Cover Không còn là cái tên xa lạ với khán giả Việt Nam, đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh là sự giao thoa tinh tế giữa yếu tố giải trí và những điều rất riêng, nơi tính cá nhân hóa được đặt lên hàng đầu hơn cả kỹ thuật

Không còn là cái tên xa lạ với khán giả Việt Nam, đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh là sự giao thoa tinh tế giữa yếu tố giải trí và những điều rất riêng, nơi tính cá nhân hóa được đặt lên hàng đầu hơn cả kỹ thuật

Là đạo diễn và nhà làm phim độc lập được yêu mến, Trịnh Đình Lê Minh nổi bật với những tác phẩm khai thác các chủ đề xã hội và nhân văn. Tốt nghiệp ngành Đạo diễn tại Trường Cao đẳng Sân khấu Điện ảnh TP. Hồ Chí Minh, rồi tiếp tục hoàn thiện chuyên môn qua chương trình Thạc sĩ Sản xuất phim tại Đại học Austin, Texas, anh đã để lại dấu ấn với các phim như Chung cư của tôi, Ngọn gió về đâu, The Scent of Fish Sauce. Đặc biệt là phim điện ảnh đầu tay Thưa mẹ con đi đã gây tiếng vang mạnh mẽ trong nước và quốc tế.

Gần nhất, Trịnh Đình Lê Minh tục chinh phục khán giả với Ngày xưa có một chuyện tình, chuyển thể từ truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, mang đến một trải nghiệm vừa sâu lắng vừa gần gũi. Không chỉ dừng lại ở làm phim. Anh còn là giảng viên ngành Nghiên cứu Truyền thông và Nghệ thuật, đồng thời là tác giả của hai cuốn sách về điện ảnh. Hiện anh đảm nhận vai trò giám khảo kiêm cố vấn chuyên môn cho Dự án phim ngắn CJ, góp phần ươm mầm thế hệ tài năng mới.

Tatler Asia
Above Đạo diễn và Nhà làm phim độc lập Trịnh Đình Lê Minh

Trong buổi đối thoại cùng Tatler Vietnam, Đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh đã chia sẻ quan điểm về sự cân bằng giữa nghệ thuật và giải trí trong hành trình sáng tạo phim ảnh. Một hành trình không ngừng đổi mới và truyền cảm hứng.

Đọc ngay: 10.000 khán giả sống trọn từng khoảnh khắc Đại lễ 2/9 qua màn ảnh rộng CGV

Yếu tố cốt lõi là chiều sâu văn hóa

Với kinh nghiệm làm phim và kể chuyện của mình, anh thường quan sát điều gì đầu tiên ở một dự án phim ngắn do đạo diễn trẻ trình bày?

Điều tôi chú ý đầu tiên ở một dự án phim ngắn của các bạn trẻ chính là việc đạo diễn có chủ động tìm tòi, xây dựng phong cách làm phim, góc nhìn và giọng kể riêng của mình hay không.

Dù những dấu ấn cá nhân ấy còn sơ khai, thậm chí chưa thực sự rõ nét, tôi vẫn mong nhìn thấy sự kiên trì theo đuổi, sự dám thử nghiệm và phát triển qua từng bộ phim khác nhau. Điều quan trọng là các bạn không ngại làm đến cùng, không ngại thử và sai, để rồi từng bước hình thành nên phong cách riêng biệt của mình.

Tatler Asia
Tatler Asia

Khi đồng hành cùng Hội đồng thẩm định Dự án phim ngắn CJ mùa 6 (2025), điều gì khiến anh thấy hào hứng nhất từ các bạn trẻ năm nay?

Mỗi năm, tôi rất háo hức được lắng nghe những tiếng nói mới mẻ, cá tính sáng tạo độc đáo và chân thật từ các bạn trẻ. Mỗi bộ phim không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là tấm gương phản chiếu sâu sắc góc nhìn, trải nghiệm và tâm hồn riêng biệt mà chỉ các bạn mới có thể truyền tải sống động và chân thực.

