Hai người đàn ông trầm lặng, ít nói. Tình bạn được đong đếm bằng tháng ngày tuổi trẻ chưa có gì trong tay, những đoạn đường rong ruổi, những khi có thể ngồi cùng nhau vài tiếng đồng hồ mà không cần nói với nhau lời nào. Im lặng, cũng và đã là một sự chia sẻ, thấu hiểu. Hai người bạn ấy, một người học kiến trúc, lăn lộn trái ngành mười mấy năm, nhưng vẫn chưa bao giờ rời khỏi cuốn sổ tay thiết kế. Người kia, vững vàng, kiên định, cũng chừng đó năm làm trong lĩnh vực sản xuất nội thất. Một ngày, muốn cùng nhau làm thứ gì đó, từ nền tảng đã có, từ đam mê luôn quẩn quanh trong đầu
Và, một chương mới của cuộc đời đã mở ra từ đây.
Khởi nghiệp ở lưng chừng “tam thập nhi lập” và “tứ thập nhi bất hoặc”, tạo nên Timcraft, họ nói, đó là lợi thế. Mọi thứ vừa vặn, đủ độ chín, đủ thông suốt, đủ chậm để không bị cuốn theo những hoa mỹ không cần thiết. Nhưng cũng đủ trẻ trung để luôn giữ được ngọn lửa khát khao mỗi ngày.
Giữa thời đại thừa mứa của chúng ta, muôn vàn chiếc bàn chiếc ghế đẹp, đó không còn là những vật phẩm xa xỉ như thời cha ông nữa. Nhưng tại sao tôi cứ phải đi tìm kiếm những chiếc bàn, chiếc ghế được tạo ra bởi cảm xúc, bởi tình yêu?
Ví như, khi chúng tôi nghĩ về việc làm một chiếc bàn học, chúng tôi nghĩ về cách chiếc bàn ấy sẽ tồn tại. Nó nằm đâu đó trong căn phòng. Và ở đó, hiện ra dáng hình của một đứa trẻ. Đứa trẻ ấy lớn lên cùng chiếc bàn. Năm đứa trẻ vào lớp Một, năm đứa trẻ lên lớp Năm, lúc chúng cười, lúc chúng khóc, khi chúng nắn nót nét chữ đầu đời, khi chúng đối mặt với vui buồn vụn vỡ,... Rồi khi đứa trẻ lớn lên, đi học xa nhà, cha mẹ nhìn lại chiếc bàn giữa căn phòng kia, nhìn thấy mặt bàn nguệch ngoạc nét vẽ đầu tiên, lấm tấm đất sét màu, sẽ thấy ký ức, thấy một phần đời của gia đình đã ở đó. Chúng vẹn nguyên, như cách chiếc bàn tồn tại.
Chúng tôi muốn làm nên những sản phẩm mà dù mười năm, hai mươi năm sau đi nữa, người ta chẳng bao giờ muốn bỏ chúng đi. Vì mỗi khi nhìn nó, người ta nhớ lại một đoạn đời mình đã sống. Chiếc bàn gắn với tháng ngày khởi nghiệp. Chiếc bàn ăn của gia đình sum vầy mỗi tối, cũng đã chứng kiến những buổi tiệc mừng, những lần tranh cãi,... Sau năm tháng, vẫn ở lại cùng nhau.



Dĩ nhiên, không dễ để tạo nên một sản phẩm mà người ta muốn sử dụng, muốn lưu giữ sau nhiều năm. Như, khi chúng tôi làm một chiếc bàn ăn, chúng tôi sẽ nghĩ làm thế nào để mọi người muốn ngồi cùng nhau thật lâu? Thoải mái, quen thuộc và cái đẹp phải đi cùng nhau.
Nội thất, với Timcraft, là không gian, là ký ức, là cuộc đời. Là ở đây, là hôm nay, là di sản. Mỗi sản phẩm đều sinh ra và được gọt dũa từ những cảm xúc, hình thức, công năng nguyên bản. Không có bất cứ điều gì là đến từ hư vô. Chúng tôi thích gọi màu đỏ là Son, màu xanh là Vành Khuyên, gọi cây treo là “Cây Treo Trăm Đốt”,... Mọi thứ cứ đến tự nhiên như thế. Chẳng gắng gượng hay cố gắng lồng ghép bất cứ điều gì.

