Sau gần hai tháng lên sóng, “Cái chết của bạch tuyết”, phim truyện 14 tập của MBC kết thúc trong vô vàn tiếc nuối. Không phải kết cục bi thảm, mà chính hạnh phúc nhỏ nhoi và quá đỗi bình thường, lại được xây bằng hiện thực tàn nhẫn và những mất mát không thể bù đắp
Là một trong những đài truyền hình lâu đời nhất ở Hàn, MBC đã có hơn 55 năm tồn tại và chinh phục nhiều thế hệ khán giả bằng những tác phẩm truyền hình gây tiếng vang. Những năm gần đây, MBC vẫn giữ phong độ qua loạt phim ăn khách như “My Dearest” (Người yêu dấu), “The Red Sleeve” (Cổ tay áo màu đỏ) hay “Big Mouth” (Miệng lớn),... Biết rõ thế mạnh của mình là dòng phim cổ trang, song MBC vẫn không quên các dự án tâm lý xã hội “hạng nặng”, mà “Black Out” (Cái chết của bạch tuyết) là điển hình. Bộ phim vụt sáng trở thành cuốn phim điều tra phá án xuất sắc nhất MBC lúc này.
“Cuốn theo chiều gió”
Trong hai tập phim đầu tiên, “Cái chết của bạch tuyết” giới thiệu đến người xem gần như toàn bộ các sự kiện trọng điểm ảnh hưởng sâu rộng đến các tuyến nhân vật. Trải qua 10 năm qua hai tập phim, chúng ta chứng kiến màn vào tù ra trại vừa hoang đường vừa cay đắng của Go Jung-woo - cậu sinh viên năm nhất ngành Y. Đang ở tuổi đẹp nhất thời thanh xuân, hoài bão và tương lai rộng mở, nhưng chỉ vì... một đêm say, Jung-woo gần như mất toàn bộ những gì anh trân quý nhất, gồm cả thời gian, sự nghiệp, gia đình, và cả người yêu!
Go Jung-woo bị buộc tội vô ý sát hại hai người bạn học là Park Da-eun - bạn gái anh, và Sim Bo-young - cô bạn học thân thiết mà Jung-woo hết lòng che chở, giúp đỡ. Jung-woo nhận bản án 10 năm tù, một phần vì nhân thân tốt, bản thân chưa từng phạm tội, lại gây án trong tình trạng say xỉn. Quả thật, Jung-woo đã có một đêm ác mộng không thể quên, nhưng quá nhiều thứ ập đến với một thanh niên mới chỉ 19 tuổi, khiến Jung-woo không thể làm chủ. Sau ba ngày tra khảo liên tục, mất ngủ và đói khát, Jung-woo không thể nhớ gì sau cơn say, chỉ biết rằng nếu thành khẩn nhận tội, anh sẽ nhận bản án nhẹ, mau chóng đoàn tụ gia đình.
Thế là, như định mệnh, Jung-woo tra tay vào còng, tái hiện lại tội ác theo lời hướng dẫn của viên thanh tra, trước sự chứng kiến của cả nước. Ngoại trừ bố - ông Chang-Soo thì mẹ anh - bà Geum-hee do không thể chịu nổi sự thật, đã từ chối gặp Jung-woo sau song sắt. 10 năm trong tù, Jung-woo bị bạn tù đánh đập như “cơm bữa”, để rồi nhận lại là tin dữ: người bố qua đời, còn người mẹ thì “bặt vô âm tín”.
Go Jung-woo tất nhiên vẫn là một đứa trẻ, hoàn toàn không thể hình dung bản thân đang phải đối diện với thế lực hắc ám thế nào. Anh cũng không hiểu vì sao các bằng chứng bất lợi đều chĩa về mình, ngay cả những người bạn thân nhất cũng không thể làm chứng. Thậm chí, người mà anh tin cậy nhất - chú Hyun Gu-tak, khi đó vừa là bạn thân của bố vừa giữ chức cảnh sát trưởng tại đồn cảnh sát địa phương, cũng khuyên Jung-woo nhận tội để được khoan hồng.
Rốt cuộc Jung-woo có tội hay không? Liệu cơn say rượu là cái cớ hoàn hảo cho một mưu đồ đen tối hơn, hay bản chất sự việc đến từ chính anh? Vì say xỉn, cãi vã với Bo-young và ghen tuông với Da-eun mà dẫn đến cớ sự oan trái? Sau khi ra tù, ngoài việc tìm gặp bố mẹ, điều khiến Jung-woo trăn trở nhất là tìm lại xác của hai người bạn, nếu như anh chính là thủ phạm thì anh sẽ phải nhớ ra tất cả diễn biến hôm đó...
