Cover Khi xuân sang, Hokkaido khoác lên mình một sắc thái hoàn toàn khác…

Ở phía Bắc xa xôi của Nhật Bản, sát bên lãnh thổ nước Nga, có một hòn đảo lạnh giá quanh năm, tuyết phủ trắng xóa. Và khi xuân sang, hòn đảo ấy bỗng khoác lên mình một sắc thái hoàn toàn khác…

Mùa xuân ở đây đến bằng sự kiên nhẫn, bằng những bước chuyển mình rất chậm, bằng tuyết tan, ngày dài hơn, gió nhẹ bẫng.

Đó là Hokkaido - cái tên luôn gợi nhớ về những cánh đồng tuyết mênh mông hay những chú hươu sao thong dong trong rừng già, chính là điểm đến cho mùa xuân này, đánh thức vạn vật và mời gọi những bước chân khám phá. 

Hành trình đưa tôi từ thành phố nhiệt đới ấm áp Sài Gòn đưa tôi đến trước Tháp đồng hồ Sapporo Clock Tower những ngày đầu năm 2026. Kim giờ quay đều, nhưng dường như thời gian ở đây luôn trôi chậm hơn phần còn lại của thế giới. Tuyết bám trên những mái nhà gỗ, trên bậc thềm đá, trên cả những nhánh cây khẳng khiu chưa kịp đâm chồi. Khi cái khô lạnh của hòn đảo luồn qua chiếc khăn choàng, tôi biết mùa xuân ở đây vốn không dịu dàng như vẻ ngoài của nó. Có lẽ vì nơi này nằm gần Nga, gần những miền đất rộng lớn và khắc nghiệt, nên không khí luôn mang theo cảm giác giữa miền biên giới, và gián tiếp khiến con người ý thức rất rõ về sự nhỏ bé của mình trước thiên nhiên.

Đọc thêm: Những tầng thở của núi rừng

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Từ Sapporo, tôi xuôi về phía Otaru. Chuyến tàu ven biển mở ra một khung cảnh mà hiếm nơi nào có được: một bên là núi còn vương tuyết, một bên là đại dương xanh thẫm. Otaru đón bạn bằng sự im lặng, với khung cảnh lướt qua trước mắt là những nhà kho gạch đỏ cũ kỹ, những con dốc nhỏ, những quán cà phê ánh đèn vàng - tất cả khiến thị trấn này giống như một miền ký ức bị bỏ quên. Mùa xuân ở thành phố cảng nhỏ này không có hoa anh đào nở rộ như Kyoto hay Tokyo, mà có tuyết tan thành nước, phản chiếu bầu trời nhạt màu và mang theo cảm giác mong manh rất khó gọi tên. Trông như một bối cảnh phim cũ màu sepia, đúng vậy, đây chính là bối cảnh của bộ phim Love Letter (1995). Với những con kênh lãng mạn, kho hàng cũ bằng gạch đỏ, và khung cảnh tuyết trắng xóa, Otaru đã trở thành một phần không thể thiếu, góp phần tạo nên không khí vừa đẹp đẽ vừa man mác buồn, ghi dấu trong tâm trí của nhiều người (đặc biệt là khách du lịch châu Á) không chỉ là một thành phố cảng, mà còn là “thành phố tình yêu”, “thành phố của Love Letter”, mang đậm dấu ấn văn hóa đại chúng.

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Nhưng nếu bộ phim ấy gợi lên một không gian tĩnh lặng, đầy hoài niệm, thì trong hơi thở lạnh giá của biển, tôi lại cảm nhận được một câu chuyện khác. Những bức tường gạch nhuốm màu thời gian ấy từng chứng kiến những chuyến tàu buôn nhộn nhịp ra vào cảng, mang theo than đá, cá trích, và cả những giấc mơ về sự giàu có của một thời Minh Trị hưng thịnh - Otaru  từng là cửa ngõ giao thương hướng về phương Bắc, nơi Nhật Bản từng chạm vào thế giới bên ngoài. Địa lý ở Otaru một lần nữa khẳng định rằng, Hokkaido không chỉ là một địa điểm trên bản đồ du lịch, nó còn là một trạng thái tinh thần. Ở đây, bạn luôn có cảm giác đang đứng bên rìa - rìa của Nhật Bản, rìa của châu Á, và đôi khi là rìa của chính tuổi trẻ mình. 

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Tôi nhớ rõ khoảnh khắc đứng trước một nhà ga nhỏ mang tên Asari. Tấm biển đơn sơ, phía sau là biển mở ra vô tận, dưới chân là tuyết lạnh đang len lỏi vào đôi tất dày. Không có gì quá đặc biệt, nhưng chính sự khai sơ ấy lại khiến tôi dừng lại rất lâu. Nơi đây có rất nhiều khoảnh khắc như vậy, không cần bạn ghi lại bằng hình ảnh, mà chỉ cần bạn giữ lấy trong lòng, dù đôi khi chỉ là một buổi đứng yên trước biển lạnh, vào đầu năm mới.

