Cover Chỉ hai tuần sau khi giới thiệu bộ sưu tập thời trang Menswear SS27 tại Paris, Jonathan Anderson trở lại cùng Dior Haute Couture.

Jonathan Anderson tiếp tục hành trình tại Dior Haute Couture bằng một bộ sưu tập đặt chất liệu và chuyển động vào trung tâm của ngôn ngữ thiết kế với những nếp gấp trên vải xòe tung tựa cánh quạt ôm trọn lấy cơ thể, mở ra khu vườn nhiệt đới thu nhỏ giữa lòng Paris

Chỉ hai tuần sau khi giới thiệu bộ sưu tập thời trang Menswear SS27 tại Paris, Jonathan Anderson trở lại cùng Dior Haute Couture. Nếu màn ra mắt trước được xây dựng trên nhịp điệu nhanh và năng lượng của một bộ sưu tập menswear, lần xuất hiện này lại mở ra một trải nghiệm tiết chế hơn. Trong khuôn viên Vườn Tuileries, không gian trình diễn được phủ kín dương xỉ, hoa súng và các mảng thực vật nhiệt đới, đi cùng phần âm thanh tĩnh tại gợi nhắc đến những khu rừng dương xỉ dưới cơn mưa.

Lần này, Jonathan Anderson tiếp tục tìm thấy điểm giao giữa thời trang và nghệ thuật thông qua tư duy sáng tạo của nhà điêu khắc người Mỹ Lynda Benglis. Sau khi từng tham chiếu đến tác phẩm của bà trong thời gian làm việc tại Loewe, anh tiếp tục mở rộng cuộc đối thoại ấy tại Dior bằng Peacock Series, chuỗi tác phẩm Benglis phát triển từ cuối thập niên 1970. Thay vì đưa hình ảnh chim công hay thiên nhiên lên bề mặt trang phục theo cách trực diện, Anderson khai thác ngôn ngữ tạo hình của Benglis: những dải lụa xếp ly, những nếp rủ, đường xoắn hay phom dáng được tạo dựng kỳ công như những thực thể đang chuyển động, giống một tác phẩm điêu khắc ôm trọn cơ thể không ngừng hơn là một trang phục tĩnh lặng.

Đọc thêm: Đóa anh túc Hollywood nở rộ của Dior Cruise 2027

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Có một thay đổi dễ nhận thấy trong bộ sưu tập FW26: cấu trúc không được tạo nên từ corset, crinoline hay hệ thống dựng phom vốn là nền tảng của couture trong nhiều thập niên. Jonathan Anderson lựa chọn một phương pháp để chính chất liệu quyết định hình khối của trang phục. Điều này thể hiện rõ qua cách xử lý silhouette. Phần vai được hạ thấp, vòng eo không bị siết chặt tuyệt đối, trong khi độ mở của chân váy được tạo nên bằng lượng vải thay vì khung dựng phía trong. Các thiết kế vẫn giữ được tính điêu khắc, nhưng chuyển động trở nên tự nhiên hơn. Silhouette vì thế thay đổi theo từng bước di chuyển của người mặc.

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Sự thay đổi ấy đến từ chính bảng chất liệu. Organza được xếp nhiều lớp để tạo chiều sâu thị giác mà vẫn giữ độ nhẹ. Silk chiffon mang đến độ rủ tự nhiên, còn satin phản chiếu ánh sáng theo từng góc nhìn khác nhau. Những bề mặt plissé mở rộng rồi khép lại khi người mẫu bước đi, tạo nên nhịp chuyển động liên tục trên sàn diễn.Thay vì dùng chất liệu để bao phủ một cấu trúc có sẵn, Anderson khai thác đặc tính của từng loại vải để trực tiếp tạo nên phom dáng.

Tư duy này phản ánh khá rõ ảnh hưởng từ Lynda Benglis. Trong điêu khắc của bà, vật liệu không bị ép vào một khuôn mẫu cố định mà được để tự chảy và tự tìm điểm cân bằng. Anderson chuyển tinh thần ấy sang thời trang bằng các kỹ thuật draping, hand-pleating và moulding. Chất liệu ngược lại giờ đây chúng tham gia vào quá trình hình thành silhouette của từng bộ trang phục từ sơ khai, không phải từ những khung xương định hình cố định.

Một điểm đáng chú ý khác nằm ở cách Anderson xử lý kỹ thuật thủ công. Những đường may, lớp dựng và thao tác hoàn thiện gần như biến mất khỏi bề mặt trang phục. Độ rủ của chất liệu, sự chuyển động của ánh sáng và chuyển động của trang phục là những điều chạm đến người xem đầu tiên, trước khi họ khám phá sự kỳ công ẩn sau mỗi thiết kế. Couture vì thế được định nghĩa bằng khả năng khiến kỹ thuật trở nên gần như vô hình.