Di sản gia đình
Đúng như Go Jung-woo hình dung, sau cái chết của bố, mẹ anh trở thành hình bóng vật vờ, tồn tại chỉ vì bà không còn cách nào khác để tạ tội với gia đình hàng xóm Dong-min và Jae-hee - bố mẹ nạn nhân Bo-young. Đối diện với sự căm ghét và xa lánh của làng xóm, Jung-woo càng thêm tự trách bản thân và càng khao khát tìm được chỗ cất giấu thi thể Bo-young và Da-eun. Nhưng thực tế thì, những gì Jung-woo chứng kiến, cũng chính là hệ quả của những ngôi nhà “dột nát” từ mái.
Dong-min là một kẻ bạo hành gia đình, mượn hơi men để khỏa lấp việc đánh đập vợ con, khiến Bo-young trở thành cô bé nhạy cảm và dễ kích động. Mẹ cô bé là Jae-hee, một phụ nữ đáng thương nhưng cũng đáng trách, hàng ngày chịu đựng người chồng vũ phu nhưng thay vì tố cáo chồng, lại chấp nhận bỏ qua và làm tổn thương con gái mình, khiến cô bé cảm nhận tất cả đàn ông trên đời đều tệ - mấu chốt dẫn đến kết cục bi thảm.
Chưa dừng ở đó, Da-eun mất bố mẹ từ nhỏ, sống cùng bà và trở nên hư hỏng, thực dụng vì không được dạy bảo trọn vẹn. Hay như hai người bạn thân của Jung-woo là Min-su và Byeong-moo, đều có “nóc nhà” bất ổn. Bố Min-su là Chu-ho, một kẻ vụ lợi, tàn nhẫn và ngu ngốc đã trở thành tấm gương sáng cho chính con trai mình noi theo, trong khi người mẹ chỉ đóng vai trò nội trợ, im lặng và nhắm mắt cho qua. Bố Byeong-moo là Heung-soo - một kẻ hèn nhát, nhu nhược, không có chính kiến và cũng như Chu-ho, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt.
Thật hay khi cả Chu-ho, Heung-soo và bố Jung-woo là Chang-soo và cả Gu-tak đều là bạn tâm giao từ thời trai trẻ, con cái họ đều là bạn bè. Ngoại trừ Chang-soo đã qua đời, ba người đàn ông còn lại trở thành những tấm gương bất ổn, đầy hồ nghi, khiến con cái họ cũng trở thành phiên bản lỗi. Nhìn vào “di sản” mà họ gầy dựng nên, phần nào cho thấy nền tảng gia đình hết sức quan trọng. Không phải vô cớ mà Gu-tak - người thành công nhất khi nắm chức Sở trưởng sở cảnh sát địa phương, có cuộc sống cá nhân không hoàn hảo: người vợ ra đi, đứa con trai Su-O mắc chứng tự kỷ, tương lai bằng không…
Jung-woo, đánh mất gia đình sau 10 năm tù tội, đáng lẽ sẽ chọn cách từ bỏ tất cả đến Seoul bắt đầu lại cuộc sống mới. Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ giữa anh và Su-O và tai nạn bất ngờ của mẹ mình là Geum-hee đã khiến Jung-woo dấy lên những ngờ vực vào vụ án năm xưa. Dần dần, Jung-woo nhận ra anh hoàn toàn không ra tay sát hại hai người bạn học, và càng có linh cảm một sự thật thảm khốc đang được “cất giấu” ngay tại ngôi làng của mình. Nhất là khi Heung-soo trở thành nghi phạm gây ra vụ tai nạn thương tâm của Geum-hee... thôi thúc Jung-woo khao khát lật lại vụ án chính mình.
Drama “chồng” drama
Một ưu điểm rất lớn của “Cái chết của bạch tuyết” nằm ở việc xây dựng tình tiết gãy gọn, dứt khoát với thời lượng phát sóng hợp lý. Thông thường, độ dài các phim truyền hình Hàn những năm gần đây rơi vào 16 tập, tuy nhiên “Cái chết của bạch tuyết” chỉ có 14 tập và mỗi tập dài 60 phút. 60 phút vừa đủ cho việc cài cắm vô số tình tiết quan trọng, đan xen giữa quá khứ và hiện tại, khiến câu chuyện đa chiều, sâu sắc và có sự nhất quán.
Tất nhiên, kịch bản “Cái chết của bạch tuyết” chưa thật sự hoàn hảo, nhưng trên phương diện cảm xúc, bộ phim đã đẩy cao trào hiệu quả. Thêm yếu tố cộng điểm nữa chính là việc biên kịch thường xuyên áp dụng hệ quả - kết quả trong việc phát triển tình huống, điều này giúp phim luôn giữ được sức hút, và liên tục khiến người xem căng thẳng theo chân các nhân vật trong hành trình đi tìm chân tướng sự thật. Đỉnh điểm và cao trào trong việc tháo gỡ các nút thắt trong phim, giúp phát triển tình huống phim cũng như các tuyến nhân vật mới, là sự xuất hiện của người em trai song sinh của Su-O đồng thời là một trong hai nhân chứng quan trọng hàng đầu sự kiện; hay như cách Byeong-moo hét lên cảnh tỉnh Jung-woo rằng người mà anh tin tưởng hiện nay là cô bạn Na-Kyeom không đơn giản như vẻ bề ngoài!
