Trong tất cả các loại hình thể thao, leo núi chưa bao giờ là bộ môn dành cho những ai dễ bỏ cuộc. Hành trình 10 năm chinh phục Thất Đỉnh của Céline Nhã Nguyễn chính là minh chứng rõ nhất cho điều đó
Khởi đầu từ Kilimanjaro, đỉnh núi cao nhất châu Phi năm 2017, đỉnh Carstensz Pyramid cao nhất châu Đại Dương và Elbrus cao nhất châu Âu năm 2019, đỉnh Aconcagua cao nhất Bắc Mỹ năm 2020, đỉnh Vinson cao nhất châu Nam Cực năm 2021, đỉnh Everest cao nhất châu Á năm 2022, và cuối cùng là đỉnh Denali cao nhất Nam Mỹ vào ngày 13/6/2026 vừa qua, Céline Nhã Nguyễn đã dành một thập niên ròng rã để bước chân lên những đỉnh núi cao nhất trên thế giới, là người phụ nữ Việt đầu tiên và cũng là người Việt Nam thứ hai lập được thành tích này.
Chào mừng chị đã trở lại từ đỉnh Denali. Tôi rất tò mò về suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong chị trong những bước chân cuối cùng khi bước chân lên đỉnh, và biết rằng mục tiêu 10 năm qua sắp được hiện thực hóa?
Khi chỉ còn nửa tiếng nữa là đến đỉnh núi, tôi biết mình sắp đạt được mục tiêu rồi. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là cuối cùng thì ước mơ 10 năm cũng hoàn thành, và cảm thấy cực kỳ nhẹ nhõm. Tôi biết ơn vì mình đã không bỏ cuộc trong suốt thời gian vừa qua.
Đọc thêm: Cover Story: Lê Hồng Minh, Trịnh Bằng, và cái bắt tay khởi đầu hệ sinh thái IRONMAN tại Việt Nam

Above Céline Nhã Nguyễn đang tập luyện trên Everest
Tôi được biết, vào thời điểm đó, chị là người phụ nữ duy nhất trong nhóm leo núi ở TP. Hồ Chí Minh chia sẻ chung giấc mơ Thất Đỉnh, và cũng là người duy nhất đã hoàn thành, trong khi các thành viên khác khép lại hành trình vì những ngã rẽ của cuộc sống. Điều gì ở hành trình vừa qua đã khiến chị bền chí đến vậy?
Ở Việt Nam, thế hệ leo núi mạo hiểm thứ nhất thuộc về 3 người đặt chân lên đỉnh Everest đầu tiên. Mười người chúng tôi thuộc thế hệ thứ hai, tất cả đều đặt ra mục tiêu Thất Đỉnh. Có người đã lên được 3, 4 đỉnh, nhưng lại bị sốc độ cao khi lên các núi ở độ cao trên 7,000 mét và buộc phải từ bỏ việc leo núi. Có người trở thành lãnh đạo lớn, có trách nhiệm quản lý cả chục ngàn người nên không thể sắp xếp thời gian leo được nữa. Cuối cùng, chỉ còn lại mình tôi.
Trong cuộc sống, không chỉ leo núi mà tất cả những mục tiêu khác của tôi đều mang tính dài hạn, đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Tôi vô cùng kiên định trên con đường thực hiện mục tiêu đó. Thế nên, tuy biết là không dễ, nhưng mục tiêu này cũng không quá khó nếu như tôi kiên trì thực hiện.
Sức mạnh ý chí là điều mọi người nói rất nhiều trên hành trình leo núi, nhưng không thể bỏ qua sức bền thể chất cùng khả năng thích nghi với thời tiết. Chị có thể chia sẻ những bài tập thể chất mà chị đã thực hiện trong suốt 10 năm qua?
Tính đến nay, tôi đã có khoảng 15 năm leo núi, trong đó có 10 năm chỉ dành để tập trung cho mục tiêu Thất Đỉnh. Trong 10 năm đó, chưa có ngày nào tôi bỏ tập. Tôi theo đuổi lịch trình tập đều đặn với huấn luyện viên David Greenfield, cựu vô địch quốc gia người Mỹ gốc Jamaica. Lúc đó, ông đã là huấn luyện viên cho các vận động viên thành tích cao của Việt Nam và lãnh đạo của các tập đoàn lớn.