Tôi luôn mong chờ những câu chuyện chưa từng được kể, những góc nhìn lạ lẫm nhưng đầy sức nặng, cùng những gương mặt tiềm năng. Tôi kỳ vọng thế hệ đạo diễn trẻ, đặc biệt là các bạn sinh năm 2000, thậm chí là 2005 trở đi, sẽ trở thành ngọn lửa mới thắp sáng nền điện ảnh Việt Nam. Các bạn mang trong mình sức trẻ, sự nhạy cảm và những góc nhìn độc đáo.

Tuy nhiên, con đường không bao giờ trải đầy hoa hồng. Dù có sự đồng hành, hướng dẫn từ những thế hệ đi trước, sức mạnh cốt lõi vẫn phải đến từ nội lực bền bỉ, dám mạo hiểm để khám phá những chân trời mới trong nghệ thuật. Nói cách khác, bạn dám đi xa đến đâu thì những người dẫn đường mới có thể đồng hành và dìu dắt bạn từ chính điểm bạn đang đứng.

Đạo diễn cần nuôi dưỡng ánh nhìn tươi mới, không phán xét, đồng thời không ngừng trau dồi kiến thức và kinh nghiệm.

- Đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh -

Tatler Asia

Nhiều bạn trẻ giờ đây rất giỏi kỹ thuật và hình ảnh, nhưng với anh, yếu tố nào mới là “gốc rễ” để một câu chuyện chạm đến người xem?

Tôi hoàn toàn đồng ý rằng thế hệ trẻ hiện nay rất thành thạo về kỹ thuật và hình ảnh. Tuy nhiên, yếu tố cốt lõi để một câu chuyện chạm đến người xem chính là chiều sâu văn hóa và cảm nhận sống. Đạo diễn cần nuôi dưỡng ánh nhìn tươi mới, không phán xét, đồng thời không ngừng trau dồi kiến thức và kinh nghiệm. Góc nhìn riêng biệt về cuộc sống chính là nền tảng để tạo nên sức sống và sự khác biệt cho tác phẩm.

Đọc thêm: Trò chuyện cùng nhà sưu tầm Paddy MacDonald: Người kể chuyện mang kho báu của Charlie Chaplin trở lại Hà Nội

Sự dũng cảm nằm ở phía nhà đầu tư

Để lại nhiều ấn tượng đẹp với “Thưa mẹ con đi”, mang thông điệp sâu sắc trong cộng đồng LGBTQ+. Một câu chuyện tình yêu, dù dị tính hay đồng tính, luôn cần một thứ để neo giữ cảm xúc. Với anh, điều đó là gì?

“Thưa mẹ con đi” là phim về một cặp đôi, nhưng câu chuyện rất phức tạp khi đặt trong bối cảnh gia đình. Tôi phải cân nhắc để khán giả vẫn cảm nhận được đây là một câu chuyện tình cảm của hai người yêu nhau.

Khán giả phải tin vào mối quan hệ của diễn viên, và chính họ cũng phải thật sự xem nhau như những tình nhân. Trên phim trường, tôi tạo ra một không gian an toàn, nơi có thể buông bỏ mọi phòng vệ, để trao cho nhau sự tin tưởng tuyệt đối. Có những khoảnh khắc họ buông xuôi hoàn toàn, thả lỏng và tin tưởng, để cảm xúc được chảy tự nhiên.

Tình yêu không chỉ là những phút giây ngọt ngào mà còn là những va chạm, cãi vã, ánh mắt đầy khao khát và cả sự thân mật. Về mặt kỹ thuật, tất cả những sắc thái ấy đều được tôi xây dựng kỹ lưỡng trong kịch bản.

Tatler Asia
Tatler Asia

Với các bạn trẻ còn đang lo sợ vì muốn theo đuổi những điều rất riêng biệt trong điện ảnh, anh sẽ nói gì?

Làm phim từ những điều rất riêng chính là hành trình dũng cảm nhất và cũng là điều thiêng liêng nhất mà một người nghệ sĩ có thể trao gửi. Chính cái riêng ấy, như một vệt sáng nhỏ bé nhưng rực rỡ, tạo nên sự khác biệt không thể nhầm lẫn.

