthropic, OpenAI tăng tốc. Theo Financial Times, công ty chi hàng triệu USD cho nỗ lực giải bài toán. OpenAI sau đó xác nhận rằng họ biết tin đồn cuối cùng liên quan tới Buckmaster và Alpöge. 

Một cuộc đua toán học vốn thường diễn ra giữa vài nhóm nghiên cứu lúc này mang quy mô của một chiến dịch công nghiệp. Một phía có những nhà toán học đã theo đuổi hướng nghiên cứu trong nhiều tuần, dựa trên một chuỗi ý tưởng học thuật tích lũy qua nhiều năm. Phía kia có mô hình mạnh, sức tính toán lớn và khả năng huy động hàng nghìn tác nhân cùng lúc.

Đọc thêm: Tatler Longevity Curated: Đối thoại về chất lượng sống

Tatler Asia
Above Tristan Buckmaster, giáo sư toán tại Đại học New York

Những gì xảy ra tiếp theo khiến ranh giới giữa khoa học và cạnh tranh doanh nghiệp trở nên khó phân định hơn.

Sau khi đã có lời giải, OpenAI tiếp cận Buckmaster. Công ty đề nghị cho ông công bố kết quả của mình trước, cung cấp thêm tài nguyên tính toán, thậm chí để ông đứng tên tác giả chính trong một bài trình bày lời giải của OpenAI. Theo lời Buckmaster, OpenAI còn sẵn sàng đề xuất ông và cộng sự nhận giải thưởng 1 triệu USD.

Nút thắt nằm ở tên của cộng sự ấy: Levent Alpöge, nhân viên Anthropic.

Buckmaster nói OpenAI không muốn Alpöge đứng tên trong bài. Sébastien Bubeck, người dẫn đầu nỗ lực toán học của OpenAI, phản bác một số chi tiết trong lời kể của Buckmaster, nhưng cũng giải thích thẳng với The New York Times: từ góc nhìn của OpenAI, rất khó để một dự án nội bộ của công ty lại có một nhân viên Anthropic tham gia với tư cách tác giả. 

Buckmaster từ chối đề nghị. Ông nói với The New York Times rằng mình không quan tâm tới 1 triệu USD, cũng không quá quan tâm tới việc ai cán đích trước. Ông “chỉ muốn được là một phần của câu chuyện” toán học. Cuối cùng, ông lại trở thành một nhân vật trong câu chuyện lớn hơn về OpenAI và Anthropic. “Tôi chỉ là người đứng ngoài những trò cạnh tranh vụn vặt này,” ông nói. 

Nhưng Buckmaster cũng không hoàn toàn đứng ngoài. Ông đang sử dụng chính những công cụ do hai bên cung cấp để làm nghiên cứu. Và đó mới là điểm khiến vụ việc khó dừng ở một tranh chấp về công trạng.

Công cụ cũng có thể trở thành đối thủ

Trong quá trình nghiên cứu, Buckmaster đã sử dụng Codex của OpenAI để hỗ trợ xử lý và làm sạch những chuỗi lập luận toán học phức tạp được tạo ra trong quá trình làm việc với AI. Sau khi OpenAI công bố lời giải, ông đặt câu hỏi: liệu những nội dung ông từng đưa vào hệ thống có thể đã góp phần vào năng lực của mô hình sau đó hay không?

Buckmaster nói rõ rằng ông không có bằng chứng chuyện ấy đã xảy ra. OpenAI cũng bác bỏ khả năng các lời nhắc của ông trong hai tháng trước thời điểm công bố có thể ảnh hưởng tới hệ thống được sử dụng để giải Navier–Stokes. Công ty nói mô hình này được xây dựng trên một mô hình tiền huấn luyện trước đó và được phát triển tiếp bằng học tăng cường quy mô lớn; sau điều tra, OpenAI tuyên bố dữ liệu đầu vào sau ngày 3/7 không thể tác động đến hệ thống theo cách Buckmaster nghi ngờ. 

Ở một phát biểu khác được Financial Times dẫn lại, OpenAI nói không có dữ liệu cụ thể của người dùng nào được truy cập để giải bài toán, song công ty không thể loại trừ hoàn toàn khả năng dữ liệu đã được khử định danh từ việc sử dụng các sản phẩm của mình từng góp phần cải thiện mô hình. 

Trong nhiều thập kỷ, một nhà khoa học có thể dùng máy tính, phần mềm thống kê hay cơ sở dữ liệu như những công cụ hỗ trợ. Nhà sản xuất công cụ hiếm khi đồng thời là một chủ thể có khả năng trực tiếp bước vào cùng bài toán, huy động nguồn lực vượt xa một phòng nghiên cứu đại học và tạo ra kết quả cạnh tranh với chính người đang sử dụng sản phẩm của mình.

AI làm ba vai trò bắt đầu nhập lại.

Nó là công cụ, vì nhà khoa học dùng nó để phát triển giả thuyết và xử lý công việc.

Nó là hạ tầng, vì mô hình, sức tính toán, dữ liệu và các điều kiện truy cập đều thuộc về một số ít công ty.

Và ngày càng rõ ràng, nó có thể trở thành tác nhân nghiên cứu, trực tiếp tạo ra những chứng minh, chương trình hay phát hiện mà trước đây con người là chủ thể trung tâm.

Tatler Asia

Trong vụ Navier–Stokes, ba vai trò ấy chồng chất lên nhau. Việc này đặt ra nan đề: khi một nhà khoa học gửi những suy nghĩ chưa công bố, các bước thử sai hay những giả thuyết còn sơ khai vào một hệ thống AI, quan hệ giữa họ và công ty cung cấp hệ thống ấy nên được hiểu thế nào?