Theo dõi Timcraft, dường như mỗi sản phẩm khi ra mắt đều nhận được sự quan tâm lớn từ người yêu cái đẹp và yếu tố thủ công. Có người, trưng bày chiếc ghế Son như một tác phẩm nghệ thuật, như bức tranh. Chúng, dường như không đơn thuần chỉ là một sản phẩm?
Lần đầu tiên Timcraft nhận được phản hồi từ khách hàng, là đến từ một nhà thơ. Cô ấy mua chiếc ghế Son của Timcraft, và cô ấy đặt lên đó một bình hoa loa kèn. Cô ấy đặt chiếc ghế bên ô cửa sổ sớm mai đầy nắng, chụp một bức ảnh, và gửi chia sẻ với chúng tôi. Màu nắng, màu ghế đỏ son, màu hoa.

Above Cây treo Trăm Đốt

Above Bàn Số 9

Above Kệ TV Trăng Đen

Above Ghế Son cao
Ghế Son - chiếc ghế nhỏ xinh, hiện đang nhận được nhiều yêu mến, chính là sản phẩm chứa đựng trong đó nhiều tinh thần mà Timcraft theo đuổi: hình thức, kết cấu, kỹ thuật, màu sắc, đan xen giữa truyền thống và đương đại. Chúng tôi rất vui vì những thứ chúng tôi dành tâm sức được trân trọng, và còn vui hơn nữa khi khách hàng tạo nên nhiều cuộc đời thú vị cho ghế Son (mà kể cả chúng tôi cũng chưa nghĩ tới), thông qua trải nghiệm cá nhân, thẩm mỹ, sáng tạo của chính họ.
Thậm chí có những khách hàng sẵn sàng chờ đợi hàng tháng trời để trở thành người đầu tiên sở hữu sản phẩm? Thật lạ lùng, giữa thời đại, như anh nói, chúng ta đang thừa mứa nhiều thứ?
Chúng tôi rất may mắn khi đã xây dựng được mối quan hệ rất đặc biệt với khách hàng của mình. Họ có thể mua sản phẩm khi chúng mới chỉ còn trên bản vẽ. Họ có thể chờ đợi hàng tháng trời để chúng tôi có thời gian thử nghiệm, có thời gian tỉ mẩn để tìm kiếm giải pháp cho từng vấn đề. Từng chút, từng chút một.


Tôi cho rằng khi khách hàng nhìn thấy chúng tôi cố gắng cầm đuốc len lỏi trong con đường hẹp của mình, chỉ với hành trang duy nhất là tình yêu, mọi người đã thấu hiểu và lay động, và họ muốn cùng chúng tôi chia sẻ tình yêu và nỗ lực đó. Tôi trân trọng gọi đó là sự đồng hành.
Tình yêu và sự lay động thôi, có đủ trở thành sự tin tưởng và lựa chọn?
Sự tin tưởng này không đến từ bản thân sản phẩm, mà đến từ chính nội tâm của khách hàng. Với Timcraft, họ có thể nhìn thấy thứ mà họ hằng tìm kiếm, tưởng tượng, vì như đã nói, khi chúng tôi và khách hàng đã gặp nhau trên con đường nhỏ hẹp này, tức là chúng tôi đã cùng lựa chọn một điểm đến rồi.



Chúng tôi dành nhiều tháng trời để sản phẩm đi từ bản vẽ ý tưởng đến sản phẩm thật. Với những ai làm kinh doanh, thời gian càng kéo dài, thì đó càng là một kiểu “áp lực”. Nhưng với Timcraft, đó đều là những ngày tháng xứng đáng. Liên tục bồi đắp, lược bỏ, quan trọng hơn hay ít quan trọng hơn, để đến khi thành hình, sản phẩm chỉ còn mang theo điều cô đọng nhất mà chúng tôi muốn gửi gắm.
Đó cũng là điểm tựa để khách hàng đặt niềm tin, rằng chúng tôi thực sự có xuất phát điểm từ kỹ thuật, trước khi là những kẻ mộng mơ.
Nghe có vẻ là một “lý thuyết lãng mạn và đẹp đẽ”? Thực tế, ta đều biết, mọi thứ đâu thể nào trọn vẹn như thế?

