Điều khiến người hâm mộ điện ảnh nhớ đến Cannes lần thứ 79 là gì? Fjord của đạo diễn người Romania Cristian Mungiu đoạt giải Cành cọ vàng? Sự lạnh nhạt đối với các tác phẩm được đánh giá dưới tầm đến từ những auteurs (tác giả) vốn đang thống trị điện ảnh đương đại? Hay người ta sẽ chỉ nhớ đến NEON, một hãng phim chỉ mới thành lập khoảng một thập kỷ gần đây nhưng có 7 năm liên tiếp chiếm giữ Cành cọ vàng?
Diễn ra từ ngày 12 đến 23 tháng 5 năm 2026, LHP Cannes lần thứ 79 thu hút sự quan tâm lớn từ công chúng điện ảnh toàn cầu. Đạo diễn Park Chan-wook lần đầu nắm giữ vai trò Chủ tịch Ban giám khảo, bên cạnh các tên tuổi khác như nữ đạo diễn Chloé Zhao, nhà làm phim Diego Céspedes, nữ minh tinh Demi Moore, tài tử Stellan Skarsgard… Hàng trăm tác phẩm và tác giả/nhà làm phim cùng “hội hè miên man” tại Cannes, với thảm đỏ của lễ khai mạc và bế mạc, cùng những buổi công chiếu và workshop thu hút sự quan tâm của giới làm phim.
Trái với những giọt nắng vàng óng ả đang rót xuống thành phố xinh đẹp miền nam nước Pháp, Cannes 2026 lại không “nồng nực” như người yêu điện ảnh vẫn chờ đợi. Thậm chí, một vài nhà phê bình gọi mùa LHP năm nay là "Cannes ordinaire", tức mùa “Cannes bình thường”. Sự bình thường ở đây có thể được hiểu theo nghĩa là nhàm chán, dưới tầm. Bởi với Cannes, bình thường là cách gọi khác của sự suy yếu.
Đọc thêm: Liên hoan phim Cannes 2026 vắng bóng bom tấn Hollywood

Above Đạo diễn Cristian Mungiu và đoàn làm phim Fjord nhận giải thưởng Cành cọ vàng tại LHP Cannes 2026
Vì thế, lời nhận xét của nhà văn người Pháp Frédéric Beigbeder về LHP Cannes có thể hoàn toàn đúng với kỳ tổ chức thứ 79: "Năm ngoái tốt hơn năm nay," và "Ở chỗ khác còn tốt hơn." Năm ngoái, những nhà phê bình có cơ hội xem phim ngay trong ngày công chiếu nhận được sự đồng tình của khán giả sau đó, với nhiều tác phẩm hấp dẫn như It Was Just An Accident (Jafar Panahi), Sirât (Oliver Laxe), Sentimental Value (Joachim Trier), Nouvelle Vague (Richard Linklater)... Nhưng năm nay, các nhà phê bình có cơ hội thưởng thức tại LHP gần như không tìm thấy những bộ phim xuất chúng, thiếu vắng sự độc đáo, táo bạo vốn có của các tác phẩm tranh giải tại các hạng mục chính của Cannes.
Nếu tiếp tục mổ xẻ nhận xét của Beigbeder, “Ở chỗ khác còn tốt hơn", người hâm mộ sẽ có thể chỉ ra, không phải là LHP Berlinale hay LHP Venice mà là LHP Sundance chẳng hạn. Nhưng Sundance diễn ra tại Mỹ, mà Hollywood thì không thường xuyên xuất hiện tại Cannes. Vì các hãng phim lớn của Mỹ e ngại tác phẩm của họ không đúng gu nghệ thuật của Cannes hay sợ lộ liễu kế hoạch phát hành bom tấn?
LHP Cannes dường như không tách rời với tính chính trị của bản thân nó. Nhà làm phim Park Chan-wook, Chủ tịch Ban giám khảo năm nay chia sẻ: "Tôi không nghĩ chính trị và nghệ thuật nên bị tách rời. Thật kỳ lạ khi nghĩ rằng chúng mâu thuẫn với nhau. Chỉ vì một tác phẩm nghệ thuật có thông điệp chính trị, không có nghĩa là nó là kẻ thù của nghệ thuật".

