Trong triển lãm cá nhân của mình, Trần Thế Vĩnh không vẽ một Đà Lạt cụ thể, mà khơi gợi những rung động sâu lắng – như tiếng thông reo, giọt mưa rơi, hay những sắc màu đọng lại trong tâm trí sau một buổi chiều lang thang trên phố núi.
Có những thành phố không chỉ được ghi nhớ bằng hình ảnh, mà còn bằng thanh âm. Đà Lạt là một nơi như thế: một vùng đất có tiếng thông reo trong sương sớm, nơi mưa gõ nhịp trên mái ngói cũ, nơi phố núi yên ả mà mỗi góc quán nhỏ đều mang một điệu nhạc riêng.
Lấy cảm hứng từ những thanh âm vô hình ấy, họa sĩ Trần Thế Vĩnh đã mang đến triển lãm cá nhân Giai Điệu Trên Cao, diễn ra từ ngày 22/03 -13/04 tại không gian QS Art Space thuộc Bảo tàng Nghệ thuật Quang San, giám tuyển bởi Lý Đợi. Triển lãm giới thiệu 30 tác phẩm sơn dầu mới nhất của anh, một cuộc hội ngộ giữa hội họa và ký ức Đà Lạt qua đường nét của màu vẽ.

Above Ảnh: Bảo tàng Nghệ thuật Quang San

Above Ảnh: Bảo tàng Nghệ thuật Quang San
Tại Giai Điệu Trên Cao, mỗi bức tranh là một nốt nhạc, một nhịp điệu vang vọng từ không gian và thời gian. Những mảng màu loang nhẹ như sương, những đường nét đậm nhạt tựa tiếng vọng xa xăm của phố núi, tất cả hòa quyện thành một giai điệu thị giác mà mỗi người xem đều có thể lắng nghe theo cách riêng.
Đà Lạt trong tranh: Một bản giao hưởng của sắc độ và ký ức
Trần Thế Vĩnh không tìm cách tái hiện Đà Lạt theo lối tả thực. Với anh, thành phố này không chỉ là những con đường dốc quanh co hay những mái nhà ẩn hiện trong sương, mà còn là những cảm giác khó gọi tên: một màu trời bảng lảng, một nhịp sống chậm rãi, một khoảnh khắc chạm vào miền ký ức.

Above Đêm Hồng. Ảnh: Bảo tàng Nghệ thuật Quang San

Above Lời Đêm. Ảnh: Bảo tàng Nghệ thuật Quang San
Sau hơn 15 năm gắn bó với phố núi, anh chọn cách kể lại Đà Lạt bằng bảng màu của riêng mình. Những gam màu trầm của hoàng hôn, sắc xanh mát dịu của cỏ non, nét vàng nhàn nhạt của nắng đầu ngày… tất cả hòa quyện thành một không gian ký ức mà mỗi người xem có thể tự diễn giải theo cảm nhận cá nhân. Không đóng khung trong những hình khối cụ thể, tranh của anh gợi mở hơn là mô tả, tạo nên một Đà Lạt vừa thân thuộc vừa xa vời, như một miền ký ức chờ được đánh thức.
Khi màu sắc biết ngân vang trên cao
Với 30 tác phẩm được trưng bày, triển lãm hội họa Giai Điệu Trên Cao còn là một thử nghiệm của cây cọ có tư duy hội họa hiện đại, tự do và đầy nội lực trong việc chuyển hóa cảm giác nghe thành hình ảnh. Mỗi bức tranh như mang trong mình một nhịp điệu riêng, có khi là sự lặng lẽ của buổi đêm có khi là thanh âm vút cao của sương sớm, có khi lại là những giai điệu dày đặc, chồng chéo như đám mây trôi trên đỉnh Langbiang.

Above Thung Lũng Hồng. Ảnh: Bảo tàng Nghệ thuật Quang San

Above Sương Giăng. Ảnh: Bảo tàng Nghệ thuật Quang San
Trong Giai Điệu Trên Cao, Trần Thế Vĩnh không khắc họa một Đà Lạt cụ thể, mà mở ra một miền ký ức – nơi mỗi người có thể tìm thấy những vang vọng rất riêng của mình.
Khi đến triển lãm, có lẽ lòng người xem sẽ vương lại dư âm của sắc màu, của những chuyển động mơ hồ như một giai điệu chưa dứt. Và cũng có thể, khi một cơn gió lạnh lướt qua hay tiếng mưa rơi bất chợt trên mái phố, đâu đó trong ký ức lại hiện lên những gam màu của Đà Lạt – dịu dàng, lặng lẽ, nhưng đủ sức neo giữ những cảm xúc sâu xa nhất.
ĐỌC THÊM
Ba tuyệt tác sứ hoa lam hội ngộ tại phiên đấu giá đặc biệt của Christie’s
Khám phá không gian văn hóa Hà Nội qua 5 quán cà phê và nhà hàng
Đông Nam Á đang trở thành “mỏ vàng” của ngành concert toàn cầu?