Đọc thêm: Jonathan Anderson và nghệ thuật “đảo chiều” di sản Dior

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Bar Jacket là ví dụ rõ nhất cho cách tiếp cận ấy. Kể từ khi Christian Dior giới thiệu thiết kế này trong bộ sưu tập New Look năm 1947, chiếc áo luôn gắn với vòng eo được định hình rõ rệt và phần hông mở rộng bằng hệ thống dựng phom phức tạp. Ở bộ sưu tập Thu Đông 2026, Anderson vẫn giữ tỷ lệ đặc trưng, nhưng giảm sự can thiệp của kết cấu cứng. Lớp dựng bên trong được tiết chế, thay bằng những đường rủ mềm và lượng vải được tính toán để giữ phom. Chiếc áo vì thế ôm theo chuyển động của cơ thể thay vì duy trì một hình khối cố định.

Điều ấy tiếp tục xuất hiện ở Arizona Coat, thiết kế được Christian Dior giới thiệu năm 1948. Thay vì tái hiện nguyên bản, Anderson sử dụng kỹ thuật xếp nếp để tạo thể tích từ chính chất liệu. Khối lượng của vải thay thế vai trò của hệ khung, giúp chiếc áo vẫn giữ được sự hiện diện trên sàn diễn nhưng mang cảm giác linh hoạt hơn khi người mặc di chuyển. Đây cũng là một trong những thiết kế cho thấy rõ mối quan tâm của Anderson đối với hành vi của vật liệu, thay vì chỉ tập trung vào hình khối cuối cùng.

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Đi cùng đó là cách xử lý họa tiết mang tính tiết chế hơn những mùa couture trước. Hình ảnh dương xỉ, hoa dại và các bề mặt ánh kim được sử dụng như một phần của cấu trúc trang phục, tạo nên nhịp điệu thị giác thống nhất với không gian trình diễn. Thiên nhiên vì thế được diễn giải thông qua bề mặt, ánh sáng và chuyển động của chất liệu.

Ở nhóm phụ kiện, Anderson tiếp tục phát triển ngôn ngữ tạo hình này. Lady Dior và Petit Dîner được làm mới bằng chất liệu chintz cùng các họa tiết lấy cảm hứng từ nghệ thuật in vải truyền thống của Ấn Độ. Trong khi đó, chiếc clutch hình tatu trở thành điểm nhấn của bộ sưu tập nhờ hình khối giàu tính điêu khắc. Thay vì tạo sự khác biệt bằng quy mô hay kỹ thuật trang trí, Anderson lựa chọn để phụ kiện tiếp nối câu chuyện về vật liệu và hình khối đã xuất hiện từ những thiết kế đầu tiên.

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Theo truyền thống của Dior Haute Couture, buổi trình diễn khép lại bằng một thiết kế váy cưới. Lớp voan, ren và hoa thêu được xử lý theo nhiều tầng, tạo nên một silhouette nhẹ và có độ chuyển động cao. Chiếc váy không dựa vào cấu trúc đồ sộ để tạo hiệu ứng thị giác. Giá trị của nó nằm ở cách chất liệu phản ứng với cơ thể, khép lại bộ sưu tập bằng chính triết lý đã xuất hiện từ phần mở đầu.

Tatler Asia

Qua hai bộ sưu tập đầu tiên, Jonathan Anderson cho thấy anh không tìm cách thay thế những giá trị đã làm nên Dior. Sau nhiều thập niên được định nghĩa bằng cấu trúc và kỹ nghệ may đo, couture dưới góc nhìn của Anderson trở nên cởi mở hơn với nghệ thuật, vật liệu và chuyển động. Vườn Tuileries vì thế còn là ẩn dụ cho giai đoạn mới của Dior dưới thời Jonathan Anderson: Một di sản vẫn tiếp tục sinh trưởng, thích nghi và mở rộng mà không đánh mất cội rễ của mình, trở thành khu vườn duy mỹ đang đơm hoa lúc xuân thì.

ĐỌC NGAY

Chanel “thâu tóm” nhà may Charvet để gìn giữ nghề thủ công Pháp lâu đời

VUNGOC&SON Resort 2026: Mùa hè đẹp nhất dệt nên từ sắc trắng

Jacob & Co. và những giai điệu cơ khí được kế thừa

Kỳ Anh
Junior Style, Lifestyle & Culture Editor, Tatler Vietnam
Tatler Asia

As Junior Editor at Tatler Vietnam, Kỳ Anh writes at the intersection of style, lifestyle, and culture. Drawn to the stories that shape how we live, create, and express ourselves, he explores the evolving language of contemporary luxury through fashion, beauty, travel, design, and the arts. His work seeks to capture not only what is defining the cultural moment, but also the people, places, and ideas quietly shaping what comes next.