Mỗi ngày, vào lúc 5h30 sáng, tôi bắt đầu bài tập trong một tiếng dưới sự hướng dẫn của ông, sau đó tự tập thêm các bài tập sức bền. Một, hai lần mỗi tuần, tôi sẽ leo cầu thang bộ từ khoảng 300 đến 400 tầng, leo nhiều đến mức bảo vệ của các tòa nhà này đều biết (cười). Trước những chuyến leo núi cao và khó hơn, tôi sẽ đến những núi nhỏ gần TP. Hồ Chí Minh như núi Dinh, Chứa Chan hay Bà Đen để chạy lên và xuống vài vòng. Thi thoảng, tôi cũng tham gia các cuộc thi ba môn phối hợp như Ironman, hoặc chạy trail 70, 75km. Tôi ít khi chia sẻ thông tin về những điều này vì nghĩ là nó không đáng kể, nhưng thực tế thì tôi có rất nhiều hoạt động thể chất khác bên cạnh việc leo núi.

Above Luật sư Céline Nhã Nguyễn
Được biết, Denali 6.190 mét cao nhất Bắc Mỹ là đỉnh núi cuối cùng chị cần hoàn thành để chinh phục Thất Đỉnh. Lần cuối chị chia sẻ với tôi về lịch trình leo Denali là đã 2 năm trước. Vì sao Denali lại là đỉnh cuối cùng, và điều gì đã diễn ra suốt 2 năm vừa qua?
Đây không phải là lần đầu tiên tôi leo Denali. Trên thực tế, phải mất đến 4 lần, tôi mới chinh phục được đỉnh núi này. Lần đầu tiên, tôi đã lên kế hoạch kỹ lưỡng cho chuyến đi nhưng vì đại dịch nên phải hủy. Lần thứ hai, tôi đã đến Mỹ để bắt đầu hành trình nhưng vì thời tiết xấu nên chuyến đi bị hủy. Lần thứ ba, tôi chuyển sang đơn vị dẫn đoàn mới và đi theo hình thức đi cá nhân thay vì theo nhóm. Sau hơn 20 ngày vượt qua hầu hết đoạn đường khó khăn để đến trại thứ 4, và chỉ còn một ngày là có thể lên đỉnh, các chuyên gia trên núi lại đưa ra dự đoán về nguy cơ tuyết lở. Tôi cùng các nhà leo núi khác phải cắm trại 3 ngày để chờ thêm nhưng đành phải leo xuống khi cảm thấy tình hình không khá hơn. Tôi rất buồn nhưng đành phải chờ tiếp 1 năm để có thể trở lại.
Không giống với việc chinh phục Himalaya dưới sự hỗ trợ của sherpa, Denali là đỉnh núi yêu cầu người leo phải tự làm mọi thứ, từ khuân vác đồ đạc, dựng lều, phá băng, làm tường tuyết chắn gió, đến có những kỹ thuật leo núi nhất định. Một nguyên tắc nữa để leo Denali chính là một đội 3, 4 người leo núi sẽ được nối dây vào nhau, và chỉ cần một người không thể vác được đồ, hoặc có kỹ thuật yếu, đã có khả năng làm ảnh hưởng tới tốc độ hay tính mạng của nguyên đoàn. Thế nên, người dẫn đoàn phải theo dõi thật kỹ, và việc yêu cầu vận động viên rời đoàn để trở lại chân núi là hết sức bình thường.
Còn nhớ, vào năm ngoái, tôi đã chứng kiến một vận động viên đang nắm hàng loạt kỷ lục leo núi trên thế giới bị yêu cầu rời đoàn. Trong mùa leo năm nay, có một người kiểm lâm thiệt mạng vì rơi xuống khe núi trên băng, và một đoàn leo núi mất mạng vì một người trong đó bị trượt chân ngay trước “bức tường” Autobahn. Nguy hiểm là thế, nên Denali luôn là một trong những đỉnh núi cuối cùng mà các nhà leo núi đặt mục tiêu Thất Đỉnh muốn chinh phục, tôi cũng không nằm ngoài số đó.
