Cover Với một nhà leo núi bất kỳ, chinh phục “nóc nhà của thế giới” đã là một giấc mơ lớn. Chinh phục đồng thời “nóc nhà” ấy cùng một đỉnh núi khác trong vòng 27 tiếng gần như là một điều không tưởng. Thế nên, khi thông tin về hai nhà leo núi Việt là doanh nhân Nguyễn Thanh Bình và bác sĩ Ngô Hải Sơn lập được thành tích ấy, cộng đồng leo núi Việt đã gần như vỡ òa.

Vào lúc 3h đêm ngày 20 và 6h sáng ngày 21 tháng 5 năm 2026, Nguyễn Thanh Bình trở thành người phụ nữ Việt đầu tiên đặt chân lên liên tiếp hai đỉnh núi Everest và Lhotse. Kỳ tích ấy được thực hiện chỉ với một tâm niệm duy nhất: làm những gì trong khả năng có thể, vì cơ hội sẽ không đến lần hai

Với một nhà leo núi bất kỳ, chinh phục “nóc nhà của thế giới” đã là một giấc mơ lớn. Chinh phục đồng thời “nóc nhà” ấy cùng một đỉnh núi khác trong vòng hơn một ngày gần như là một điều không tưởng. Thế nên, khi thông tin về hai nhà leo núi Việt là doanh nhân Nguyễn Thanh Bình và bác sĩ Ngô Hải Sơn lập được thành tích ấy, cộng đồng leo núi Việt đã gần như vỡ òa. Thế nhưng, trong cuộc trò chuyện với Tatler Vietnam, câu chuyện chị đưa ra lại không giống những gì ta vẫn nghĩ về những người đã lập được kỳ tích.

Đọc thêm: Cover Story: Lê Hồng Minh, Trịnh Bằng, và cú bắt tay khởi đầu hệ sinh thái IRONMAN tại Việt Nam

Tatler Asia
Above Doanh nhân Nguyễn Thanh Bình

Leo núi chưa bao giờ chỉ là câu chuyện về thể lực. Chị đã chuẩn bị những gì cho hành trình chinh phục vừa qua?

Nhiều người nghĩ rằng việc chuẩn bị cho một đỉnh núi 8.000 mét bắt đầu từ vài tháng trước ngày khởi hành. Nhưng thực ra, với một nhà leo núi, sự chuẩn bị không phải là việc chỉ làm trước chuyến đi, mà đó là cách họ sống mỗi ngày. 

Ngay cả khi chưa có kế hoạch chinh phục một ngọn núi cụ thể nào, tôi vẫn duy trì việc tập luyện đều đặn mỗi ngày và giữ cho mình một trạng thái tinh thần sẵn sàng. Điều thú vị là mỗi khi tôi nghĩ rằng mình sẽ không leo núi nữa, cơ thể và tinh thần dường như cũng khép lại theo. Ngược lại, chỉ cần biết rằng ở đâu đó vẫn có một ngọn núi đang chờ, tôi cảm thấy mình sống tích cực, kỷ luật và giàu năng lượng hơn, duy trì được trạng thái tốt nhất của chính mình.

Sau 5 năm leo núi, tôi cũng đã tích lũy được hệ thống trang thiết bị và nhiều kinh nghiệm cần thiết. Tuy nhiên, kinh nghiệm cũng dạy tôi rằng một chi tiết nhỏ đôi khi lại quyết định sự thành công của cả một hành trình. Tôi luôn dành thời gian thử trước các loại thực phẩm, đồ ăn, năng lượng bổ sung và chế độ dinh dưỡng dự kiến mang lên núi để đảm bảo cơ thể có thể thích nghi và hấp thụ tốt nhất. 

Bên cạnh đó, việc xây dựng kế hoạch leo núi cũng là một phần rất quan trọng. Tôi cùng đồng đội và sherpa nghiên cứu kỹ lộ trình, tốc độ di chuyển, chiến lược thích nghi độ cao và các phương án dự phòng để xây dựng một kế hoạch phù hợp nhất với thể trạng của mình.

Mục tiêu tôi đặt ra cho hành trình này là rất lớn cùng thời gian thực hiện được rút ngắn, chỉ gói gọn trong 21 ngày (trong khi trung bình một chuyến leo Everest sẽ mất 45-55 ngày), vì thế tôi đã cùng bác sỹ Sơn nghiên cứu, sử dụng chế độ thích nghi mới do VietSummit tổ chức, với hệ thống mô phỏng môi trường thiếu oxy trong tập luyện và khi ngủ, giúp cơ thể thích nghi với độ cao nhanh hơn. 