Đúng vậy, chúng tôi không phải người duy nhất đang đi trên con đường khó khăn này, cũng đã có nhiều người phải dừng lại, cũng có nhiều người buộc phải chọn con đường khác. Bất kể chờ đợi chúng tôi phía trước là những vỗ tay, những tán thưởng, thì phía sau đó vẫn là những con người, những hữu hạn của thời gian, của nhiệt huyết. Vậy nên trên mỗi con dốc mà chúng tôi đã vượt qua được, sẽ luôn có một hạt mầm được gieo lại. Hạt mầm của tình yêu, tri thức và sự kế thừa từ thế hệ đi trước. Chúng chờ ngày nảy mầm và xanh tươi.
Không chỉ khách hàng, người trong nghề còn dành nhiều sự tôn trọng và đánh giá cao về yếu tố kỹ thuật trong sản phẩm của Timcraft. Anh có xem đây là niềm tự hào?
Ngoài việc cố gắng gìn giữ bản sắc của nghề mộc truyền thống, việc Timcraft chọn con đường làm đồ gỗ thủ công, cũng là cách chúng tôi thỏa sức thể hiện sự sáng tạo của mình. Khi không bị giới hạn bởi máy móc hay công cụ, chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì. Tuy nhiên, chúng tôi cũng rất tiết chế trong việc phô diễn yếu tố thủ công, nó thường phục vụ trong các chi tiết thực sự cần điều đó nhất, như các liên kết mộng đòi hỏi sự chính xác và phức tạp.


Timcraft muốn làm thủ công, nhưng cũng muốn mỗi chi tiết thể hiện sự thủ công đó trở nên đắt giá trên từng thiết kế, chứ không lạm dụng. Điều này có lẽ cũng là thứ khiến những đồng nghiệp đi chung con đường với chúng tôi cảm thấy được chia sẻ, và dành cho nhau sự tôn trọng nhất định.
Nói vậy, yếu tố thủ công có phải là nền tảng then chốt của Timcraft, hay chỉ là một xu hướng để theo đuổi ở hiện tại?
Tôi thật sự rất tiếc khi phải nói rằng, những người như chúng tôi có thể sẽ là thế hệ cuối cùng đang làm những thứ xoay quanh và gìn giữ truyền thống này. Những bác thợ cả của chúng tôi, họ đã làm nghề từ thập niên 80, gần nửa thế kỷ, họ là kho tàng về nghề mộc, nhưng ở chương cuối của sự nghiệp, họ vẫn không tìm được thế hệ tiếp nối. Những điều đẹp đẽ, bình dị, từ bàn tay và trí tuệ cha ông ta đang dần đi vào hồi kết.


Timcraft đang nỗ lực trên hành trình kế thừa di sản đó và đưa chúng một lần nữa, hiện diện đúng giá trị trong những ngôi nhà Việt.
Anh có nghĩ về khả năng cạnh tranh của Timcraft nói riêng, hay nội thất Việt Nam nói chung, so với các sản phẩm nhập khẩu không?
Tôi thật sự cho rằng không có sự cạnh tranh nào ở đây cả, cùng là một chiếc ghế chiếc bàn, nhưng mỗi thứ mang theo một nền tảng về câu chuyện, về truyền thống, về văn hóa khác nhau.


Thị hiếu thẩm mỹ có thể thay đổi theo xu hướng, nhưng với nội thất, tôi nghĩ chúng ta ít có xu hướng lựa chọn như vậy, nhất là khi càng trưởng thành hơn, hiểu bản thân hơn. Phẩm chất của bạn hướng tới điều gì, bạn sẽ lựa chọn điều đó. Tôi tin, chúng tôi có những khách hàng của riêng mình.
ĐỌC NGAY
Grand Marina, Saigon: Chương mới từ một kỳ công đã thành hình
Từ “nguyên bản” đến “độc bản”: Không gian sống tôn vinh bản sắc riêng của giới tinh hoa Hà Nội
Credits
Photography: RABHUU




