Cover Ở điểm cuối hành trình từ cậu bé viết nhạc bằng piano năm 13 tuổi đến nghệ sĩ dân gian đương đại của Cao Bá Hưng có một nơi mà linh hồn văn hóa xưa-nay cùng tồn tại

Ở điểm cuối hành trình từ cậu bé viết nhạc bằng piano năm 13 tuổi đến nghệ sĩ dân gian đương đại của Cao Bá Hưng có một nơi mà linh hồn văn hóa xưa-nay cùng tồn tại

Trưởng thành từ Sing My Song 2016, mang trong mình dòng chảy nghệ thuật từ gia đình và di sản của cụ Cao Bá Quát, Cao Bá Hưng không xem truyền thống là thứ cần trưng bày trong bảo tàng. Với anh, di sản phải tiếp tục được kể lại bằng ngôn ngữ của hiện tại. Trong cuộc trò chuyện cùng Tatler Vietnam, nam nghệ sĩ chia sẻ về hành trình trưởng thành giữa truyền thống và đương đại, cũng như dự án “CAOTURE” - nơi anh muốn biến văn hóa thành một phần sống động của đời sống hôm nay.

Đọc thêm: Những thanh âm của hy vọng

Bạn từng chia sẻ đã viết ca khúc đầu tiên năm 13 tuổi bằng piano để tặng một người bạn. Nhìn lại gần 14 năm trưởng thành cùng âm nhạc, điều gì trong Cao Bá Hưng vẫn còn nguyên vẹn từ cậu bé ngày ấy, và điều gì đã thay đổi nhiều nhất? 

Điều còn nguyên vẹn có lẽ là cảm giác rung động trước một giai điệu mới. Sau nhiều năm, mỗi khi một câu nhạc bất ngờ xuất hiện, Hưng vẫn thấy mình háo hức như ngày đầu tiên chạm vào âm nhạc. Nhưng thứ thay đổi lớn nhất là cách mình lắng nghe. Ngày trước, Hưng viết nhạc hoàn toàn bằng bản năng. Còn bây giờ, mình học được sự kiên nhẫn — biết chờ một ý tưởng đủ chín, biết dành thời gian để đào sâu nó thay vì vội vàng hoàn thành.

Tatler Asia
Tatler Asia

Bạn lớn lên giữa nhiều loại hình nghệ thuật truyền thống. Điều gì trong môi trường ấy âm thầm định hình nên tư duy nghệ thuật của bạn hôm nay? 

Điều định hình Hưng sâu sắc nhất không nằm ở kỹ thuật, mà là một dạng thẩm mỹ rất khó gọi tên. Lớn lên cùng tiếng đàn, câu quan họ, những gánh hát truyền thống và kho tư liệu văn hóa của gia đình, Hưng dần quen với việc nghệ thuật phải có chiều sâu và khả năng kể chuyện. 

Những năm tháng luyện đàn đến bật máu tay khi còn nhỏ, nhìn lại không chỉ là việc rèn kỹ năng, mà còn dạy mình về sự kiên nhẫn. Mình tin cái đẹp thật sự chưa bao giờ đến nhanh. Sau này, khi bước vào âm nhạc đương đại, Hưng vẫn giữ tư duy ấy. Với mình, “tác phẩm âm nhạc” và “sản phẩm âm nhạc” khác nhau ở triết lý đứng phía sau.

Đọc thêm: Từ thánh đường nghệ thuật đến biểu tượng của sự sẻ chia

Là hậu duệ đời thứ bảy của cụ Cao Bá Quát, bạn nhìn mối quan hệ giữa “di sản” gia đình và “sáng tạo” như thế nào? 

Hưng chưa bao giờ nghĩ di sản là thứ để giữ nguyên trong tủ kính. Di sản cần được mang theo và làm sống lại bằng ngôn ngữ của thời đại mình. Cụ Chu Thần ngày xưa cũng là người dám nghĩ khác, viết khác và sống khác với khuôn mẫu đương thời. Có lẽ điều lớn nhất Hưng thừa hưởng từ tinh thần ấy chính là sự tự do trong sáng tạo — miễn là mình hiểu và tôn trọng cội nguồn. 

Điều thú vị là càng tìm hiểu quá khứ, Hưng lại càng nhìn rõ tương lai hơn. 