Ngay lập tức, Na-Kyeom cho thấy khía cạnh đen tối của bản thân, mục đích và vai trò thật sự của Na-Kyeom trong toàn bộ sự kiện xoay quanh Jung-woo mỗi lúc một sáng tỏ. Ban đầu, Na-Kyeom là hiện thân của tuýp phụ nữ si tình, là người duy nhất đến thăm Jung-woo trong suốt 10 năm tù tội. Đến khi bản thân trở thành ngôi sao điện ảnh, Na-Kyeom vẫn một lòng một dạ bên cạnh Jung-woo, bảo vệ và giúp đỡ anh. Nhưng thực chất, Na-Kyeom hi sinh tất cả vì tình yêu, sự chiếm hữu hay ẩn sâu bên trong là lí do khác buộc cô phải đối xử tốt với Jung-woo?
Cách hoá giải các nút thắt quan trọng trong phim, cũng hé lộ nhiều bất ngờ khó đoán. Bằng hệ quả - kết quả, các nhân vật đối diện với sự thật ngày một chồng chéo, trong lúc tình huống chồng tình huống, người xem vừa có lợi vừa có hại: lợi là nhìn thấy được bên trong câu chuyện, nhưng hại là chỉ cần bỏ sót tình huống, mất tập trung, bạn sẽ cảm thấy phim tiến triển quá nhanh, đôi khi gây khó hiểu hoặc hụt hẫng cho người xem. “Cái chết của bạch tuyết” hấp dẫn cũng vì lẽ đó.
Không nói đâu xa, chính tình huống ban đầu của phim cũng phần nào tiết lộ phong cách kể chuyện hứa hẹn. Vốn sống trong một gia đình hoà thuận, bản tính Jung-woo cũng có phần mềm mỏng hơn đám bạn. Trong lúc giận hờn vì bị bạn gái ghẻ lạnh, cộng thêm việc liên tục nghe cô bạn thân phàn nàn về việc yêu đương mù quáng, Jung-woo chỉ biết về nhà uống rượu giải sầu, huỷ cuộc hẹn cùng đám bạn. Cái cớ say xỉn và những mâu thuẫn tình cảm biến Jung-woo trở thành nghi phạm của cả hai án mạng một cách dễ dàng. Cả hai án mạng xảy ra cùng địa điểm là nhà kho bỏ hoang, chỉ chênh lệch một giờ đồng hồ nhưng vì bất lợi đều nhắm vào Jung-woo, anh trở thành “con tốt thí” cho một âm mưu to hơn đằng sau.
Xuyên suốt bộ phim, một vài hạt sạn xuất hiện nhưng đó là điều khó tránh, bởi phong cách của phim vẫn thiên về yếu tố tâm lý tình cảm, các nhân vật đôi khi sướt mướt quá đà và ngã về phong cách melodrama thường thấy của phim Hàn. Sẽ có người thích và không thích, nhưng “Cái chết của bạch tuyết” rất nỗ lực duy trì sức hút bằng việc liên tiếp tạo tình huống bất ngờ. Song song, phim còn làm nổi bật hai yếu tố nhạy cảm: rượu bia, và sự tắc trách của cơ quan điều tra.
Sau khi ra tù, Jung-woo không bao giờ chạm đến bất kỳ giọt rượu nào dù rượu không khiến anh trở thành sát nhân, nhưng rượu khiến Jung-woo không thể nhớ chính xác những gì xảy ra vào đêm hôm đó. Phải mất 10 năm mới tỉnh rượu, e rằng quá đắt để khiến anh có thể can đảm uống nó trở lại. Khía cạnh điều tra của phim cũng dấy lên tranh luận, bởi hình tượng Sở trưởng Hyun Gu-tak cùng cộng sự thân tín Kim Hee-do - người trực tiếp hỏi cung và kết tội Jung-woo năm xưa, trở thành bộ đôi “báo thủ” nền tư pháp Hàn Quốc.
Xem thêm: 5 người nổi tiếng Hàn Quốc đồng thời là những vận động viên tài năng
Đến những tập 10-12, hai nhân vật này vẫn tiếp tục xoa dịu nhau như cách họ xoa dịu dư luận, trấn an với xã hội rằng Jung-woo vẫn là thủ phạm của ít nhất một trong hai án mạng, mà đôi khi chính sự xoa dịu đó đã khiến họ quên luôn sự thật hiện hữu trước mặt. Giai đoạn này một phần sự thật lộ diện, nhưng sự cố chấp của Hee-do dần khiến hắn ta trở thành kẻ bù nhìn trong Sở cảnh sát, nơi Hee-do không nỡ đối diện với thực tế anh chỉ là con cờ trong tay của những kẻ quyền lực.