Đây chưa hẳn là câu hỏi về quyền sở hữu theo nghĩa pháp lý. Nó liên quan tới vị trí của hạ tầng tư nhân trong quá trình hình thành tri thức. Nếu năng lực khám phá ngày càng phụ thuộc vào các hệ thống tính toán cực lớn, quyền lực khoa học cũng có thể dịch chuyển về phía những tổ chức kiểm soát chúng. 

Buckmaster nhìn thấy sự thay đổi ấy ngay trong công việc của mình. Ông kể rằng trải nghiệm nghiên cứu với AI vừa gây phấn khích, vừa khiến ông bất an. Khi mô hình bắt đầu tiến nhanh hơn con người trong những bước lập luận, ông tự hỏi vai trò của mình còn là người khám phá hay đang dần trở thành người đọc, kiểm tra và diễn giải đầu ra của máy. “Phần của con người nằm ở đâu?”, ông đặt câu hỏi. 

Cuộc đua không ai dễ dừng

Mối quan hệ giữa OpenAI và Anthropic khiến câu chuyện Navier–Stokes vượt xa một tranh chấp về toán học.

Anthropic ra đời năm 2021 từ một nhóm nhân sự rời OpenAI, trong bối cảnh bất đồng về cách phát triển những hệ thống AI ngày càng mạnh. Từ đó, công ty xây dựng hình ảnh của mình quanh một triết lý thận trọng hơn đối với rủi ro của trí tuệ nhân tạo. Nhưng sáu năm sau, hai bên đã trở thành những đối thủ trực tiếp trên gần như mọi mặt trận: nhân tài, công nghệ, sản phẩm, uy tín và thị trường vốn. Financial Times mô tả đây là một trong những cuộc cạnh tranh gay gắt nhất trong ngành AI hiện nay.

Cả OpenAI và Anthropic đều nhiều lần thừa nhận những rủi ro đi kèm với các hệ thống AI ngày càng mạnh. Dù vậy, cạnh tranh về năng lực mô hình, nhân tài, thị trường và vị thế vẫn tiếp tục gia tăng. Anthropic trong năm nay thậm chí đã điều chỉnh một số cam kết trong chính sách phát triển có trách nhiệm, viện dẫn áp lực từ đối thủ và giới hạn của những cam kết đơn phương khi các công ty khác không chịu những ràng buộc tương tự.

Nghịch lý khó giải xuất hiện: một công ty có thể muốn thận trọng hơn, nhưng giảm tốc một mình cũng có thể đồng nghĩa với việc nhường lợi thế cho đối thủ. Vụ Navier–Stokes cho thấy cơ chế ấy, chỉ cần nghe tin đối thủ có thể đã tiến gần một thành tựu lớn, OpenAI lập tức huy động một nguồn lực tính toán khổng lồ. 

Ba ngày sau khi OpenAI công bố lời giải, Terence Tao cùng 24 người từng nhận Huy chương Fields đưa ra tuyên bố chung với tiêu đề A Severe Misalignment of AI in Mathematics. Họ không phủ nhận năng lực toán học ngày càng mạnh của AI. Điều họ cảnh báo là việc các công ty sử dụng những bài toán nổi tiếng như một thước đo năng lực có thể đẩy mục tiêu của doanh nghiệp và mục tiêu của cộng đồng toán học theo hai hướng khác nhau.

Tatler Asia

Một lời giải quan trọng thường mở ra phương pháp, khái niệm và cách hiểu mới; sau đó được đọc, kiểm tra, đơn giản hóa, giảng dạy và tích hợp vào kho tri thức chung. Khi năng lực tạo ra lời giải tăng nhanh hơn khả năng cộng đồng hấp thụ chúng, những câu hỏi về ghi nhận, trích dẫn, quyền ưu tiên và khả năng nhận diện phần thực sự mới của một kết quả cũng trở nên khó hơn.

Vì thế, lời cảnh báo của Tao và các đồng nghiệp đáng chú ý vì nó xuất hiện đúng lúc một bài toán hàn lâm đã bị kéo vào quỹ đạo cạnh tranh giữa hai công ty công nghệ lớn.

Navier–Stokes có lẽ là một trường hợp đặc biệt thuận lợi để nhìn thấy sự chuyển dịch này. Toán học có tiêu chuẩn kiểm chứng tương đối rõ, truyền thống ghi nhận công trạng lâu đời và một cộng đồng nghiên cứu quen với việc xây dựng tri thức theo từng bước. Thế nhưng ngay trong môi trường ấy, ranh giới giữa công cụ, cộng tác viên, hạ tầng và đối thủ đã bắt đầu trở nên mờ đi.

Nếu điều đó đã xảy ra trong toán học, những câu hỏi tương tự sẽ còn phức tạp hơn trong y sinh, dược phẩm, vật liệu hay thiết kế chip, nơi tri thức khoa học gắn trực tiếp với tài sản thương mại và lợi thế chiến lược.

Vụ Navier–Stokes chưa cho biết OpenAI hay Anthropic sẽ thắng cuộc đua AI. Nó cho thấy vấn đề dài hạn hơn: khi những cột mốc khoa học trở thành thước đo cho năng lực công nghệ, cạnh tranh giữa các công ty có thể bắt đầu tác động ngược trở lại cách tri thức được tạo ra, ghi nhận và phân phối.

Toán học chỉ tình cờ là nơi sự dịch chuyển ấy hiện ra sớm và rõ.

ĐỌC NGAY

Khi “phòng thí nghiệm mở” dẫn lối cho hệ sinh thái công nghệ chiến lược

Khi robot bước vào phòng mổ: Khát vọng đổi mới từ kỳ lân y tế Cornerstone Robotics

Futures in Education: Chuyển hóa tri thức thành phát triển

Lang Minh
Senior Editor, Tatler Vietnam
Tatler Asia

Lang Minh