Above Hai nữ diễn viên Tao OKamoto và Virginie Efire chiến thắng giải Nữ diễn viên chính xuất sắc tại LHP Cannes 2026 với vai diễn trong "All of a Sudden" của Ryũsuke Hamaguchi
Ông cũng nói thêm rằng: "Đồng thời, một bộ phim không đưa ra thông điệp chính trị không có nghĩa là bộ phim đó bị bỏ qua. Ngay cả khi chúng ta muốn đưa ra một thông điệp chính trị sâu sắc, nếu nó không được thể hiện đủ khéo léo thì nó cũng chỉ là tuyên truyền mà thôi". Nhận xét mang tính nước đôi của nhà làm phim người Hàn Quốc hoá ra lại phù hợp trong một năm mà các tác phẩm đều không đi sâu vào các chủ đề “nóng” đương thời. Liệu đây có phải là lý do mà Fjord của đạo diễn Cristian Mungiu, một tác phẩm về chủ nghĩa cực đoan cánh tả được xướng tên cho giải thưởng Cành cọ vàng năm nay?
Đọc thêm: Cannes 2025: Những xu hướng nào đang định hình thời trang thảm đỏ?
Đừng để tấm poster chính thức và nghi vấn phân biệt giới tính đánh lừa, bởi LHP Cannes vẫn tiếp tục thể hiện cái nhìn mang tính Âu tâm. Nhìn vào danh sách dài dằng dặc của những tác phẩm tranh giải và thắng giải, ta thấy một liên minh châu Âu trong điện ảnh, rằng có một thứ ngôn ngữ chung để kết nối. Fjord của Cristian Mungiu thắng Cành cọ vàng, Minotaure của Andrei Zviaguintsev thắng Giải thưởng lớn (Grand prix)... Có thể nói, dấu ấn của nước Pháp gần như nằm trong hầu hết các tác phẩm có chiến thắng ở các hạng mục chính.
LHP Cannes đi đúng định hướng của họ trong hướng nhìn Âu tâm. Trước hết, Hollywood gần như hoàn toàn vắng bóng. Tiếp đó, các auteurs đến từ châu Á như Hirokazu Kore-eda (Sheep in the Box), Ryũsuke Hamaguchi (All of a Sudden), Yukiko Sode (All the Lovers in the Night), Koji Fukada (Nagi Notes) hay đạo diễn Hàn Quốc Na Hong-jin (Hope)... đều có những cú “sẩy chân” với các tác phẩm được đánh giá là chưa xứng tầm. Trong đó, điều khiến nhiều người hâm mộ tiếc nuối nhất là sự trở lại của “lão sư” Hirokazu Kore-eda với tác phẩm được cho là dưới tầm của ông. Một ban giám khảo mang tính toàn cầu nhưng tác phẩm tranh giải và thắng giải lại tập trung vào châu Âu, đặc biệt là Pháp cho thấy một sự sắc sảo nhất định của nhà tổ chức.
Bên cạnh đó, LHP Cannes năm nay thiếu vắng những tác phẩm gây sốc, mồi câu quen thuộc, đẩy mọi giới hạn của nhà phê bình và người xem đến mức chóng mặt, buồn nôn? Chẳng phải đây cũng là một trong những đặc sản của Cannes hay sao, khi nó khiến nhà phê bình hứng chí "múa bút" và khán giả đọc vội những tít báo rồi chờ đợi trải nghiệm cảm giác “khó chịu” tương tự ở hàng ghế người xem? Bởi dẫu sao Cannes vẫn được khán giả đại chúng nhìn nhận qua những khía cạnh mang tính độc đáo, vượt giới hạn và khuôn khổ trong ánh nhìn mang tính bình thường của tính chủ đề, cách thể hiện trong bối cảnh điện ảnh từng thời kỳ.

Above Quang cảnh bên ngoài nơi diễn ra LHP Cannes 2026
Ở một diễn biến khác, với người yêu điện ảnh Việt Nam, dấu ấn điện ảnh Việt tiếp tục hiện diện tại Cannes lần thứ 79. Trước hết, bộ phim hoạt hình In Waves của đạo diễn Nguyễn Phương Mai được chọn mở màn Tuần lễ phê bình của LHP năm nay. Tiếp theo phải kể đến Nguyễn Thiên Ân với tác phẩm The Dream is a Snail (Giấc mơ là ốc sên) tranh giải Cành cọ vàng cho hạng mục phim ngắn. Đạo diễn hình ảnh Nguyễn Phan Linh Đan được xướng tên ở hạng mục Special Encouragement (Khuyến khích đặc biệt) của giải thưởng Pierre Angénieux Tribute, thuộc khuôn khổ LHP Cannes năm nay.
“Cannes ordinaire”, như đã nói từ đầu, ám chỉ mùa “Cannes bình thường”. Nhưng nó cũng đồng thời ám chỉ sự suy yếu của LHP vốn được cho là độc đáo và danh giá bậc nhất trên thế giới. Với khán giả thế giới, sức nóng của LHP Cannes 2026 ở thời điểm hiện tại hầu như giống như “nghe hơi nồi chõ”. Tức là, chúng ta chỉ nghe tiếng hơi nước qua “thành nồi bịt kín” nên khó đoán định đúng độ sôi của nước bên trong, cũng như tác động thực sự của các tác phẩm tham dự. Ở đây, tiếng “nước sôi” chủ yếu đối với với các nhà phê bình và báo chí phương Tây và các trang chấm điểm như Rotten Tomatoes, Letterbox… Nhưng sớm thôi, chúng ta sẽ lần lượt được thưởng thức các tác phẩm, bằng cách này hay cách khác, lúc đó mới thực sự có những nhận xét công tâm nhất về LHP năm nay.
ĐỌC NGAY
Rolls-Royce Project Nightingale đánh dấu sự trở lại đường đua xe thuần điện sau 3 năm
LHP Cannes 2026: Nhật Bản và Hàn Quốc trở lại với những tác phẩm đáng chờ đợi nhất năm