Tatler Asia
Above Nguyễn Thanh Bình đi cùng đoàn leo núi đến camp

Nói đến Everest, người ta không chỉ nói về một đỉnh núi cao nhất hành tinh, mà còn nói về điều kiện môi trường khắc nghiệt, những hiểm họa thiên nhiên có thể xảy ra bất cứ lúc nào, và cả nỗi ám ảnh từ thân xác của những vận động viên đã bỏ mạng dọc đường. Chị đối mặt với những thách thức cả về thể xác lẫn tinh thần này như thế nào?  

Tôi từng có cơ hội đối diện với Everest vào năm 2023. Đó là một mùa leo núi đặc biệt khắc nghiệt, với thời tiết nghịch mùa và số lượng người thiệt mạng được ghi nhận ở mức rất cao. Trải nghiệm đó giúp tôi hiểu khá rõ về điều kiện khí hậu khắc nghiệt trên đỉnh núi này. 

May mắn là mùa leo núi năm nay tương đối thuận lợi. Ngoài một số trở ngại như các khối băng lớn chặn đường vào Khumbu và thay đổi địa hình tuyến đường thì điều kiện thời tiết nhìn chung khá ổn định. Khi chúng tôi lên đỉnh vào đêm 19 và rạng sáng 20 tháng 5, gió chỉ thực sự mạnh hơn ở khu vực từ Balcony tới South Summit. Các hiện tượng nguy hiểm như lở tuyết hoặc sụp đổ băng lớn cũng rất ít xảy ra. So với nhiều mùa leo núi trước, đây được xem là một năm khá thuận lợi để chinh phục Everest.

Tuy nhiên, điều khiến Everest trở nên đặc biệt chưa bao giờ chỉ là thời tiết hay độ cao. Người ta thường nói về những thi thể nằm lại trên núi như một nỗi ám ảnh. Nhưng khi thực sự có mặt ở đó, cảm xúc của tôi lại khác. Tôi không nhìn họ bằng sự sợ hãi, mà bằng sự tôn trọng, vì mỗi người trong số đó đều đã đi xa hơn phần lớn chúng ta trong hành trình theo đuổi khát vọng. Everest khiến con người nhận ra rằng sự sống là hữu hạn, thế nên mỗi bước chân, mỗi hơi thở và mỗi khoảnh khắc được sống càng trở nên đáng quý. Ở một góc độ nào đó, Everest đã dạy tôi cả cách đối diện với cái chết và cách trân trọng sự sống. 

Tatler Asia
Above Hình ảnh của Nguyễn Thanh Bình cùng bạn dưới chân Camp 3
Tatler Asia
Above Băng qua thác băng Khumbu trên đường lên đỉnh Everest

Được biết, cũng trong năm 2023 đó, chị đã lỡ hẹn với đỉnh Everest không chỉ một mà đến hai lần vì thời tiết xấu và biến cố gia đình. Những trải nghiệm lần đó đã để lại cho chị suy nghĩ và bài học gì? 

Năm 2023 là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời tôi. Đó không chỉ là một lần lỡ hẹn với Everest, mà còn là quãng thời gian tôi phải đối diện với những biến cố và mất mát lớn trong cuộc sống cá nhân mà phải mất một thời gian khá dài tôi mới có thể bình tâm tìm lại chính mình.

Sau khi trở về, tôi từng nghĩ rằng mình sẽ khép lại tất cả. Tôi ngừng nói về những ngọn núi, ngừng nghĩ về những hành trình phía trước, và thậm chí đã tự nhủ rằng mình sẽ không leo núi nữa. Nhưng sau một thời gian, tôi nhận ra nỗi buồn không biến mất như tôi từng nghĩ. Cho đến một buổi sáng đầu năm, khi tôi đứng đón bình minh trên một đỉnh núi ở Tây Bắc, và bất chợt nhận ra những giá trị mà leo núi đã mang lại cho mình. Những thay đổi, tổn thương hay mất mát đều lần lượt đi qua như một thước phim quay chậm. Và lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, tôi cảm thấy mình có thể đặt chúng xuống.

Tôi nhận ra một điều: Con người có thể rời xa một ngọn núi, nhưng không dễ rời xa những gì ngọn núi đã thay đổi bên trong mình. Và cũng từ khoảnh khắc ấy, tôi quyết định quay trở lại. Không phải để chỉ để hoàn thành ước mơ còn dang dở, mà để trở lại với chính con người mà leo núi đã giúp tôi trở thành.