Đọc thêm: Nền kinh tế trải nghiệm

Above Céline Nhã Nguyễn hạ cánh tại trạm căn cứ Nam Cực, chuẩn bị hành trình leo núi Vinson
Vậy trước khi trở lại Denali lần này, chị có “viết sẵn di chúc” như chị từng làm trước khi lên đỉnh Everest cách đây 4 năm không?
Tôi không làm nữa, vì bản di chúc trước đó vẫn còn hiệu lực (cười). Bên cạnh đó, tôi nhận thấy mình càng ngày càng biết cách kiểm soát rủi ro khi leo núi. Nếu như 10 năm trước, tôi như tờ giấy trắng chỉ biết nghe theo lời sherpa hay người dẫn đường, thì giờ đây, tôi đã tự nhận định được nên bước chân vào đâu, nắm tay vào nơi nào, sợi dây này có chắc chắn hay không, hay phía trước có rủi ro tuyết lở, v.v. Tôi tin vào cảm nhận của mình, và học cách đánh giá rằng có nên chấp nhận rủi ro ấy hay không.
Sau khi trải qua rất nhiều chuyện, kể cả là sự sống còn trên núi của những người bạn tôi quen, tôi càng ngày càng trở nên cẩn thận, thậm chí là đến mức “bảo thủ”. Nếu có một tình huống mà khả năng sống sót là 50/50, tôi có thể sẽ quyết định quay về dù đã tốn rất nhiều tiền bạc và công sức vào đó.
Điều đặc biệt ở hành trình Thất Đỉnh là mỗi đỉnh núi đều là một địa hình, độ cao và thời tiết vô cùng khác nhau. Với chị, đâu là đỉnh núi khó nhất? Và đâu là đỉnh núi để lại trong chị ký ức khó quên nhất?
Tính đến nay, tôi đã leo tổng cộng 40 đỉnh núi cả trong và ngoài nước, trong đó có 15 đỉnh núi cao nhất của Việt Nam. Tuy vậy, đỉnh núi khó nhất tôi từng đi lại không nằm trong Thất Đỉnh, mà lại là một ngọn núi hơn 8,000 mét tại Himalaya có tên là Annapurna. Tỷ lệ tử vong khi leo ở đây từng lên đến 30%, cao hơn cả đỉnh núi K2 và Everest.
Sau một thời gian dài thử sức với nhiều kiểu leo núi khác nhau, hiện tại tôi thích leo kiểu alpine và ski mountaineering, bởi cả hai đều đòi hỏi khả năng tự chủ, kỹ năng sinh tồn và quản trị rủi ro rất cao. Còn đỉnh núi khó quên nhất chính là Carstensz Pyramid tại châu Đại Dương, nằm giữa một khu rừng nguyên sinh trên một hòn đảo tách biệt với thế giới. Đây là ngọn núi rất đặc biệt vì để tiếp cận, người leo phải vượt qua rất nhiều rào cản chính trị cũng như điều kiện cách biệt về địa lý so với lục địa.

Above Céline Nhã Nguyễn tiến lên đỉnh của núi cao nhất châu Đại Dương - Carstensz Pyramid
Leo núi, đặc biệt là rock climbing và ice climbing vẫn là một bộ môn mới mẻ với đa số người Việt. Chị có nghĩ rằng thành công của mình sẽ giúp nhiều người biết đến bộ môn này hơn, và góp phần nâng cao thành tích leo núi của Việt Nam nói chung?
Tôi nghĩ chắc chắn là có. Con người chúng ta hay lắm, có những chuyện chưa ai làm, thì rất lâu mới có một người làm; nhưng một khi đã có một người làm được, thì sau đó sẽ có rất nhiều người làm theo. Tôi mất 10 năm để chinh phục Thất Đỉnh, nhưng tôi nghĩ, người thứ 2, thứ 3 có lẽ chỉ cần vài năm để thực hiện nếu thật sự tập trung, hoặc đi hẳn theo con đường vận động viên leo núi. Tôi có những người bạn cũng có xuất phát điểm là người leo amateur như tôi, nhưng sau đó chuyên tâm vào leo núi và giờ đây đều trở thành những người leo núi nổi tiếng trên thế giới.