Khi bạn kể câu chuyện bằng cả trái tim, bằng sự chân thành và trải nghiệm thấm đẫm cảm xúc, đó sẽ là ngôn ngữ chạm đến những khía cạnh khác nhau trong tâm hồn người xem. Giám khảo, khán giả không chỉ nhìn thấy mà còn cảm nhận được hơi thở, nhịp đập của câu chuyện, để rồi đồng cảm và sẻ chia. Vậy nên, đừng ngại ngần gì khi làm phim từ những điều rất riêng, bởi chính đó là ánh sáng dẫn đường, là linh hồn của tác phẩm và là món quà quý giá nhất bạn có thể dành tặng cuộc đời.

Làm một bộ phim dịu dàng về tình yêu đồng giới, có phải cũng là một hành động dũng cảm?

Với tôi, làm phim là một điều rất tự nhiên và thoải mái. Sự dũng cảm thực sự nằm ở phía nhà đầu tư. Chính họ đã ưu ái không tạo áp lực để tôi thay đổi kịch bản, dù có rất nhiều chiêu trò để phim trở nên “bắt mắt” hơn. Điều quan trọng nhất là giữ được bản sắc riêng. Vì vậy, tôi chọn cách đi chậm, kiên nhẫn giữ gìn những giá trị mà tôi muốn truyền tải. 

Xem thêm: Vũ Khánh Tùng, Giám đốc Bát Tràng Museum: “Bố để lại cho tôi một di sản còn dang dở”

Tatler Asia
Tatler Asia

Có khi nào anh cảm thấy mình là một “người trong cuộc” trong câu chuyện mình kể, chứ không chỉ là đạo diễn?

Công việc làm đạo diễn luôn cho tôi cảm giác giống như mình là một người đang yêu. Yêu thật lòng là dám thể hiện sự yếu đuối. Tôi đã dám thành thật với diễn viên và ekip, tạo sự kết nối sâu sắc. Tôi từng nói với các bạn diễn viên rằng, dù vai diễn đầu của họ có chưa hoàn hảo, họ vẫn có thể bắt đầu lại. Nhưng với đạo diễn, đặc biệt là phim đầu tay, đó lại là một thử thách lớn, như một hòn đá đè nặng trên vai, khó có thể dễ dàng vượt qua. Quá trình làm phim giống xây dựng mối quan hệ gắn bó, bắt đầu từ cảm nhận và hiểu nhau, rồi đến cam kết. 

Tatler Asia

Nếu một đạo diễn trẻ muốn làm phim về cộng đồng, anh sẽ khuyên họ điều gì đầu tiên? 

Niềm vui. Nếu bạn đặt tâm và hình dung niềm vui, sự hứng khởi trong hành trình kể chuyện, thì chính điều đó sẽ hiện thực hoá câu chuyện và lan tỏa đến khán giả. Niềm vui không chỉ là cảm giác thích thú với câu chuyện, mà còn là sự tiến bộ, trưởng thành và hài lòng của chính bạn trong quá trình sáng tạo. Nếu bạn kể một câu chuyện không thuộc về mình, thiếu sự liên kết sâu sắc, thì làm sao khán giả có thể cảm nhận được tâm huyết đó? 

Làm nghệ thuật có trách nhiệm là một yêu cầu cần thiết trong thời đại này, nhất là khi có nhiều vấn đề xã hội và cá nhân cần được nhìn nhận.

- Đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh -

Cuối cùng, theo đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh, thế nào là làm nghệ thuật có trách nhiệm?

Làm nghệ thuật có trách nhiệm là một yêu cầu cần thiết trong thời đại này, nhất là khi có nhiều vấn đề xã hội và cá nhân cần được nhìn nhận. Nghệ thuật không thể đứng ngoài cuộc, mà phải là tiếng nói có chiều sâu.

Trách nhiệm ấy bắt đầu từ bên trong mỗi người làm nghệ thuật, từ cách ta nhìn nhận chính mình, từ sự thấu hiểu nội tâm; rồi sau đó mới ý thức về ảnh hưởng của tác phẩm đến người khác. Khi ta đủ nhạy cảm và tỉnh táo, ta sẽ biết cân nhắc từng chi tiết nhỏ nhất, để không vô tình gây tổn thương hay lan truyền những điều tiêu cực. Đó là hành trình không ngừng tự vấn, tự hoàn thiện và giữ vững sự chân thành. 

Credits

Photography: RABHUU