Trước khi là người phụ nữ Việt Nam đầu tiên chinh phục Everest và Lhotse trong 27 giờ, chị là một người phụ nữ như thế nào? Điều gì đã đưa chị đến với leo núi và những thử thách ngày càng khắc nghiệt hơn?

Trước khi leo núi, tôi là một người khá nhút nhát, thiếu sự tự tin và đôi khi cảm thấy bế tắc trước những khó khăn trong cuộc sống. Cho đến một ngày, khi tôi đứng trên đỉnh Bạch Mộc Lương Tử, nhìn những dãy núi nối tiếp nhau đến tận chân trời, nhìn thấy mình đã vượt qua muôn ngàn khó khăn để đặt chân lên đỉnh núi, tôi chợt nhận ra những điều từng khiến mình nặng lòng hóa ra rất nhỏ bé so với những thử thách mà núi đã đưa ra. 

Từ khoảnh khắc ấy, leo núi trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi. Nó dạy tôi cách kiên nhẫn, dạy tôi cách chấp nhận những điều không thể kiểm soát, dạy tôi rằng có những con dốc chỉ có thể vượt qua bằng cách bước từng bước một. Và quan trọng hơn cả, nó dạy tôi cách đối diện với chính mình.

Đọc thêm: Giải golf Amundi Evian Championship: Khi cảnh sắc khơi nguồn cho những cú vung gậy

Tatler Asia
Above Nguyễn Thanh Bình tại Deadzone Camp 4

Theo dõi hành trình của chị, điều khiến tôi ấn tượng chính là những bức tranh vẽ đỉnh núi với màu sắc rực rỡ mà chị là tác giả, hoàn toàn tương phản với hình ảnh đỉnh núi quanh năm bị tuyết phủ. Vì sao chị lại quyết định “tô màu” cho những đỉnh núi ấy? 

Tôi bén duyên với hội họa cũng cùng thời điểm tôi bắt đầu leo núi. Ngoài công việc chuyên môn, tôi có niềm yêu thích đặc biệt với hội họa và thường tổ chức các lớp học vẽ miễn phí cho trẻ em cũng như dành thời gian cho việc sáng tác. Với tôi, vẽ là một niềm vui rất riêng, rất thuần túy, giống như leo núi vậy. Và như một lẽ dĩ nhiên, một trong những chủ đề tôi vẽ nhiều nhất chính là những ngọn núi mà tôi đã đi qua. 

Đi qua nhiều hành trình trên dãy Himalaya, Andes, điều đọng lại trong tôi không chỉ là màu trắng bất tận của băng tuyết, mà còn là ánh bình minh nhuộm hồng cả một sườn núi, là sắc cam cháy đỏ của hoàng hôn trên những đỉnh tuyết cao. Là màu lam, vàng, tím xuất hiện trong vài phút ngắn ngủi rồi biến mất. Trong nhiều ngày liên tiếp, người leo núi phải bước đi giữa một thế giới gần như không thay đổi, thoạt đầu nhìn rất đẹp, nhưng nếu ở trong đó đủ lâu, ta sẽ hiểu nó khắc nghiệt đến nhường nào. Nó âm thầm làm mòn đi sự tỉnh táo, bào mòn động lực và khiến con người rơi vào một trạng thái mệt mỏi khó gọi tên. 

Có lẽ vì lý do đó mà tôi luôn muốn mang màu sắc trở lại với những ngọn núi trong tranh của mình. Không phải để làm thay đổi hiện thực của núi mà để lưu giữ những ký ức đẹp nhất mà tôi luôn nghĩ về. Hiện tại, tôi ấp ủ ý định tổ chức một triển lãm tranh của riêng mình - nơi những câu chuyện leo núi không được kể bằng độ cao, thành tích hay những con số, mà bằng màu sắc.

Chị không chỉ kể chuyện leo núi bằng màu sắc mà còn bằng câu chữ. Tôi được biết, vào tháng 10 năm 2025, chị còn ra mắt cuốn sách mang tên Đỉnh tuyết, chia sẻ những hồi ức không quên từ hai lần leo núi Everest dang dở trong quá khứ và cả việc chinh phục những đỉnh núi khác. 