May mắn rằng, ở phía đối lập sự mập mờ đó, là No Sang-cheol - hiện thân của một cảnh sát trẻ trung, chính trực và giàu lòng trắc ẩn. Dù có đời sống buồn tẻ, nhưng Sang-cheol lại dốc hết sức cho lý tưởng, đó là cách duy nhất khiến anh quên đi nỗi buồn, và tìm thấy niềm vui khi đối mặt với thế lực đen tối. Nếu không có No Sang-cheol, Jung-woo lắm lúc sẽ gặp nguy nan trên đường tìm kiếm công lý cho bản thân và gia đình. Sang-cheol tồn tại để cho thấy mặt tích cực, đổi thay của một xã hội nhuốm bẩn vì đồng tiền, chức vị. Câu chuyện của Jung-woo xúc động nhưng chính sự hiện diện của Sang-cheol mới khiến người ta cảm động.
Chân thành và tròn trịa
Đối mặt với một kịch bản nhiều tình tiết, phức tạp và rối rắm... “Cái chết của bạch tuyết” may mắn sở hữu dàn diễn viên tuy không quá nổi tiếng nhưng hợp vai. Trong đó Byun Yo-han vụt sáng nhờ ngoại hình biến hoá đa dạng, anh khiến người xem bất ngờ khi hóa thân thành Jung-woo trong hình hài sinh viên năm nhất một cách tự nhiên, ngay sau đó chinh phục người xem bằng cách giảm cân, thay đổi kiểu tóc và hoá thành Jung-woo chai sạn của 10 năm sau. Ánh mắt lúc này cũng rưng rưng đỏ, Byun Yo-han thể hiện sự uất hận, bất lực... trước sóng gió một cách thuyết phục.
Có thể bạn chưa biết: 5 bộ phim truyền hình Hàn hứa hẹn gây bão nửa cuối năm 2024
Người gây ấn tượng thứ hai trong phim, không bàn cãi chính là Kwon Hae-hyo trong vai Sở trưởng Hyun Gu-tak. Về cơ bản, Gu-tak là một kẻ “bán linh hồn” cho quyền lực, đã trót “phóng lao” đành phải theo đến cùng. Gu-tak thực chất lại hết sức đáng thương, thật khó lòng ngủ ngon và sống khỏe khi mỗi ngày ông phải đối mặt với vô vàn áp lực, chưa kể cấp dưới No Sang-cheol liên tục “dí” ông tới tấp. Gu-tak cũng chẳng có gì ngoài danh phận, bởi những đứa con tội nghiệp, bởi chính sự cô độc của ông mỗi khi đêm về. Kwon Hae-hyo là tài tử gạo cội, tham gia nhiều phim điện ảnh nghệ thuật, với Hyun Gu-tak ông dễ dàng chinh phục người xem, và đôi lúc đánh lừa họ vì sự trong sạch của mình.
Các diễn viên còn lại, như Ko Jun vai Sang-cheol, đã có được vai diễn sáng giá nhất sự nghiệp hơi nhạt nhoà. Thành công của bộ phim có thể giúp anh dễ dàng đến với các dự án tốt hơn ở tương lai. Kim Bo-ra, Lee Ga-sub hay tuyến vai phụ như Lee Woo-je... ít nhiều ghi dấu ấn nhờ diễn xuất chân thực, dù đất diễn không quá nhiều. Không ít trong số này, đều có màn biến hoá thuyết phục khi họ thay đổi hình tượng sau 10 năm, điều này giúp người xem dễ theo dõi phim và cảm thấy bị chinh phục.
“Cái chết của bạch tuyết” khép lại một cách khá chóng vánh, tập 14 vẫn giữ nguyên thời lượng 60 phút, khiến việc giải quyết có chút hơi vội, gây tiếc nuối cho khán giả yêu phim. Nhưng đổi lại, việc rút gọn để chừa khoảnh khắc cho những điều dung dị là rất đáng khen ngợi. Khoảnh khắc sự thật phơi bày, cũng là khi người xem bồi hồi tưởng nhớ quá khứ, chứng kiến sự đổi thay không tưởng sau 10 năm Jung-woo tù tội. Bộ phim củng cố một lần nữa, về giá trị độc nhất của gia đình chính là nền tảng xây dựng xã hội. Bên cạnh giá trị tình thân tác động ra sao đến một thế hệ, khiến Jung-woo và tình bạn của anh phải ở lại tuổi 19 mãi mãi.