Tôi nhận thấy, các bạn trẻ Việt Nam hiện đang đi trekking và hiking rất nhiều. Nếu các bạn có thêm nhiều động lực và hướng đi rõ ràng từ những người đi trước, tôi nghĩ, họ sẽ còn nghĩ đến chuyện tiến xa trong con đường leo núi.
Tôi được biết, Thất Đỉnh tuy là thành tích rất cao nhưng vẫn chưa phải là đích đến của chị, mà thực ra là Explorer’s Grand Slam (chinh phục Thất Đỉnh đồng thời trượt tuyết đến tâm của Bắc Cực và Nam Cực), điều mà trên thế giới, mới chỉ có 70 người làm được. Thách thức lớn nhất mà Grand Slam mang đến là gì, và chị đang làm gì để hiện thực hóa điều này?
Hiện tại, khó khăn lớn nhất là Bắc Cực đã bị đóng cửa khoảng 6 năm nay vì tình hình chính trị, nên tất cả những người ấp ủ ý định trượt tuyết đến Bắc Cực đều tạm dừng hành trình. Trong 3 năm tới, tôi đặt mục tiêu trượt tuyết đến Last Degree (vĩ độ cuối cùng) của Nam Cực, cực Nam địa lý của trái đất. Đây là nơi rất hiếm người trên thế giới từng đặt chân đến được, và là mơ ước lớn của những nhà thám hiểm.
Để đến được đó, tôi phải trượt tuyết 111km với trang bị đầy đủ như một chuyến leo núi Denali giữa thời tiết vô cùng khắc nghiệt. Điều khó khăn ở đây chính là người tham gia phải dùng la bàn để định hướng, tính toán quãng đường, dựng lều trại để nghỉ ngơi, cố gắng sinh tồn trong một không gian bốn bề là băng tuyết. Nhưng tôi có lợi thế là vừa hoàn thành chặng leo Denali, một nơi nằm khá gần vùng cực, với 6 tháng mùa hè bị mặt trời chiếu sáng hoàn toàn, và 6 tháng mùa đông là đêm tối hoàn toàn. Thêm vào đó, tôi đã có kinh nghiệm sinh tồn tại Nam Cực. Tuy nhiên, cũng khó nói trước được tương lai vì việc sinh tồn giữa một hoang mạc trắng tiềm ẩn vô cùng nhiều rủi ro.

Above Céline Nhã Nguyễn qua thác băng Khumbu-Everest
Sau khi chinh phục những ngọn núi cao, chị trở lại cuộc sống bình thường như một luật sư và giám đốc pháp chế, một người mẹ của ba đứa trẻ, và một người phụ nữ của gia đình với sở thích bày biện, nấu ăn và host tiệc tại gia. Những phiên bản của Céline Nhã Nguyễn này có gì giống và khác nhau?
Dù ở thời điểm nào, làm việc gì, dưới vai trò nào đi nữa, tôi cũng rất chuyên tâm, như một dạng thiền định. Khi leo núi cũng như khi cắm một bình hoa, tôi chỉ tập trung vào mục tiêu là đỉnh núi, hay bông hoa trước mắt. Sự tập trung đó giúp tôi đạt được hiệu quả cao trong bất kỳ chuyện gì mình làm. Thế nên, dù đứng ở các cương vị khác nhau, tôi vẫn rất thống nhất một con người là Céline Nhã Nguyễn. Đó chính là đời sống thật của tôi, chứ không cần phải “diễn” một vai trò nào cả.
Cảm ơn chị vì những chia sẻ này, và chúc chị may mắn với hành trình Grand Slam sắp tới!
ĐỌC NGAY
Didier Deschamps: Sân cỏ và sự thanh lịch
Balenciaga Haute Couture FW26: Nhuộm màu sàn diễn cùng Pierpaolo Piccioli
Marc Jacobs Xuân Hè 2027: Rực rỡ, bóng bẩy và hành trình đưa quá khứ trở lại sàn diễn