Buổi chiều ở Vườn thú Asahiyama có lẽ là buổi chiều tôi cảm thấy mình trở nên được bé lại. Tôi chẳng định ở lại lâu vì cảm thấy… không hứng thú cho lắm, nhưng rồi cứ thế, chân tôi dính chặt vào từng khu chuồng thú, từng bể kính trong vắt. Tôi đứng đó mê mải ngắm nhìn những chú chim cánh cụt. Chúng bơi lượn dưới nước, chúng lăn tăn trên nền tuyết, đôi cánh nhỏ vẫy vẫy một cách đầy duyên dáng. Có một chú, chắc là tò mò lắm, cứ bơi sát vào thành kính, đôi mắt đen láy ngước lên nhìn tôi chằm chằm. Tôi mỉm cười, tự hỏi không biết trong mắt nó, tôi trông như thế nào? Một sinh vật kỳ lạ chăng? Cái nhìn ngây thơ, trong veo. Rồi chúng bơi đi, để lại những bong bóng nước lấp lánh ánh chiều. 

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Ở Asahiyama, mùa xuân không chỉ nở trên những chồi non, mà còn nở trong tiếng nước tung tóe, trong ánh mắt tinh nghịch của những sinh vật bé nhỏ, nở ra từ sự chăm chút, nâng niu mà con người dành cho chúng. 

Và rồi, trong sự tĩnh lặng trái ngược, tôi tìm đến Đồi Phật (Hill of Buddha). Từ sau triền đồi, bức tượng Phật khổng lồ dần hiện ra. Không phải hiện ra đột ngột, mà từ từ, từng chút một. Đầu tiên là đỉnh đầu, rồi đến khuôn mặt từ bi, đôi mắt khép hờ như đang ngắm nhìn thế gian. Tôi đứng dưới chân tượng, ngước nhìn lên. Bầu trời xuân trong vắt, cao vời vợi làm nền cho bức tượng. Kiến trúc sư Tadao Ando đã dùng một vòng tròn hoa oải hương để dẫn dụ bước chân người đến. Mùa xuân này, hoa chưa kịp bung, lòng này đã nở rộ. Một cảm giác bình an kỳ lạ, không giống bất cứ thứ gì tôi từng trải qua, từ từ lan tỏa khắp người.

Đọc thêm: Nhìn lại những dấu ấn đáng nhớ tại sự kiện Công bố Danh sách đề cử Tatler Best Of Vietnam 2026

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Tôi tiếp tục đi sâu vào Biei và Furano, nơi trải ra những khung cảnh mà chỉ Hokkaido mới có đặc quyền phô bày. Biei giống như một bức tranh chưa hoàn thiện với thiên nhiên để lại nhiều khoảng trắng cho người xem tự lấp đầy bằng cảm xúc của mình. Ở đây, tôi chứng kiến một sự cân bằng mong manh mà vững chãi giữa người và đất. Khoảnh khắc đáng nhớ nhất không phải từ một danh thắng, mà là khi tôi lặng lẽ quan sát một chú gấu trúc đỏ nhỏ bé chậm rãi bước đi trên thảm tuyết đang tan. Không vội vã, không sợ hãi. 

Ở Furano, gió thổi qua những triền đất còn ẩm hơi tuyết, mang theo mùi của đất và cỏ non, có lẽ, đó là mùi của sự bắt đầu. Đón năm mới 2026 ở Hokkaido, tôi không tìm kiếm những lời chúc lớn lao hay những khoảnh khắc đếm ngược ồn ào. Tôi chọn ở lại với cái lạnh, với tuyết tan, với những con đường dài và bầu trời cao. Tôi chọn một mùa xuân đến chậm, để có đủ thời gian nhìn lại chính mình của những năm đã qua; tôi đến để ở lại với cái lạnh tĩnh lặng, với âm thanh rì rào của tuyết tan thành dòng, với những con đường dài vô tận dưới bầu trời cao vời vợi, và bước sang một chu kỳ mới bằng một nhịp thở khác.

Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia
Tatler Asia

Thiên nhiên không bao giờ vội vã, nhưng luôn đạt đến trạng thái mỹ mãn nhất theo mà vẫn đạt được tất cả những gì cần đạt. Tôi đã hiểu ra điều ấy rõ hơn ở Hokkaido, một vùng đất dường như biết sống với từng khoảnh khắc.

Người Nhật Bản sống và trân trọng từng khoảnh khắc, dù là khoảng lặng, họ không cố gắng chống lại mùa đông kéo dài, họ chỉ chịu khó ở lại đủ lâu để đón nhận mùa xuân theo cách chậm nhất, đẹp nhất. Và tôi thấy mình dần học được điều đó. 

Và ở Hokkaido, sự tĩnh lặng ấy chính là một trạng thái “đủ đầy” để tôi bắt đầu một năm mới.

Không phải nơi nào ta đến cũng cần rực rỡ… đôi khi điều đẹp nhất mà một chuyến đi để lại, đó là một trái tim biết trân trọng từng nhịp thở và từng mùa xuân bên trong mình.


Bài viết đăng tải từ bài gốc trên ấn phẩm Tatler Vietnam số tháng 02/2026

Credits

Images: Trinh N.
Trinh N.
Contributor, Tatler Vietnam
Tatler Asia