Đỉnh Tuyết là một cuốn tự truyện, nhưng nó không chỉ kể về leo núi. Đó là câu chuyện về những trải nghiệm, những biến đổi nội tâm và những giá trị mà leo núi đã mang lại cho cuộc sống của tôi. Trọng tâm của cuốn sách là kể về hành trình leo Everest năm 2023 - một hành trình dang dở nhưng để lại nhiều dấu ấn sâu sắc nhất. Đó không phải là một cuốn sách về thành công. Ngược lại, nó viết về một cuộc hẹn chưa thành. Khi khép lại trang cuối cùng của Đỉnh Tuyết, tôi không viết về một cái kết trọn vẹn. Tôi chỉ để lại một lời hẹn rằng một ngày nào đó tôi sẽ trở lại với đỉnh tuyết, trở lại với Everest.

Giờ đây, khi Everest và Lhotse đã trở thành một phần trong hành trình chinh phục, tôi nhận ra mình đã hoàn thành phần kết của một câu chuyện đã bắt đầu từ rất lâu trước đó, một lời hẹn đã mất ba năm để hoàn thành.

Tatler Asia
Above Ảnh chụp trên đỉnh núi Lhotse

Là một người trong cộng đồng leo núi tại Việt Nam, hẳn chị biết rõ hơn ai hết những câu chuyện về danh tiếng ảo và cường điệu hóa thành tích trên đỉnh núi. Theo chị, với những người đam mê leo núi, đâu là ranh giới giữa truyền cảm hứng cho cộng đồng và xây dựng hình ảnh cá nhân? 

Tôi từng dành một chương trong Đỉnh Tuyết để viết về bản ngã. Sau nhiều năm leo núi, tôi nhận ra rằng giá trị lớn nhất của những ngọn núi mang lại là giúp người leo núi hiểu rõ về bản thân mình. Khi leo núi thực sự mang lại những giá trị tích cực cho người leo, nó sẽ khiến con người khiêm nhường hơn trước thiên nhiên, trung thực hơn với bản thân và ý thức rõ hơn về những giới hạn của chính mình. Tuy nhiên, sau một vài thành công, nếu người leo núi không kiểm soát được tham vọng và sự hấp dẫn của việc nổi tiếng, bản ngã sẽ bị thử thách và đòi hỏi sự công nhận cao hơn thực tế họ thực sự đã chinh phục. 

Tôi luôn tin rằng thành tích chỉ có ý nghĩa khi nó được xây dựng trên sự trung thực. Một thành tích có thể tạo ra sự ngưỡng mộ trong một thời điểm, nhưng sự trung thực mới tạo ra uy tín lâu dài.

Theo quan điểm của tôi, những ngọn núi tồn tại không phải để tạo ra những người nổi tiếng. Chúng tồn tại để nhắc con người rằng trước thiên nhiên rộng lớn, tất cả chúng ta đều cần học cách khiêm nhường. Một nhà leo núi vĩ đại không phải là người leo được những ngọn núi cao nhất mà là người vẫn giữ được sự khiêm nhường khi đứng trên nhiều đỉnh núi. 

Sau tất cả những đỉnh núi đã đi qua, theo chị, đâu mới là "đỉnh núi" khó chinh phục nhất của một con người?

Sau nhiều năm leo núi, tôi nhận ra rằng việc đứng trên một đỉnh núi cao đôi khi còn đơn giản hơn việc thành thật với chính bản thân mình và sống đúng với điều mình thực sự mong muốn.

Có thể khi còn trẻ, chúng ta nghĩ điều đó không quá khó. Nhưng càng trưởng thành, cuộc sống càng xuất hiện nhiều trách nhiệm, nhiều vai trò và nhiều ràng buộc. Chúng ta phải cân bằng giữa gia đình, công việc, những kỳ vọng của xã hội và cả những nỗi sợ của chính mình. Rất nhiều người trong chúng ta dần sống theo những điều nên làm, mà quên mất điều mình thực sự muốn làm.

Vì thế, theo tôi, thử thách lớn nhất của đời người chính là đủ dũng cảm để sống cuộc đời mà mình tin là có ý nghĩa. Điều đó đòi hỏi sự can đảm không kém bất kỳ hành trình leo núi nào.

Cảm ơn chị và rất mong sẽ tiếp tục được thấy chị chạm chân lên những đỉnh núi cao! 


Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng Sáu 2026

ĐỌC NGAY

World Cup 2026: “Sân cỏ” sôi động của âm nhạc

Khai mạc kỳ World Cup lớn nhất lịch sử: Bóng đá, âm nhạc và bản sắc văn hóa hòa làm một

Mirra Andreeva và khoảnh khắc một huyền thoại mới bắt đầu tại Roland-Garros