Tatler Asia
Tatler Asia

Trong các sáng tác như “Tương Tư”, “Kết Duyên Tơ Hồng” hay những thử nghiệm với EDM, bạn liên tục đưa chất liệu văn hóa vùng miền vào âm nhạc đương đại. Làm thế nào để truyền thống trở nên gần gũi với người trẻ mà không mất đi tinh thần nguyên bản? 

Hưng nghĩ người trẻ không hề ngại truyền thống. Họ chỉ ngại khi truyền thống được kể theo cách quá khô cứng và xa cách với đời sống hiện tại. Khi đưa chất liệu dân gian vào âm nhạc, Hưng không muốn giảng giải điều gì cả. Mình chỉ muốn những giai điệu ấy được cất lên tự nhiên - hòa vào âm thanh đương đại, kết hợp với cách hát và nhịp cảm xúc của thế hệ hôm nay. 

Điều quan trọng nhất là phải hiểu được cái hồn của làn điệu, chứ không chỉ là bề mặt giai điệu hay tiết tấu. Khi người nghệ sĩ thật sự chuyển hóa được tinh thần ấy thành một phần trong mình, khán giả sẽ tự cảm nhận được.

Tatler Asia
Tatler Asia

Gần đây, bạn xuất hiện nhiều hơn với các dự án gắn cùng nhạc cụ dân tộc và âm nhạc truyền thống. Với bạn, đó là lựa chọn nghệ thuật cá nhân hay còn là một trách nhiệm văn hóa? 

Với Hưng, đó là cả hai. Mình làm vì thực sự yêu trước đã. Nhưng càng đi sâu, Hưng càng nhận ra nếu thế hệ mình không tiếp tục kể những câu chuyện này thì sẽ rất khó để di sản chạm được tới công chúng trẻ. 

Các nghệ nhân ngày càng lớn tuổi, trong khi ngôn ngữ của họ đôi khi khó kết nối với nhịp sống hiện tại. Hưng nghĩ mình có một lợi thế là đứng được ở giữa - hiểu cả hai ngôn ngữ của truyền thống và đương đại. Nếu gọi đó là trách nhiệm, Hưng sẵn sàng nhận. 

“CAOTURE” có ý nghĩa như thế nào với bạn? 

“CAOTURE” là sự kết hợp giữa “Cao” - họ của gia đình, đại diện cho cội nguồn - và “culture”, tức văn hóa. Đây là lần đầu tiên Hưng muốn kể một câu chuyện dài hơn. Không chỉ là âm nhạc dân gian đương đại, mà là cả một thế giới nơi âm nhạc, mỹ thuật, thời trang, thơ ca và văn hóa cùng kết nối với nhau. 

Có lẽ điều khán giả chưa từng thấy ở Hưng chính là khát vọng đưa tinh thần Việt đi xa hơn — không chỉ trong nước, mà còn bước ra thế giới.

Tatler Asia

Nếu có một điều muốn gửi lại cho Cao Bá Hưng của tuổi 18, bạn sẽ nói gì? 

Hưng sẽ nói: “Không sao đâu, cứ đi chậm thôi”. Ngày đó mình nghĩ phải thật nhanh để chứng minh điều gì đó nhưng giờ Hưng hiểu con đường nghệ thuật rất dài, và những bước đi chậm chưa bao giờ là lãng phí. 

Với những người trẻ đang muốn theo đuổi nghệ thuật, Hưng chỉ muốn nói: hãy dành thời gian hiểu chính mình trước khi mong người khác hiểu mình. Khi bạn biết rõ mình là ai và mình muốn nói điều gì, khán giả rồi sẽ tìm đến.


Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 05/2026

ĐỌC NGAY

“petal” và hành trình chấp nhận nỗi đau sau biến cố của Ariana Grande

Cover Story: Pia Wurtzbach Jauncey, sự hiện diện của nàng thơ vĩnh cửu

Chất liệu Việt trong “Come My Way” của Sơn Tùng M-TP: Đâu là lời giải cho bài toán đưa văn hóa bản địa ra thế giới?

Credits

Images: JayB Production
Sovy Han
Business, GenT & Style Editor, Tatler Vietnam
Tatler Asia